Thấy cuối cùng cũng chịu để ý đến , Đồng Trạch Nam vui mừng : "Thất Diệp công t.ử nếu chê, thể nướng cho công t.ử."
Thất Diệp rốt cuộc cũng chịu mở miệng chuyện với nàng : "Được."
Tuy chỉ là một chữ ngắn ngủi, nhưng Đồng Trạch Nam vẫn vô cùng cao hứng, liền gọi t.ử của chuẩn giá nướng thịt.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Trần Thanh Sư nhếch mép , với Đồng Trạch Nam: "Đồng tiểu thư đúng là thấy là quên mất kẻ ăn ké ."
Trong lòng Đồng Trạch Nam đầy khinh miệt, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng an ủi: "Trưởng bối trong nhà luôn dạy bảo ngoài nhường nhịn nam t.ử nhiều hơn, cho nên phần sơ suất với cô nương, xin cô nương lượng thứ. Ta sẽ bảo mang thức ăn đến ngay."
"Nếu phiền, thể cho tự đến chọn lựa . Ta vốn dĩ kén ăn, nhiều món ăn quen." Trần Thanh Sư khách sáo là gì, phương châm sống của nàng là: tài nguyên mà lợi dụng thì quả là lãng phí.
Đồng Trạch Nam từng gặp kẻ nào da mặt dày như , khóe miệng giật giật, nhưng vẫn tỏ hào phóng: "Cô nương cứ tự nhiên."
Trần Thanh Sư thừa trong lòng nàng đang nghĩ gì, cũng loại thích thể diện một khi nắm thóp, cứ đàng hoàng quang minh chính đại mà chiếm tiện nghi của nàng thì dẫu nàng tức đến hộc m.á.u cũng nuốt m.á.u trong.
Đại đương gia thấy hai vị chủ t.ử một thì nướng thỏ, một thì ăn ké, phận hạ nhân, tình cảnh hiện tại quả thực vô cùng khó xử. Lúc Trần Thanh Sư lên tiếng: "Ta ... nếu ngươi mặt dày mày dạn theo , cũng cho ngươi một cơ hội... Cái đó, tuy tên ngươi là gì..."
"Ta tên là..." Đại đương gia thấy Trần Thanh Sư hỏi tên , vui mừng mặt, lập tức định xưng danh xưng họ, ngờ Trần Thanh Sư phất tay cắt ngang.
"Ta mặc kệ ngươi tên là gì, nếu theo , sẽ đặt cho ngươi một cái tên..." Trần Thanh Sư nghĩ mấy ngày nay việc lớn nhỏ đều do một nàng quán xuyến, nào xách giỏ cầm đồ, nào tìm thức ăn, môi bất giác nở nụ quỷ dị. Nàng ha hả : "Hắc hắc... Từ nay về gọi ngươi là Sa Tăng nhé?"
"Hả... Sát... Sinh?" Đại đương gia sợ đến hồn bay phách lạc, quả nhiên Trần Thanh Sư vẫn cứ là Trần Thanh Sư, đến cũng thích c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, quả thực quá đỗi tà ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-37.html.]
Trần Thanh Sư cau mày vui, ngờ lệch thành "Sát Sinh", thật sự quá đen đủi. Liền : "Là chữ 'Sa' trong cát sa, chữ 'Tăng' trong tăng lữ."
"...? Ồ..." Đại đương gia cái tên kỳ quái , chỉ cảm thấy suy nghĩ của Trần Thanh Sư quả nhiên thứ mà kẻ tiểu nhân như ả thể phỏng đoán .
"Sa Tăng , giúp khuân thức ăn ." Trần Thanh Sư nghênh ngang bước về phía nơi cất trữ thức ăn mà Đồng Trạch Nam chỉ, xem tâm trạng nàng đang cực kỳ vui vẻ.
Đệ t.ử của Đồng Trạch Nam thấy đại tiểu thư mời nàng ăn vô cùng khó chịu, giờ nàng đòi khuân vác, lập tức trợn mắt giận dữ. Khang Húy là thủ tịch t.ử, liền quát: "Cái con ranh cũng quá điều đấy, đại tiểu thư nhà mời ngươi ăn cơm nể mặt ngươi lắm , ngươi còn khuân luôn ."
Trần Thanh Sư khinh miệt: "Ta hẹp hòi như các ngươi. Nếu nàng mời ăn, trao cho một phần thiện ý, tự nhiên sẽ đền đáp bằng một phần hậu lễ. Các ngươi đông như , chắc cũng ăn chứ. Ngoài điểm tâm , những nguyên liệu cũng cần chế biến, đúng ? Kẻ hèn vặn tay nghề nấu nướng tồi, cho một bữa cơm."
Mọi đỏ bừng mặt, ngờ Trần Thanh Sư mang tâm tư , tất cả đều hậm hực lên tiếng nữa.
Trần Thanh Sư vốn sở hữu một tay nghề nấu nướng khiến thèm thuồng. Hơn nữa, những món nàng đều là những món mà thế giới từng . Chưa đợi thức ăn nấu xong, những vây quanh chảy nước dãi chằm chằm nàng.
"Tiểu thư, ngờ tay nghề của cừ khôi đến ... ha hả..." Đại đương gia cẩn thận nịnh bợ. Theo Trần Thanh Sư mấy ngày nay, ả còn tưởng nàng chỉ nướng thỏ, nướng cá, nướng chim thôi chứ.
Trần Thanh Sư bật khẽ, xem như là câu trả lời. Tiếp tục tỉ mỉ sơ chế nguyên liệu trong tay. Tục ngữ câu, nghiêm túc việc là sức hút nhất, huống hồ Trần Thanh Sư là một nữ t.ử dung mạo xuất chúng, cử chỉ tao nhã, việc đấy, theo đuổi sự mỹ.
Đồng Phi Cẩm ván gỗ bên ngoài xe ngựa, giấu nửa khuôn mặt cánh cửa xe, đung đưa chân ngắm góc nghiêng phớt chút ửng đỏ của Trần Thanh Sư ánh lửa bập bùng. Hắn khẽ c.ắ.n môi, khuôn mặt cũng dần nóng bừng lên. Người nữ nhân tính tình ác liệt đến mức khiến đập cho một trận, nhưng khiến kìm lòng mà đối xử với nàng, và cũng nàng đối xử với .