Thanh Đăng Dạ Độc, Lục Ý Quyển Thư - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-29 22:10:02
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngơ ngác liếc một cái, ánh mắt Hàn Phi Nhứ vẫn mê ly và tan rã, mà như về một điểm nào đó tận xa xăm, chút thần sắc.
Đây còn là một Hàn Phi Nhứ với đôi mắt linh động, kiều nhu đáng yêu như ?
“Phi Nhứ?” Lòng chùng xuống, dám chắc chắn mà gọi tên nàng.
Nghe tiếng gọi, nàng vẫn hề phản ứng. Một hồi lâu , nàng chỉ khẽ chuyển mắt, bàng hoàng về phía bên . Nàng coi như tồn tại.
Bởi vì tin nàng? Hay là vì... sự cưỡng ép của trong thạch lao? Nàng rốt cuộc đây?
Ánh mắt u ám, Hoa Nguyệt đột nhiên duỗi tay bóp c.h.ặ.t lấy hai vai nàng: “Ngươi đây! Nhìn cho rõ, đây thạch lao, đây là Tịch Chiếu Viên. Ta còn truy cứu nữa, ngươi còn thế nào...”
Thả nàng khỏi lao là giới hạn cuối cùng của , chẳng lẽ nàng vẫn thỏa mãn?
Đôi vai mảnh khảnh vô lực rung động bàn tay , gương mặt tái nhợt của Hàn Phi Nhứ vẻ đau đớn, chỉ sự trống rỗng đến cực điểm.
“Ngươi...” Nhìn gương mặt chút biểu cảm của nàng, bỗng chốc lặng thinh.
Đôi tay kìm mà run rẩy, chằm chằm lớp băng gạc đầu nàng đang rỉ một chút vệt m.á.u, lòng một nữa dâng lên nỗi hoảng hốt. Dáng vẻ nàng lúc giống như mất hồn ? Chẳng lẽ... là vết thương đầu quá nặng...
Không! Nàng thể quên ? Sao thể nhận ? Hắn cho phép, tuyệt đối cho phép!
“Người !” Tại Tịch Chiếu Viên vang lên tiếng thét của Hoa Nguyệt, tiếng bước chân ngoài phòng ngủ bắt đầu trở nên hỗn loạn. Chỉ một lát , lão ngự y tóc trắng xoá hổn hển chạy .
“Mau kiểm tra cho , nàng rốt cuộc !” Hét lớn mặt ngự y, thực sự giống như một con mãnh sư mất kiểm soát.
Ngự y chẳng kịp lau mồ hôi, vội vàng xuống mép giường bắt mạch cho Hàn Phi Nhứ. Ninh Vương Hoa Nguyệt vốn luôn trầm , mà vì nữ t.ử thương năm bảy lượt nổi trận lôi đình, lão dù trì độn đến cũng nữ t.ử ý nghĩa thế nào với Vương gia. Vì cái mạng già của , lão tự nhiên nhanh ch.óng chẩn trị.
Hồi lâu , ngự y mới thu tay , cau mày Hoa Nguyệt, ngập ngừng : “Bẩm Vương gia, mạch tượng của Phu nhân vẫn tính là vững vàng. Hiện giờ nhận , theo hạ quan thấy, e là...”
“E là cái gì, mau!” Hắn mất sạch kiên nhẫn, lạnh giọng thúc giục.
“Dạ... e là vì đòn nghiêm trọng, nhất thời m.á.u bầm tích tụ ở não bộ, nên thể nhận thức .” Ngự y tốn bao công sức mới dùng cách uyển chuyển nhất chẩn đoán của . Mà sự thật chính là — lão cũng chẳng hiểu vì Hàn Phi Nhứ biến thành ngốc nghếch như .
“Nhất thời? Rốt cuộc là bao lâu?” Nhìn Hàn Phi Nhứ đang ngây dại tái nhợt giường, Hoa Nguyệt chỉ thấy tim như d.a.o cắt. Hiện tại, cái gì Tần Nhược, cái gì danh sách trộm đều quẳng đầu, nàng tỉnh mới là chuyện quan trọng nhất.
“Chuyện ... hạ quan dám kết luận.” Ngự y chột cúi đầu, mái đầu bạc trắng run rẩy.
