Chỉ Thất Diệp là chăm chú con thỏ trong tay Đồng Trạch Nam, coi như cũng nể mặt nàng phần nào.
"Có thể dùng bữa ." Trần Thanh Sư bày món ăn cuối cùng đĩa, gọi đến ăn, còn thì bờ sông rửa tay.
Đợi khi nàng , Đồng Trạch Nam lên tiếng gọi giật : "Đến giờ vẫn quý danh của cô nương, cô nương tiện cho tên họ ?"
"An Sư." Trần Thanh Sư liếc nàng một cái, về phía nơi dùng bữa.
Đồng Trạch Nam theo bóng lưng nàng, chìm trầm tư. Người họ An vốn dĩ ít, những địa vị càng hiếm hoi. Một xuất chúng như thể vô danh tiểu . Cái tên nàng chắc chắn là giả mạo. Nhìn dáng vẻ lúc nấu ăn của nàng, giống như đang nấu ăn, là đang vẽ tranh thì đúng hơn.
"Khét ." Giọng lạnh tanh của Thất Diệp cất lên, đang lẳng lặng nàng .
Bị như , Đồng Trạch Nam càng thêm hổ. Trước đây ngoài săn bắt thú rừng tự tay nướng ăn cũng đến nỗi tệ, hôm nay xảy sơ suất lớn thế ngay mặt trong mộng. Đối với một luôn theo đuổi sự hảo như Đồng Trạch Nam, đây quả thực là một nỗi nhục nhã.
"Thất Diệp công t.ử, ..." Chưa kịp để nàng hết câu, Thất Diệp dậy tới cạnh Trần Thanh Sư, cầm lấy đôi đũa của nàng gắp thức ăn trong đĩa.
Mọi c.h.ế.t lặng Thất Diệp thản nhiên dùng đôi đũa gỗ của Trần Thanh Sư, sắc mặt của Đồng Phi Cẩm và Đồng Trạch Nam càng thêm tái mét.
"Này, đũa ở bên mà. Ngày nào ngươi cũng cướp đồ ăn của thì thôi , giờ đến đũa cũng cướp nốt là !" Trần Thanh Sư giằng đôi đũa của , vô cùng bất mãn.
Thất Diệp chẳng tỏ vẻ gì là ngượng ngùng, bình thản đáp: "Hết đũa ."
Trần Thanh Sư ngoảnh đầu , quả nhiên là hết thật, bực ghét bỏ ấn đôi đũa của tay Thất Diệp: "Thật hết cách với ngươi!"
Đồng Trạch Nam con thỏ nướng khét lẹt tốn bao công sức tay. Đây là đầu tiên nàng gặp tình huống xôi hỏng bỏng thế . Sự giáo d.ụ.c từ nhỏ cho phép nàng thất bại, dù bất cứ việc gì cũng chỉ dạy tận tình, thế nhưng từng ai dạy nàng cách xử lý chuyện tình cảm.
nàng tuyệt đối cho phép gục ngã.
"Tỷ, tỷ cớ đối với kẻ đó như , thật là đáng ghét." Đồng Phi Cẩm thấy Đồng Trạch Nam ngây ngốc ở đó, thực sự nổi nữa, liền bước tới cạnh nàng .
Đồng Trạch Nam tự giễu: "Có những chuyện, sẽ hiểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-38.html.]
Đồng Phi Cẩm hiểu rõ tính khí của tỷ tỷ . Chuyện nàng thì tự khắc sẽ , chuyện thì dù cạy miệng nàng cũng chẳng chịu hé răng nửa lời. Nhìn bóng dáng Thất Diệp và Trần Thanh Sư kề vai sát cánh, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy mãnh liệt, đá văng luôn cái giá nướng bằng một cước.
"Tiểu Cẩm, thế?" Đồng Trạch Nam hiểu đột nhiên nổi cáu.
Đồng Phi Cẩm hậm hực trừng mắt hai đang ăn uống ngon lành ở phía đối diện, phất tay áo chạy bờ sông .
...
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ăn uống no say, quây quần bên đống lửa, bắt đầu trêu đùa lẫn hoặc kể vài mẩu chuyện thú vị.
Thất Diệp và Trần Thanh Sư vốn định ăn xong sẽ về xe ngựa, ai ngờ Đồng Trạch Nam níu kéo Thất Diệp trò chuyện. Trần Thanh Sư sợ Thất Diệp lỡ miệng điều nên , cũng đành xuống theo.
"Không Thất Diệp công t.ử sư thừa danh môn nào?" Đồng Trạch Nam hạ quyết tâm moi bằng thế của Thất Diệp.
Thất Diệp sang Trần Thanh Sư, Trần Thanh Sư liền giải thích: "Nàng hỏi sư phụ của ngươi là ai."
"Sư phụ chính là sư phụ." Thất Diệp trả lời tỉnh bơ.
Thấy trả lời như , Đồng Trạch Nam rõ là ngốc thật đang giả ngốc, đành kìm nén kiên nhẫn hỏi tiếp: "Vậy sư phụ của ngài tên là gì?"
"Sư phụ." Thất Diệp khẳng định chắc nịch.
"Ngươi ý gì đây? Không thì cứ thẳng, tỷ tỷ của để cho ngươi lôi trò đùa!" Đồng Phi Cẩm cho rằng Thất Diệp đang cố tình trêu tức, liền chỉ thẳng mặt mà gào lên.
"Tiểu Cẩm!" Mặc dù Thất Diệp cố ý , nhưng Đồng Trạch Nam hai bên xảy cãi vã.
"Tỷ, tỷ còn bênh vực . Chúng gì với , hỏi vài câu mà cứ giấu giấu diếm diếm. Không thì thôi, cũng cần đùa cợt khác như ! Chúng trèo cao nổi , tỷ, đừng chuyện với nữa." Đồng Phi Cẩm khiến cũng thấy Thất Diệp cư xử quá đáng. Hơn nữa, t.ử Thiện Hợp sơn trang vốn dĩ chẳng chút thiện cảm nào với Thất Diệp.