THANH LƯU CHI HẠ - 17

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:41:29
Lượt xem: 221

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

27

 

Trên đường Tô Châu, Tần Nghiễn suốt dọc đường đều lặng lẽ theo đoàn xe, giữ một cách xa gần, ánh mắt mấy liếc sang, như thôi. 

 

Ta coi như thấy, chỉ dặn sắp xếp ăn ở cho theo tiêu chuẩn giản tiện nhất, cháo trắng rau đạm, rèm xe vải thô, ngược cũng hợp với cái “thanh quý” mà vẫn luôn tự tâng bốc.

 

Đến Tô Châu, dày mặt theo tới chỗ ở của trưởng và tẩu tẩu. 

 

Huynh trưởng thần sắc lạnh nhạt, tẩu tẩu càng chẳng buồn nể nang. 

 

Một bữa cơm trôi qua, Tần Nghiễn như đống lửa, rốt cuộc đành lúng túng kiếm cớ sang nha môn châu phủ tìm phụ .

 

Đêm đến, tẩu tẩu nắm tay thở dài:

 

“Vũng nước đục của Tần gia, còn định lội đến bao giờ?”

 

Ta gẩy bấc đèn, thần sắc bình thản:

 

“Tần Nghiễn tuy gì, nhưng vẫn nắm . Bà bà và tiểu cô cũng chẳng dấy nổi sóng gió. Gia thế Tần gia cao thấp, đủ để tiện bề việc.”

 

“Hòa ly tái giá, chẳng qua là từ một cái hố nhảy sang cái hố khác, cọ xát, thích nghi từ đầu, hà tất thế? Trước mắt như , tạm dùng , ngược còn tiện.”

 

 

Ngày hôm , một đến nha môn châu phủ bái kiến công công. 

 

Ông đối với vẫn ôn hòa như cũ, thậm chí còn trịnh trọng xin vì những hoang đường đây của Tần Nghiễn, lời lẽ khẩn thiết:

 

“Là Tần gia với con. Chỉ mong con nể tình… cho cái nghiệt chướng thêm một cơ hội đầu.”

 

Ta cúi mày thuận mắt, diễn tròn vai hiền thục hiểu chuyện chê

 

Công công lộ vẻ hài lòng, thưởng cho mấy món đồ văn nhã tinh xảo, hỏi thăm vài câu về trưởng và tẩu tẩu, cho lui xuống.

 

Những ngày đó, ở nhà tẩu, một lòng giúp tẩu tẩu an thai, đồng thời bắt tay mở rộng việc ăn của d.ư.ợ.c đường sang Tô Châu. 

 

Dựa mối quan hệ bản địa của tẩu tẩu, các loại thành d.ư.ợ.c do bào chế, trị phong hàn, tán trị đau đầu, đan hóa lâm… nhanh mở cục diện. 

 

Danh xưng “Tần nhị phu nhân ngõ Thanh Trúc Kim Lăng” lan truyền khắp vòng quan quyến ở Tô Châu.

 

Còn Tần Nghiễn thì phụ ép bái sư một vị đại nho ở Tô Châu, khổ sách vở. Huynh trưởng cũng giữ lời, giới thiệu cho chủ khảo Chu Quảng Lăng.

 

Giữa mùa đông, tẩu tẩu sinh hạ bình an một nhi t.ử. 

 

Ta tự tay giúp nàng điều dưỡng ở cữ, chăm sóc hài nhi. 

 

Khi thể nàng khá lên, tẩu tẩu riêng tư hỏi :

 

“Muội và Tần Nghiễn thành hôn hơn ba năm, … vẫn động tĩnh?”

 

Ta đang đùa nghịch đứa cháu bọc trong tã, bật :

 

“Có ngủ chung , lấy động tĩnh?”

 

Tẩu tẩu sững sờ.

 

Ta thản nhiên :

 

“Ban đầu chê bẩn. Về thấy, sinh con đau đớn, cần thiết. Giờ quen , thấy thanh tịnh tự tại.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-luu-chi-ha/17.html.]