“Một lũ phế vật! Cút hết cho !” Không ngoài dự đoán, Hoa Nguyệt tức giận hét lên, suýt chút nữa là đ.ấ.m cho lão một quyền bay . Ngự y dám nán , nhanh ch.óng dậy ngoài kê đơn. Lão hiểu rõ nếu còn ở , sợ rằng thương thế của lão sẽ còn nặng hơn nữ t.ử giường.
Đuổi tất cả ngoài, Hoa Nguyệt đôi mắt đỏ ngầu Hàn Phi Nhứ, xót xa đau đớn. Phải thế nào nàng mới tỉnh đây? Nếu tin nàng trong sạch, nếu lập tức xin nàng, liệu nàng chịu một cái?
Chậm rãi vươn tay, Hoa Nguyệt nắm lấy bàn tay mảnh khảnh tái nhợt của nàng đang để ngoài chăn, dùng giọng gần như thể thấy mà thì thầm: “Xin .”
Tiếc , Hàn Phi Nhứ vẫn mở trừng mắt, mờ mịt vô thần. Hắn hít một sâu, buông tay nàng dậy bước khỏi phòng ngủ. Hiện giờ quá nhiều việc chờ xử lý, thể mãi túc trực bên giường nàng.
Theo tiếng bước chân xa, gương mặt vốn đang tĩnh lặng của Hàn Phi Nhứ bỗng nhiên một tia đổi. Nơi khóe mắt nàng, một giọt lệ trong suốt chậm rãi chảy xuống. Dù nàng động , nhưng lời xin của Hoa Nguyệt vẫn khiến nàng rơi nước mắt.
Chỉ trong vòng hai ngày, tin tức Hàn Phi Nhứ trọng thương mất hồn, Ninh Vương đuổi ngự y lan khắp vương phủ. Để nàng sớm tỉnh và chăm sóc hơn, Hoa Nguyệt thậm chí thả cả ba nha đang nhốt trong lao . Bởi theo lời lão ngự y vô dụng , quen bên cạnh thì Hàn Phi Nhứ thể sớm hồi tỉnh hơn.
Cửa phòng ngủ tại Tịch Chiếu Viên đẩy nhẹ , một nha bưng chén t.h.u.ố.c . Cúi xuống, nàng cẩn thận Hàn Phi Nhứ. Chén t.h.u.ố.c tỏa nhiệt khí, khói trắng nghi ngút lượn lờ.
“Phu nhân, phu nhân?” Nàng gọi khẽ nhu hòa. Thấy Hàn Phi Nhứ phản ứng, nàng tiếp: “Phu nhân, Tiểu Dung đến hầu uống t.h.u.ố.c đây, tỉnh ?”
Tiểu Dung mới thả khỏi thạch lao, sắc mặt tái, ống tay áo trễ xuống khi bưng chén t.h.u.ố.c, để lộ những vệt bầm tím xanh đỏ rõ ràng. Nhìn vị chủ t.ử với ánh mắt trống rỗng, Tiểu Dung c.ắ.n môi, múc một muỗng t.h.u.ố.c đưa lên môi nàng.
Hàn Phi Nhứ đang mất hồn nên chỉ mặc sắp đặt. Khi muỗng t.h.u.ố.c đưa tới, nàng mở đôi môi khô khốc tái nhợt, uống cạn chén t.h.u.ố.c nóng hổi. Tiểu Dung nàng hồn nhiên cảm giác, khuôn mặt tròn trịa chợt xẹt qua một tia nỡ. Chén t.h.u.ố.c ... nàng cư nhiên cứ thế uống cạn mà hề phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thanh-dang-da-doc-luc-y-quyen-thu/chuong-16.html.]
Chẳng lẽ nàng thực sự ngốc ? Hầu hết bát t.h.u.ố.c xong, Tiểu Dung cúi đầu bước khỏi phòng ngủ. Sau lưng nàng, Hàn Phi Nhứ chỉ ngẩn ngơ chằm chằm nóc giường thêu vô loài chim bay rực rỡ, đang tự do chao lượn giữa tầng mây.
Đêm khuya, vương phủ chìm trong tĩnh lặng. Ninh Vương ngoài về, Hàn Phi Nhứ bất động giường, đám nha trong vườn cũng thu liễm tiếng , lặng lẽ ở trong phòng , rước lấy phiền phức. Vì Phu nhân thương, tính khí Vương gia hiện giờ vô cùng táo bạo, nô tài nào dám gây họa ? Bởi thế, Tịch Chiếu Viên càng thêm u tối, lặng im.
