Thất Diệp cau mày, Trần Thanh Sư đầy khó hiểu: "Nói gì lạ . Nam nữ chẳng nên bình đẳng, cần kiêng dè ?"
Trần Thanh Sư sửng sốt. Ở xã hội hiện đại, quan điểm của chính xác. đây là thế giới cổ đại với quan niệm nam nữ khác biệt, còn là cái quốc gia kỳ lạ trọng nữ khinh nam. Để thích nghi với cuộc sống bên ngoài , nàng tiếp tục thuyết phục: "Nam nữ thụ thụ bất , dùng chung giếng, tắm chung, chung giường, mượn đồ của , nam nữ mặc chung quần áo."
Thất Diệp càng khó chịu hơn, hừ lạnh: "Toàn bậy. Nam nữ đều là , tại chia rẽ như thế? Cỏ cây núi sông, chim bay cá lội xưa nay cần che đậy gì , cứ quang minh chính đại phơi bày bầu trời đấy thôi. Con mặc quần áo, suy cho cùng cũng chỉ để chống rét. Nếu Ngàn Điệp Sơn quanh năm sương giá lạnh lẽo, cũng chẳng thèm khoác mấy miếng vải lên gì."
Trần Thanh Sư á khẩu phủi tay bỏ , dở dở . Tính cách thế , dù ở xã hội hiện đại cũng thuộc dạng khác . Nàng khổ, thầm nghĩ nên dụ ngoài nữa đây? Với cái tính khí , e rằng chuyện bịt miệng là cả một vấn đề lớn, gì đến chuyện sai bảo việc. , nàng thoát khỏi khu rừng rậm rạp . Nếu thoát thế giới bên ngoài, chẳng lẽ vì sợ phiền phức mà bỏ mặc bơ vơ một ? Trần Thanh Sư tuy tàn nhẫn, nhưng cũng đến nỗi nhẫn tâm bỏ rơi ân nhân cứu mạng .
Đang miên man suy nghĩ thì Thất Diệp ôm một đống củi trở . Vẻ bực bội ban nãy biến mất, giọng điệu bình thản như thể cuộc tranh cãi từng xảy : "Chỗ củi đủ ?"
Trần Thanh Sư thấy bó một ôm cành khô to bằng nửa bằng dây leo, thầm thán phục hiệu suất việc của . Nàng gật đầu nhẹ, hiệu cho nhóm lửa, còn thì tiếp tục mổ cá, xỏ xiên.
"Cá ăn thật ?" Thất Diệp cầm lấy một xiên cá nhỏ, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Trần Thanh Sư trợn trắng mắt, đáp: "Không chỉ cá ăn , trong rừng ngoài đất thì cái gì cũng ăn ."
Thất Diệp chằm chằm con cá nhỏ Trần Thanh Sư m.ổ b.ụ.n.g xong, đột nhiên tò mò hỏi: "Vậy cô cũng ăn ?"
Trần Thanh Sư cạn lời, lẳng lặng mặt . Cuối cùng nàng cũng thấm thía thế nào là gậy ông đập lưng ông, đành nghiến răng : "Đem cá xỏ xong rửa sạch sông, lấy mấy vị thảo d.ư.ợ.c hái hôm qua với mấy quả trái cây bảo ngươi cất đây."
Thất Diệp tuy ăn thiếu suy nghĩ, nhưng bù bao giờ vặn vẹo hỏi lý do. Trần Thanh Sư giao việc gì, lập tức tập trung ngay việc đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-28.html.]
Cuối cùng, nhờ vài loại thảo d.ư.ợ.c và trái cây của Trần Thanh Sư, họ món cá nướng thơm phức khiến Thất Diệp ăn xong vẫn còn thòm thèm, ánh mắt dán c.h.ặ.t nàng.
Cái đầy kinh ngạc, sùng bái và ngưỡng mộ khiến Trần Thanh Sư vô cùng thỏa mãn. Là một giáo sư, dù nàng quá quen với những ánh mắt như , nhưng đối tượng là một gã đàn ông nay cứng đầu cứng cổ thế , tâm trạng nàng tự nhiên lên hẳn. Nàng thầm nghĩ, lẽ thể dùng ẩm thực để kiểm soát gã đàn ông .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
thực tế chứng minh, tư duy của Thất Diệp đúng là khác . Hắn chậm rãi đưa tay sờ lên má Trần Thanh Sư, sắc mặt kỳ quái: "Thảo nào mụ quái t.h.a.i thích g.i.ế.c đến . Ta nghĩ... thịt chắc là ngon hơn..."
Trần Thanh Sư kinh hoàng khuôn mặt lúc thì phấn khích, lúc vô cảm của . Sống lưng nàng ớn lạnh, rùng một cái, chợt thấy dở dở vì nãy tưởng ánh mắt nồng nhiệt của là sùng bái, ngưỡng mộ. "Ngươi... là..."
Thất Diệp im lặng hồi lâu, uể oải : "Cô yên tâm, sẽ g.i.ế.c cô . Sư phụ bảo g.i.ế.c đối xử với ."
Thất Diệp lúc nào cũng mang theo một chiếc túi vải gấm to bằng bàn tay, trang trí bằng chỉ vàng và đá quý, trông vô cùng đắt tiền. Trần Thanh Sư luôn tò mò bên trong chứa gì, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Thất Diệp, nàng cũng dám mở miệng hỏi.
Giờ thì, cuối cùng nàng cũng thấy tháo chuỗi ngọc trai . Tuy nhiên, thứ lấy khiến Trần Thanh Sư khó hiểu, bởi đó là những mảnh ngọc to cỡ móng tay. Chất lượng ngọc cực kỳ , ấm áp và sáng bóng, thể thấy chủ nhân thường xuyên nâng niu, mân mê.
Thất Diệp xếp các mảnh ngọc thành một hình vẽ, hỏi: "Nơi cô đến trông như thế nào?"
Trần Thanh Sư sững sờ, đống ngọc xếp, chợt hiểu đang gieo quẻ, vội đáp: "Thương Châu, hoàng cung."