lúc đó, một chiếc đinh ba ngạnh đ.â.m xuyên khí lao tới. Bóng đen vụt qua, chiếc đinh ba đen xì cắm thẳng miệng con trăn khổng lồ, xuyên thủng yết hầu. Trải qua một hồi giãy giụa dữ dội, đầu con trăn đóng đinh c.h.ặ.t một gốc cổ thụ trăm năm tuổi.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Con trăn đau đớn tột cùng, cái đuôi vốn đang cuộn tròn đột nhiên duỗi thẳng, quật tới tấp, hất tung lớp lá cây dày cộp mặt đất. Trần Thanh Sư hất văng xa vài trượng, rơi "bịch" xuống đất. Mắt nổ đom đóm, đau điếng còn cảm giác, nàng nôn một ngụm m.á.u tươi, cảm giác lục phủ ngũ tạng như lộn tùng phèo.
"Ha ha ha ha... Bà đây rốt cục cũng tóm mi... Ha ha..." Sau một tràng quái dị, một bóng xám từ trời giáng xuống. Mái tóc bạc trắng buộc hờ bằng rơm rạ, đó loạng choạng bước tới gần con trăn.
Con trăn dường như nhận . Nó quẫy đuôi điên cuồng, quét sạch một lớp đất. Trần Thanh Sư đó mà cũng cảm nhận rõ mặt đất rung chuyển dữ dội.
"Ha ha... Bà đây quả là thông minh tuyệt đỉnh, cái đồ súc sinh nhà mi mà đọ . Đợi đấy, sẽ lột da mi, đem nướng thịt mi." Dứt lời, đó rút thanh đại đao cán rộng chạm phượng hoàng đeo lưng , c.h.é.m mạnh trăn. Máu thịt b.ắ.n tung tóe, con trăn khổng lồ hung hãn lập tức đứt thành ba khúc. Kẻ xưng hùng xưng bá chốn rừng xanh giờ chỉ còn thoi thóp giãy giụa vài cái tắt thở.
Bà lão áo xám lấy vạt áo lau qua loa lưỡi đao tra vỏ, đeo lưng. Lại rút một con d.a.o nhỏ giắt ở thắt lưng, nhảy cẫng lên một đoạn trăn, rạch vài nhát, moi một túi mật trăn nhỏ rỉ m.á.u.
"Chậc chậc, đúng là đồ , bõ công truy lùng mi suốt nửa tháng trời, ha ha ha..." Bà lão lấy từ cái gùi bên hông một chiếc hộp nặng trịch, cẩn thận đặt túi mật trong. Liếc cái gùi đầy vẻ lưu luyến, bà mới đậy nắp .
Lúc , Trần Thanh Sư mới vỡ lẽ, c.h.é.m g.i.ế.c con trăn là vì thèm khát mật của nó chứ chẳng ý cứu mạng nàng. Những lời cảm tạ định thốt cũng đành nuốt ngược trở .
Bà lão sải bước về phía một bụi cây rậm rạp, dùng hai tay gạt phăng mấy lớp dây leo loằng ngoằng, để lộ một cái hang nhỏ cỡ đứa trẻ con. Bà cúi chui một lát, lúc chui tay cầm thêm mấy cây linh chi: "Đồ , đồ ..." Nói đoạn, bà rút từ hông một chiếc giỏ mây bọc lụa tỉ mỉ, bỏ từng cây linh chi , chỉ giữ một cây nhỏ nhất tay. Bà tiếc rẻ cây linh chi tỏa ánh sáng ngũ sắc, sang Trần Thanh Sư đang như khúc gỗ. Tức giận dậm chân đ.ấ.m n.g.ự.c một hồi, bà lững thững bước tới, đá vài cú nàng, miệng c.h.ử.i rủa: "Hời cho con oắt nhà mi. Nếu mi còn giá trị lợi dụng, cho mi mồi cho trăn từ lâu . Bị thương nặng thế , tốn của một cây Lưu Ly Chu Ý, phi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-su-nu-ton/chuong-18.html.]
Những cú đá khiến Trần Thanh Sư đau toát mồ hôi lạnh. nghĩ bụng tính mạng vẫn trong tay , nàng đành ngậm bồ hòn ngọt. Trong bụng, nàng nguyền rủa mụ già hàng trăm .
Bà lão rút thanh đại đao c.h.é.m vài đoạn cành cây, dùng d.a.o nhỏ gọt sạch lá. Rảo bước tới mặt Trần Thanh Sư, bà nhấc bổng cái chân bất động của nàng lên, gắt gỏng: "Ta ghét nhất là đang chữa bệnh mà tiếng lóc ỉ ôi. Mi mà kêu lên một tiếng, sẽ bẻ gãy từ đầu."
Trần Thanh Sư nhắm tịt mắt. Mụ điên quả thực ngang ngược hết chỗ . Mà dù giờ nàng cũng chỉ còn chút tàn, đau thêm tí nữa cũng chẳng , miễn là giữ mạng sống, báo thù, về kinh thành là .
Bà lão nắm lấy mắt cá chân Trần Thanh Sư, vuốt dọc lên , chỉ thấy những tiếng "rắc rắc" liên tục. Nhờ công hiệu của linh chi, Trần Thanh Sư hồi phục phần nào nguyên khí, đến nỗi ngất xỉu vì đau đớn. Tuy nhiên, cái cảm giác sống bằng c.h.ế.t cũng đủ khiến phát điên. Không hề t.h.u.ố.c tê, cứ thế nắn chỉnh xương sống, bất cứ ai cũng cảm thấy như c.h.ế.t sống .
Chờ đến khi xương cốt nối hòm hòm, bà lão đột nhiên dừng tay, nét mặt kỳ quái Trần Thanh Sư. Bà bấm ấn các huyệt đạo lớn của nàng, nắn bóp các khớp xương, cuối cùng trợn tròn hai mắt, vỗ đ.á.n.h "bốp" một cái trán Trần Thanh Sư, hét toáng lên: "Con oắt nhà mi giỏi lắm, mang tư chất Đỉnh Hư!"
Bị vỗ một cái đau điếng, Trần Thanh Sư cuối cùng cũng ngất lịm . Trước khi ngất, tiếng thét ch.ói tai khiến nàng nhíu mày, lo sợ mụ già cũng ý đồ dùng nàng để luyện công giống Mạc Chỉ Phong.
...
Bốn bề tĩnh lặng đến lạ thường, như thể một cõi hoang vắng chẳng sự tồn tại của thần linh, tĩnh đến mức nàng thể rõ cả nhịp tim của chính .