Tẩu tẩu và trưởng tình thâm nghĩa trọng, đành lòng, sức khuyên hòa ly tìm khác. Ta lắc đầu:

 

“Hai năm nay chẩn bệnh cho các gia quyến, thấy nhiều những trắc trở phía vẻ ngoài phong quang. Dù là phu thê ân ái, cũng khó tránh bà bad kiềm chế, thất phiền lòng, con thứ tranh đoạt gia sản.”

 

“So , mấy chuyện nhức đầu của Tần gia đơn giản hơn, bà bà áp chế, Tần Nghiễn dám càn. Còn về con cái…”

 

Ta , giọng điệu hờ hững:

 

“Nếu ba mươi mà con, theo quy củ thì nạp . Con sinh , đứa nào thì giữ, thì để đó. Cách luôn nhiều hơn khó.”

 

Người Tần gia, từ xuống , đều là hạng ích kỷ lạnh bạc. 

 

May mà Tần gia thiếu kẻ thông minh. 

 

Ngay cả Tần Nghiễn, kẻ tự cho thanh cao hơn , sự thúc đẩy của lợi ích, cũng bắt đầu cúi đầu phục tùng

 

Chỉ cần giá trị bản đủ cao, thì việc hiếu , sinh con , đều chẳng còn quan trọng nữa.

 

Nữ nhân hòa ly cũng giống quả phụ, đối mặt với phiền phức hề ít.

 

 Ta vốn ghét rắc rối, phận Tần nhị phu nhân ít nhiều cũng là một lá bùa hộ .

 

Tẩu tẩu lâu, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

 

 

Đợi tẩu tẩu ở cữ đủ ngày, liền thu xếp trở về Kim Lăng.

 

Tần Nghiễn và công công mấy giữ , rốt cuộc nể mặt công công, tạm thời dọn ở tại quan của ông, tiện tay tiếp quản luôn quyền quản gia. 

 

Hai nha thông phòng của công công cực kỳ điều, mặt hết sức cung kính.

 

Chớp mắt đến kỳ thu vi. Tần Nghiễn ba năm ẩn nhẫn khổ , cuối cùng cũng tên bảng. 

 

Tin mừng truyền về, công công sảng khoái. 

 

Bản Tần Nghiễn dường như cũng hãnh diện ngẩng đầu, bước đều mang theo khí thế.

 

Tiệc mừng tan, mang theo men tan đến phòng , từ trong n.g.ự.c lấy một cây trâm hải đường điểm thúy men đỏ, cẩn thận nâng tới mặt , trong mắt mấy phần mong đợi lâu, gần như vụng về:

 

“Cây trâm … là tự tay chọn. Nàng thích ?”

 

Dưới ánh nến, cây trâm vàng ánh lên lưu quang, còn chút dịu dàng cố ý tô vẽ cùng vẻ lấy lòng khi đắc ý, trong mắt hiện rõ mồn một. 

 

Ta , đầu ngón tay lướt qua trâm lạnh lẽo.

 

Lãng t.ử đầu?

 

Hay ch.ó đổi thói ăn phân?

 

Ta chậm rãi ngẩng mắt, đón lấy ánh chờ đợi của , khóe môi cong lên một nụ nhạt:

 

“Nhị gia lòng.”

 

“Chỉ là, trong lòng, e rằng chỉ thể phụ tấm thịnh tình của nhị gia.”

 

Năm xưa, khi nguyên chủ gả Tần gia, Tần Nghiễn cũng chính là lạnh lùng như thế giáng cho nguyên chủ một đòn đau, lấy cớ trong lòng, chịu cùng phòng với nguyên chủ, đó đủ kiểu sỉ nhục, lạnh nhạt.

 

Giờ đây, chẳng qua chỉ là đem những lời từng , những việc từng , trả nguyên vẹn cho mà thôi.

 

- Hoàn văn - 

Loading...