Phía vườn là rừng phong, những cành cây cao lớn lay động ánh trăng mờ, tạo nên những bóng hình vỡ vụn mặt đất. Giữa những bóng đen , dường như một bóng âm thầm lướt qua. Đêm khuya vắng vẻ thế , ai tìm đến nơi hẻo lánh của vương phủ?
Bóng bước nhanh nhẹn, xuyên qua cánh rừng đến một đất trống thì dừng . Người đó nhấc vật trong tay lên, một khối đen nhỏ đang động đậy, phát tiếng sột soạt vụn vặt. Dưới ánh trăng mờ ảo, kỹ thì đó là một cái l.ồ.ng chim!
Người đó đưa l.ồ.ng chim lên mặt, thấp giọng lẩm bẩm: “Đừng gấp, thả ngươi ngay đây. Lát nữa bay cho , ngàn vạn đừng để xảy sai sót đấy!”
Đang lúc bóng định thả chim , trong rừng phong bỗng vang lên một giọng rõ ràng nhưng trầm thấp.
“Tiểu Dung, là ngươi ?” Giọng tuy nhẹ nhưng đủ sức xé tan màn đêm tĩnh lặng.
Bóng bỗng khựng , nhanh ch.óng đầu trong rừng. Trăng tuy nhạt, ánh sáng trong rừng tuy tối, nhưng đủ để rõ khuôn mặt đó. Đôi mắt tròn, khuôn mặt tròn, đầy vẻ kinh ngạc và ngoài ý – Tiểu Dung thì còn là ai?
Chỉ ngẩn ngơ trong chớp mắt, nàng lấy tinh thần: “Hóa , ngươi đang giả bệnh.”
Theo lời nàng , nữ t.ử trong rừng bước , gật đầu: “Phải.”
Y phục đơn sơ, sắc mặt tái nhợt. Người bước chính là Hàn Phi Nhứ – kẻ đáng lẽ giường trong trạng thái thần hồn mất hết. ánh mắt trong trẻo và thần sắc bi thương lúc , gì nửa phần ngu dại?
“Ngươi... ngươi giả vờ giống thật đấy!” Ngoài sự kinh ngạc, lòng Tiểu Dung khỏi dâng lên một trận ảo não. Hàn Phi Nhứ lúc tuy tỉnh táo nhưng vẫn ốm yếu tiều tụy, nàng Tiểu Dung thấp giọng : “Nếu giả vờ giống, ngươi g.i.ế.c , đúng ?”
Nhớ tình nghĩa , Hàn Phi Nhứ đau lòng tiếp: “Chén t.h.u.ố.c nóng đến kinh , mà ngươi bưng trong tay chẳng chút cảm giác nào. Hơn nữa, ngươi còn dùng t.h.u.ố.c đó để thử , định bỏng cho đến khi tỉnh ?”
Nghe thấy nỗi buồn trong lời của nàng, Tiểu Dung c.ắ.n môi đáp. Sau khi khỏi thạch lao, nàng vốn định g.i.ế.c Hàn Phi Nhứ ngay, nhưng thấy nàng thương nặng mất hồn, nàng nhất thời mủi lòng, thử xong tay. Đáng ghét! Tại nàng ngốc đến mức lừa? Tại ... nàng mủi lòng với Hàn Phi Nhứ?
Cố nén cơn hối hận, Tiểu Dung bắt đầu dùng dư quang liếc xung quanh để kiểm tra xem trong rừng còn ai khác ngoài Hàn Phi Nhứ .
Hàn Phi Nhứ khẽ thở dài: “Đừng nữa, trong rừng chỉ hai thôi. Ta tới đây chỉ vì xác định xem tại ngươi hại , tại lừa gạt Vương gia.”
Nghe thấy lời nàng là hỏi han mà là khẳng định, Tiểu Dung kinh hãi trong lòng, theo bản năng hỏi ngược : “Ngươi... ngươi ?”
Hàn Phi Nhứ gật đầu: “Từ ngày Trừng Châu đến gây chuyện, ngươi chịu minh oan cho , .” Tiểu Dung rõ ràng Tần Nhược đến là để báo tin về phụ nàng, mà mặt Hoa Nguyệt một lời bênh vực, nàng ngốc đến mấy cũng cảm thấy bất thường.
