Nữ nhân vạm vỡ trừng mắt như sắp nứt , cây họa kích trong tay rung lên quét ngang, chĩa thẳng về phía Trần Thanh Sư, gầm thét: "Đền mạng !"
Chợt một tiếng huýt sáo lảnh lót vang lên, một luồng kim quang nương theo tiếng kêu thét xé tai lao xuống nhanh như chớp giật. Nữ nhân phẫn nộ quát lên một tiếng "A", định thần mới kinh hãi nhận một con chim lớn màu vàng kim ngạnh sinh sinh cướp cây họa kích dài chín thước, to bằng miệng bát khỏi tay .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Đôi vuốt nhọn hoắt vàng rực của con chim Bằng ghim c.h.ặ.t cây họa kích xuống đất. Nó vỗ mạnh đôi cánh dũng mãnh, tung bụi bay mịt mù cao đến nửa trượng, ngạo nghễ vươn cao chiếc cổ. Cặp mắt đỏ như m.á.u chằm chằm nữ nhân đang ý định xông tới giật v.ũ k.h.í, thét lên những tiếng kêu sắc nhọn, ch.ói tai.
Trần Thanh Sư ngờ ở thời khắc mấu chốt con chim cứu cho một mạng. Trong lòng nàng tự nhiên cũng nảy sinh thêm vài phần hảo cảm với nó. Có điều, cái gã kiêu ngạo dường như chẳng mấy hoan nghênh Trần Thanh Sư.
"Nhị, nhị đương gia, đây chính là linh thú, chúng chọc nổi ... Hay là, là..." Một mụ già hình còm nhom, mặc bộ đồ rách rưới kinh hãi tột độ lên tiếng khuyên nhủ nữ nhân vạm vỡ nọ, thế nhưng trong mắt mụ rành rành tia ngưỡng mộ khi hướng về phía Trần Thanh Sư và Thất Diệp.
Vị nhị đương gia cũng ngờ rằng, bên cạnh một con bé con choai choai và một nam t.ử nhu nhược linh thú tháp tùng, mà còn là loại linh thú tính công kích cực mạnh. Sắc mặt ả tức thì trở nên vô cùng khó coi. Chẳng ngờ đụng một đối thủ khó xơi đến , e rằng ngay cả tính mạng của đại đương gia cũng khó mà giữ nổi.
"Sao nào, còn g.i.ế.c nữa ?" Trần Thanh Sư vốn to gan quen , dù mạng sống chỉ mành treo chuông thì nàng vẫn thể giữ thái độ bình thản như .
"Bỏ ... Các tỷ em trở về ..." Đại đương gia khổ một tiếng. Ả cũng rõ trêu nhầm nên đắc tội, liền dặn dò như đang trăng trối: "Về chuyện cứ theo nhị đương gia phân phó. Nhớ luôn cẩn trọng hành sự..."
"Đại tỷ...!" Nhị đương gia phẫn hận siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận thể xé xác Trần Thanh Sư để hả cơn giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-32.html.]
Đột nhiên, Trần Thanh Sư chỉ thấy hoa mắt, ngay đó Thất Diệp bế xốc lên lưng ngựa. Nghe tiếng huýt sáo của cất lên, con chim Bằng liền vỗ cánh nhảy lên cánh tay đang đưa . Chỉ thấy dùng tay vuốt ve lên lưng chim Bằng vài cái, nó liền bay đến bên chân vị đại đương gia nọ, vung cánh quạt ả một cái, dường như đang thúc giục ả dậy.
Cảnh tượng cuối cùng chính là con chim Bằng áp giải vị đại đương gia đáng thương ở phía , còn Thất Diệp thì dắt ngựa chở Trần Thanh Sư chầm chậm theo . Bỏ cả một đám thổ phỉ đang lặng lẽ rơi lệ, vẻ mặt đầy bi thương ảm đạm.
Trấn nhỏ tên là Dũng Ca trấn, thuộc quyền quản hạt của Chân Hạ quốc, ở vị trí giao thoa giữa Thương Quốc và Chân Hạ quốc, đồng thời cũng giáp ranh với Đại Quốc.
Thất Diệp đối với thế giới xa lạ chẳng hề tỏ quá mức bỡ ngỡ, mâu thuẫn cũng chẳng kinh hỉ. Hắn cẩn trọng sát bên cạnh Trần Thanh Sư, dùng ánh mắt tò mò dò xét để quan sát vật và con xung quanh.
Trần Thanh Sư kiên nhẫn giải thích cho cặn kẽ điều tai mắt thấy. Kẻ đáng thương nào đó bên cạnh xong thì vô cùng kinh ngạc. Một phần là bởi sự vô tri của Thất Diệp, phần còn là vì học thức uyên bác của Trần Thanh Sư.
Sắc trời tối mịt, ba rốt cuộc cũng tìm một khách điếm để dừng chân. Trần Thanh Sư cảm thấy việc hệ trọng nhất lúc chính là tắm rửa y phục. Vì , bước chân khách điếm, câu đầu tiên nàng thốt chính là bảo tiểu nhị đun nước nóng.
Trần Thanh Sư và Thất Diệp khi tắm gội rạng rỡ hẳn lên, tất nhiên thu hút sự chú ý cực độ. Ngay từ lúc hai mới từ lầu xuống, các vị thực khách đang dùng bữa sảnh khách điếm đều đồng loạt buông đũa, hành chú mục lễ. Trần Thanh Sư từ đến nay luôn phớt lờ những ánh kiểu , Thất Diệp càng chẳng thèm bận tâm đến cách khác đ.á.n.h giá . Do đó, hai vô cùng bình thản tìm một chiếc bàn nhỏ, thong dong xuống giữa vô vàn ánh mắt nóng rực của .
Đại đương gia cảm thấy áp lực đè nặng, dám quá gần hai vị tổ tông . Thế nhưng để vãn hồi chút thể diện, ả vẫn thẳng lưng, vẻ bá đạo mà xuống. Các thực khách thấy cặp nam nữ, một tư sắc trác tuyệt, một khí chất siêu phàm cùng với đại đương gia của Trảm Phượng Trại, thì bao nhiêu ý định tiến tới quen cũng lập tức tan biến.