Lạc Mộng Khê dấu vết nhíu mày, là ảo giác của nàng , áp lực cường thế đột nhiên giảm bớt ít.
“Xem kẻ chủ mưu phía quả thực vô cùng thông minh, phái hắc y nhân tới g.i.ế.c , đó hạ độc với , nếu như hắc y nhân thuận lợi g.i.ế.c , đó hắc y nhân sẽ độc g.i.ế.c c.h.ế.t, giống như là diệt khẩu. Nếu hắc y nhân thất thủ bắt, cũng sẽ độc c.h.ế.t, như , c.h.ế.t sẽ ai đối chứng…”
Bất luận là kết quả nào, kẻ chủ mưu phái đều lợi nhiều nhất, nhưng cho Lạc Mộng Khê cảm thấy khó hiểu chính là: nàng mới dị thế, gặp ở nơi cũng nhiều lắm, đắc tội chỉ thể đếm đầu ngón tay, tại những đó mạng của nàng…
“Không Lạc vương gia đêm khuya hạ cố đến tệ xá là chuyện gì?” Chủ mưu giật dây hắc y nhân thể từ từ điều tra, hiện giờ Lạc Mộng Khê ứng phó chính là vị như ôn nhuận như ngọc mặt, kì thực cường thế bá đạo, phúc hắc lạnh lùng, tính toán tỉ mỉ, thể thấu hết thảy Thanh Tiêu Lạc vương Nam Cung Quyết.
Không là ảo giác của Lạc Mộng Khê, khi nàng hỏi những lời , Nam Cung Quyết cau mày, đáy mắt lạnh lùng bịt kín một tầng mù, nguyên bản áp lực cường biến mất phả mặt nữa……
“Lạc Mộng Khê, Lúc sáng……”
“Đợi chút” Lạc Mộng Khê nâng tay đ.á.n.h gãy lời của Nam Cung Quyết:“Lạc vương gia, nếu ngươi là chuyện Lí Thụy, Mộng Khê cảm thấy cũng nợ ngài cái gì, mặc dù vì ngài giúp nên mới thể rửa sạch tội danh, nhưng thực tế Lạc vương gia mới là hưởng lợi nhiều nhất, nghiêm khắc mà , chuyện Lí Thụy, chúng đôi bên cùng lợi, ai nợ ai!”
Không đáy mắt lạnh như băng thể đông c.h.ế.t của Nam Cung Quyết, cùng với áp lực cường thế quanh quẩn sắp hít thở thông của , Lạc Mộng Khê ngẩng đầu trung:“Đã còn sớm, Mộng Khê cũng mệt mỏi một ngày, trở về nghỉ ngơi , Lạc vương gia, Tứ hoàng t.ử xin cứ tự nhiên!”
Nói xong, đợi Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp trả lời, Lạc Mộng Khê xoay về phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng, tao nhã, nhanh, tuy rằng nàng đưa lưng về phía Nam Cung Quyết, nhưng thể cảm nhận rõ nét ánh mắt phẫn nộ của Nam Cung Quyết vẫn theo sát nàng……
Trong phút chốc đóng cửa phòng ngủ lưng , Lạc Mộng Khê dựa lưng cửa thở phào nhẹ nhõm: Nguy hiểm thật, cũng kỳ quái, Nam Cung Quyết thế nhưng tay với ! Bí kíp võ công ở Thiếu Lâm tự bác đại tinh thâm, Nam Cung Quyết ở Thiếu Lâm tự tĩnh dưỡng năm năm, võ công bí hiểm, tối hôm Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết tỷ thí, Nam Cung Quyết phát bệnh, nên Lạc Mộng Khê mới thể xuất năm mươi chiêu với , nay Nam Cung Quyết bình thường, hơn nữa giống như đang tức giận, Lạc Mộng Khê chỉ sợ ngay cả hai mươi chiêu của cũng tiếp ……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-39.html.]
Một chén nóng lót bụng, Lạc Mộng Khê cả bình tĩnh nhiều: Nam Cung Quyết tính tình thật đúng là hỉ nộ vô thường, một giây đang hảo, giây tiếp theo giống như Tu La, gần vua như gần cọp những lời đúng là một chút cũng sai, hoàng thất tâm tính cao ngạo, tính tình cũng , về vẫn là ít tiếp xúc với bọn họ thì hơn……
Đêm khuya, Lạc Mộng Khê quả thực mệt mỏi, để ý tới Nam Cung Quyết cùng Bắc Đường Diệp ở bên ngoài vẫn tiếp tục ở trong viện, Lạc Mộng Khê lập tức cởi áo khoác, ở giường gặp Chu Công.
Về phần hắc y nhân c.h.ế.t , nếu Nam Cung Quyết và Bắc Đường Diệp mang thì cứ mang , mang thì để trong viện, dù là độc c.h.ế.t, cho dù phát hiện c.h.ế.t ở Khê viên, cũng cách nào định tội Lạc Mộng Khê, nhưng nếu Lạc Mộng Khê lặng lẽ chôn cất khi phát hiện, nàng nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch……
Trong m.ô.n.g lung, Lạc Mộng Khê cảm giác một thở xa lạ ở phía chậm rãi đến gần , Lạc Mộng Khê đột nhiên mở mắt, cơn buồn ngủ trong nháy mắt biến mất vô tung, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng càng ngưng càng sâu.
Lạc Mộng Khê bộ ngủ say, bất động, bàn tay mềm nhẹ nhàng mò gối, nơi đó một thanh chủy thủ……
Hơi thở xa lạ càng ngày càng gần, Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, đột nhiên xoay dậy, chủy thủ trong tay đang đ.â.m phía , nhưng khi thấy rõ , trong khoảnh khắc dừng tất cả động tác……
“Tiểu…… Tiểu thư…… Người…… Người ?” Người mang thở xa lạ đến giường Lạc Mộng Khê, ai khác mà chính là nha của nàng Băng Lam, lẽ hàn quang cùng với sát khí mãnh liệt quanh quẩn của Lạc Mộng Khê dọa đến nàng, Băng Lam ngơ ngác ở giường, trong mắt lóe sợ hãi cùng lo lắng.
“Không việc gì, gặp ác mộng!” Lạc Mộng Khê nhẹ nhàng bâng quơ, dấu vết giấu thanh chủy thủ trong tay, đầu ngoài cửa sổ, thấy ánh nắng tươi sáng bên ngoài.
“Tiểu thư, Tứ di thái, Ngũ di thái, Lục di thái, Thất di thái, Bát di thái mang theo các nàng t.ử nữ đến đây bái kiến!”
(di thái thái: vợ lẽ)