Trái Nam Cung Quyết, giống như sớm Lạc Mộng Khê sẽ loại hình phạt , khuôn mặt tuấn bình tĩnh như thường, đáy mắt sâu thẳm gợn sóng.
“Loại hình phạt nặng quá ?” Một gã thị vệ của Nam Cung Phong nhỏ giọng thầm, lời , dân chúng cũng bắt đầu bàn tán xôn xao:“Loại hình phạt thật là quá nặng ……”
Đối với nghị luận của như mắt điếc tai ngơ, Lạc Mộng Khê giọng điệu lạnh như băng:“Vừa Lí Thụy là mạng của , nay, chỉ c.h.ặ.t đứt tay chân của , khiến cho thể tiếp tục xằng bậy, hình phạt như cũng coi như nặng ?”
Nam Cung Phong, ngươi lợi dụng dân chúng để gây áp lực với , cho đổi chủ ý, ngươi mơ , Lạc Mộng Khê việc cần mặt khác, lúc ngươi quyết định đem việc giao cho xử lý, nhất định, ngươi lường ……
Lạc Mộng Khê sở dĩ như , còn một mục đích khác: Đám Lí Thụy khi ám sát nàng phối hợp ăn ý, thủ pháp cũng thành thạo, hiển nhiên loại chuyện bọn họ chỉ một, hai . Lạc Mộng Khê hoài nghi, bọn họ là tay chân của một ai đó, đặc biệt dùng cách thức để diệt trừ tận gốc……
Nói cách khác, lưng Lí Thụy, một thế lực vô cùng lợi hại ở phía thao túng tất cả……
Vừa Lạc Mộng Khê như , suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng thở dài:“Kỳ thật Lạc đại tiểu thư cũng lý, c.h.ặ.t đứt tay chân của Lí Thụy, cho một bài học kinh nghiệm đau thương, về cũng dám ở đây xằng bậy ……”
“Lạc đại tiểu thư…… Ngươi tha cho …… Ta cam đoan về bao giờ hại nữa……” Lí Thụy rống chảy nước mắt cam đoan, đáy mắt một tia hàn quang chợt lóe biến mất……
Nam Cung Phong mâu quang trầm xuống:“Lạc đại tiểu thư, Lí Thụy cùng ngươi oán cừu, ám sát ngươi thể là chịu sự sai khiến của khác, bằng tha cho một con đường sống, để chủ mưu phía , bổn vương cam đoan, từ nay về Lí Thụy sẽ tiếp tục xằng bậy……”
Lạc Mộng Khê đầu Nam Cung Phong, đáy mắt lạnh như băng càng nồng đậm:”Cảnh vương gia, Mộng Khê rõ ngươi vì cái gì mà ba bảy lượt bao che cho Lí Thụy, là…!”
Tuy rằng Lạc Mộng Khê hết lời, nhưng ý tứ của nàng rõ, Lạc Mộng Khê như để ý, thực đang tập trung tinh thần quan sát nhất cử nhất động của Nam Cung Phong, tuyệt đối bỏ qua một điểm khả nghi nào…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-33.html.]
Nam Cung Phong than nhẹ một tiếng:”Thật dám dấu diếm, Lí thượng thư từng cứu bổn vương một mạng, Lí Thụy là con trai độc nhất của Lí thượng thư…”
Giọng điệu bất đắc dĩ, im lặng giải thích với : Nam Cung Phong giúp Lí Thụy là bất đắc dĩ, lúc biểu đạt vô cùng nhuần nhuyễn là trọng tình trọng nghĩa, cho dù bất mãn đối với việc giúp Lí Thụy, lúc , cũng nỡ lòng trách cứ …
Lạc Mộng Khê trong lòng khinh thường hừ lạnh một tiếng, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng vẫn như một mảnh lặng như băng: “Đều là ân nhân cứu mạng, vì cái gì khác biệt lớn như , quyền thế, cho dù nhiều điều ác cũng sẽ bảo vệ, quyền thế, cho dù tranh với đời, cũng sẽ chịu khổ, nhục nhã!”
“Cảnh vương gia, một việc khác , nhưng trời , đất , ngươi , , tin sự bảo đảm của ngươi, mà là lừa gạt nên sợ, thể tin , đám Lí Thụy, chỉ yêu cầu xử t.ử bọn chúng ngay tại chỗ!”
Lạc Mộng Khê ngầm ám chỉ, Nam Cung Phong tự đuối lý, nhưng mà, mặt Lạc Mộng Khê cự tuyệt đề nghị của , để cho chút mặt mũi, cao ngạo như Nam Cung Phong đương nhiên sẽ phẫn nộ.
“Lạc Mộng Khê, bổn vương nhường nhịn nhiều như thế, ngươi còn đối nhân xử thế!” Tiếng phẫn nộ của Cảnh vương gia chấn động lỗ tai đau nhức, nhưng dân chúng xung quanh . Lạc Mộng Khê trong lòng hiểu rõ:Nam Cung Phong dùng truyền âm nhập mật chuyện với nàng, võ công thấp căn bản thể .
“Nam Cung Phong kỳ thực ngươi còn thể càng đê tiện, vô sỉ, giống như chuyện tín vật , đem tất cả sai lầm đổ lên , ngươi tạo hình tượng Cảnh vương gia chí công vô tư mặt …” Lạc Mộng Khê cũng dùng truyền âm nhập mật trả lời Nam Cung Phong, giọng điệu mang theo khinh thường.
“Bổn vương tự c.h.ặ.t một tay Lí Thụy nhận tội với ngươi thì như thế nào?” Nam Cung Phong trong giọng mang theo âm lãnh và tức giận, ngu ngốc cũng nhẫn nhịn đến cực hạn: Sự việc phát sinh đến bây giờ, Nam Cung Phong khả năng đổ tội lên Lạc Mộng Khê.
Lạc Mộng Khê thờ ơ trả lời:”Lí Thụy là con trai của Thượng thư, địa vị so với Cảnh vương gia thấp hơn nhiều, nếu ngươi thật sự đền tội, thì c.h.ặ.t hai cánh tay cộng thêm một bàn chân…”
Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Phong tranh cãi, thường , nhưng Nam Cung Quyết đều thấy hết, Nam Cung Quyết tuy mới trở về kinh thành, nhưng đối với tính cách của Lạc Mộng Khê, Nam Cung Phong sớm qua, hai loại dễ dàng thỏa hiệp, nếu như để cho bọn họ tùy ý tranh cãi, chỉ sợ tranh cãi đến trời tối cũng kết quả…