“Nếu ngươi , tại còn giả ngu!” Giọng nàng hằn học. Nàng ngờ kẻ yếu đuối vô dụng như Hàn Phi Nhứ lừa gạt như một con ngốc!
“Lúc đó Vương gia mới mất danh sách, lòng đang phiền loạn giận dữ, lọt lời thanh minh của ?” Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát tiếp: “Đầu tiên là danh sách biến mất, đó là Trừng Châu đến đại náo, những chuyện liên kết với , tuyệt đối trùng hợp. Danh sách đó, chắc chắn cũng do ngươi trộm.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Có thể tay bưng chén t.h.u.ố.c nóng bỏng, một nữ t.ử yếu đuối võ công chắc chắn . Mà kẻ trộm danh sách một tiếng động, tất nhiên là võ nghệ cao cường. Ngoài Tiểu Dung thì còn ai đây nữa?
Hàn Phi Nhứ bình thản , nhưng sắc mặt nàng ngày càng trắng bệch. Tiểu Dung lạnh lùng hỏi: “Hóa ngươi thông minh đến , ngươi còn những gì nữa?”
Gió đêm thổi qua cánh rừng bỗng lạnh lẽo thêm nhiều. Đôi mắt tròn trịa của Tiểu Dung giờ đây toát luồng u quang lạnh lẽo, còn vẻ hoạt bát dễ gần thường ngày.
Vết thương lành, Hàn Phi Nhứ mệt mỏi tựa một gốc phong, vẫn bình tĩnh đáp: “Ngoài những chuyện đó, còn nhớ tên thật của ngươi, Tần Dung.”
Khi thấy hai chữ Tần Dung, sắc mặt Tiểu Dung đanh , sát khí hiện rõ trong mắt. Phải, nàng đúng là họ Tần, và chính là của Tần Nhược – Tần Dung! Tần Nhược phối hợp bên ngoài, nàng ẩn nấp bên trong vương phủ, đó là gốc rễ của chuyện. Đương nhiên, trong đó còn quân cờ ngu ngốc lợi dụng triệt để là Trừng Châu.
Tiểu Dung chậm rãi buông l.ồ.ng chim, tiến về phía Hàn Phi Nhứ. Thần sắc lạnh như băng của nàng lộ rõ ý định g.i.ế.c diệt khẩu.
Dường như chuẩn tâm lý cho phận của , đối mặt với một Tiểu Dung đầy sát khí, Hàn Phi Nhứ chỉ lắc đầu thở dài đầy bi thương: “Tiểu Dung, năm đó và trưởng Tần Nhược của ngươi hôn ước, và ngươi từng gặp mặt một ở hậu viên đúng ? Không ngờ, cuối cùng tương ngộ trong phủ Ninh Vương ...” Vế nàng tiếp, vì nó quá đau đớn.
Nàng nhắm mắt , gương mặt tái nhợt ngẩng lên, thêm lời nào. Với xác ốm yếu hiện giờ, nàng ngăn nổi một Tần Dung võ nghệ, huống hồ khi đến đây nàng kết cục . Một Tần Dung thâm tàng bất lộ và một Tần Nhược tâm cơ khó đoán, ai là kẻ nàng thể đối phó. Huống chi... nàng chịu nổi việc Vương gia nghi ngờ dù chỉ một chút.
Thật đáng buồn, phận nàng rõ ràng chỉ là một thị hèn mọn, nhưng thứ nàng là sự tâm ý vô vọng và xa xỉ ... Mà sự tâm ý đó chính là thứ Hoa Nguyệt đời thể trao cho nàng. Chôn vùi hy vọng bấy lâu nay, nàng mệt mỏi . Hôm nay nếu thể dùng cái c.h.ế.t của để vạch trần tất cả, nàng hề hối hận.
Tiểu Dung tiến gần, khuôn mặt bình thản của nàng, cảm giác nỡ xuống tay hiện lên trong đầu. Từ khi đến phủ Ninh Vương, Hàn Phi Nhứ là bạn duy nhất nàng thể tâm sự. Trước khi Hàn Phi Nhứ thư phòng hầu , tình nghĩa giữa họ là thật sự tồn tại. Dù nàng nảy sinh ý định lợi dụng, nhưng đối với Hàn Phi Nhứ vẫn tình cảm thiết.