Thánh Nữ Vương Phi - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-04-22 12:01:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không Lạc thừa tướng đang khiếp sợ, Lạc Mộng Khê coi ai gì kể rõ: “Còn nữa, mỗi ngày thêm một chút cơm, mỗi bữa ngoại trừ đồ ăn thừa cùng bánh bao nguội, thể cho thêm chút canh……..”

“Vương quản gia, đây là chuyện gì?” Lạc thừa tướng rống giận Vương quản gia: “Đường đường là Đại tiểu thư trong phủ, tại ở nơi tồi tàn, ăn đủ no, còn hạ nhân, ngươi quản gia như thế nào?”

Lạc Mộng Khê thể thập phần gầy yếu, giống như một cơn gió nhẹ thể đem nàng thổi bay, thông minh chỉ cần , đây là kết quả một thời gian dài ăn đủ no……

Vương quản gia ‘Phạch’ một tiếng quỳ mặt đất, nơm nớp lo sợ ngừng hướng Lạc thừa tướng cầu xin tha thứ: “Tướng gia thứ tội….. Tướng gia thứ tội……..”

“Niệm tình ngươi ở Lạc phủ vất vả hơn hai mươi năm, tự đến hình phòng nhận năm mươi đại bản! Phạt một năm bổng lộc!” Lạc thừa tướng sắc mặt âm trầm, giọng điệu uất giận: “Chỉ một , như thế nữa, nếu còn xảy sự việc giống như thế nữa………”

Lạc thừa tướng cúi đầu về phía Vương quản gia đang quỳ mặt đất, mâu quang tức giận toát hàn khí: “Vương Nhân Đức, ngươi tự cút khỏi phủ Thừa tướng!”

“Đa tạ Tướng gia khai ân, ty chức lĩnh phạt!” E sợ Lạc thừa tướng đổi chủ ý. Vương quản gia tạ ơn xong liền nhanh ch.óng lên, bước nhanh ngoài tiểu viện.

“Khoan !” Vương quản gia sắp khỏi tiểu viện thì Lạc thừa tướng lạnh giọng gọi : “Lĩnh phạt xong, cho đến sửa sang nơi ở của Đại tiểu thư!”

“Vâng, Tướng gia, ty chức nhất định dốc hết sức đem sân của Đại tiểu thư sửa sang hảo!” Vương quản gia trịnh trọng hứa hẹn.

Lạc Mông Khê trong lòng lạnh: Vương quản gia phạm sai lầm lớn, trục xuất khỏi phủ cũng quá đáng, mà chỉ đ.á.n.h năm mươi đại bản, thật là hình phạt nhẹ, khó thể phục chúng.

Lạc thừa tướng khiến vì Lạc Mông Khê mà sửa sang sân vườn, cũng xem như đoái công chuộc tội. Như , cho dù hình phạt nhẹ, cũng gì, xem gừng càng già càng cay……….

“Đại phu nhân phân cho ngươi vải may quần áo ?” Lạc thừa tướng ‘ thiết’ hỏi, đ.á.n.h gãy suy nghĩ của Lạc Mông Khê.

Vào ngày lễ tết, phủ Thừa tướng đều mua vải dệt tinh xảo về chia đều cho các phu nhân, và nữ t.ử để các nàng may quần áo. Ngay cả nha , nô bộc cũng quần áo mới, tuy quần áo họ là vải thô, nhưng hàng năm đều phát đồ mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-nu-vuong-phi/chuong-21.html.]

Không chỉ nha là mặc vải thô mà ngay cả Lạc Mộng Khê cũng , quần áo cũng ngả vàng, ít nhất cũng sử dụng một năm. Nói cách khác, một năm nay quần áo của nàng và nha là như .

“Đại phu nhân phân vải cho , Lạc thừa tướng hẳn là nên hỏi Tứ , nàng so với hiểu rõ vấn đề hơn!” Ánh mắt Lạc Mộng Khê trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như thấy tất cả, khiến cho đến cuối cùng nàng đang nghĩ cái gì.

“Thải Vân, chuyện ?” Lạc thừa tướng uy nghiêm, ánh mắt lạnh lùng về phía Lạc Thải Vân, ánh mắt như thiêu đốt. Tất cả nha , nô bộc đều về phía nàng, đáy mắt nghi hoặc khó hiểu, nàng còn cảm nhận ánh mắt của Nam Cung Ngọc ôn thuận về phía nàng, một lời, như mong chờ câu trả lời của nàng.

“Nữ nhi….Nữ nhi đưa Đại tỷ vải may!” Dưới tình thế cấp bách, Lạc Thải Vân thốt , liên tục lắc đầu: Không đ.á.n.h mà khai .

“Lạc Thải Vân, ngay lập tức đem quần áo trả cho Đại tỷ!” Lạc thừa tướng sắc mặt thâm trầm: Vải dùng để may quần áo cho Lạc Mộng Khê Lạc Thải Vân lấy một thời gian dài, chỉ sợ sớm dùng may quần áo , cho nên Lạc thừa tướng mới bảo quần áo chứ vải vóc.

“Không cần, thích quần áo khác từng mặc qua!” Ánh mắt Lạc Mộng Khê trong trẻo lạnh lùng, đáy mắt hiện lên một tia chán ghét.

Hiển nhiên nghĩ tới Lạc Mộng Khê sẽ trả lời như , Lạc thừa tướng sững sốt, lập tức khôi phục bình thường: “Vải mà Lạc Thải Vân lấy của ngươi từ sợi tơ tằm, loại vật liệu lễ tết mới bán…..”

“Lạc Mộng Khê, tên của là Lạc Mộng Khê!” Lạc Mộng Khê xoay về phía Lạc thừa tướng, ánh mắt vẫn như trong trẻo nhưng lạnh lùng: Bình thường, phụ sẽ gọi thẳng kì danh của nữ nhi, nhưng Lạc thừa tướng đối với Lạc Mộng Khê ngay cả cụm từ xưng hô cũng , nghĩ đến kêu tên nàng, mà là quên cả nữ nhi của tên gọi là gì, cho nên Lạc Mộng Khê liền nhắc nhở .

 

“Khụ khụ khụ ………” Lạc thừa tướng ho khan vài cái, che dấu sự hổ của , đang tính , Lạc Mộng Khê giành mở miệng : “Tơ tằm cũng , vải thô cũng , chỉ thích đồ của chính , quần áo tơ tằm Tứ mặc qua, cũng thấy gì là lạ, quần áo bằng vải thô là của chính , tuy rằng nó cũ, nhưng nó vẫn là của , an tâm mà mặc!”

Nghe , ánh mắt Nam Cung Quyết hiện lên một tia bất thường, nhưng lập tức khôi phục bình thường! Lạc thừa tướng thở dài: “Mộng Khê, Thải vân lấy vải thưởng của ngươi, tại ngươi ?”

“Ta ngươi tin ?” Lạc Mộng Khê Lạc thừa tướng, mâu quang vẫn là trong trẻo lạnh lùng, nhưng bình tĩnh.

 

Loading...