Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con! - Chương 1227: Hỏa La Vương (5)

Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:45:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi trời tờ mờ sáng, Hỏa La Vương tỉnh .

Đại vu sư lập tức tiến lên dò hỏi: “Bệ hạ, ngài cảm thấy thế nào ?”

Hỏa La Vương cẩn thận cảm nhận một chút, vết thương n.g.ự.c vẫn còn đau, nhưng cơ thể khôi phục chút sức lực, đầu óc cũng tỉnh táo, còn choáng váng nặng nề như nữa.

Hắn khàn giọng lên tiếng: “Là ngươi cứu ?”

“Không, là Thu Dương quận chúa tay cứu ngài. Y thuật của nàng quả nhiên danh bất hư truyền, vô cùng lợi hại, ngay cả cũng cam bái hạ phong. Bệ hạ, nếu thể giữ nàng , đó sẽ là một trợ thủ đắc lực của chúng .”

Trí nhớ của Hỏa La Vương , nhanh ch.óng tìm những thông tin liên quan đến Thu Dương quận chúa trong đầu.

“Nàng ?”

Thiện Mặc đáp: “Nàng về chỗ ở .”

Dưới sự dìu dắt của các tỳ nữ, Hỏa La Vương khó nhọc dậy.

“Dẫn nàng tới đây, đích gặp nàng .”

Nếu thể giữ nàng thì đương nhiên là nhất, còn nếu giữ , thì chỉ đành dùng biện pháp cưỡng chế thôi.

Hai tên thị vệ đến chỗ ở của Thu Dương quận chúa, gõ cửa nửa ngày trời mà thấy động tĩnh gì. Bọn chúng nhận điều bất thường, bèn phá cửa xông , quanh một vòng thì phát hiện trong phòng trống , chẳng thấy bóng .

Đám thị vệ lập tức luống cuống tay chân.

Bọn chúng vội vàng lục soát căn phòng từ trong ngoài, cuối cùng phát hiện một sợi dây thừng treo ngoài cửa sổ.

Đám thị vệ lập tức bẩm báo chuyện cho Hỏa La Vương.

Hỏa La Vương nhíu mày: “Một sống sờ sờ lớn như mà cứ thế chạy mất, các ngươi canh gác kiểu gì ?”

Đám thị vệ quỳ một chân xuống: “Thuộc hạ việc bất lực, cam tâm chịu phạt!”

Hỏa La Vương hiện tại tâm trí truy cứu trách nhiệm của bọn chúng, đầu với Thiện Mặc:

“Ngươi cho mấy con thú cưng của ngươi chặn Thu Dương quận chúa , Cao Phủ dẫn một ngàn đuổi theo, nhất định mang nàng về đây. Nếu thực sự mang về , thì g.i.ế.c c.h.ế.t luôn .”

Nhân tài cỡ , nếu thể vì mà sử dụng, thì chỉ đành hủy hoại thôi.

Sắc mặt Thiện Mặc đổi, đang định gì đó thì Cáp Ti Na giành một bước.

“Đại , thể để Thiện Mặc đuổi bắt Thu Dương quận chúa . Huynh ả nữ nhân cho thần hồn điên đảo , chắc chắn sẽ nỡ tay tàn nhẫn, chừng còn cố ý thả ả nữa.”

Hỏa La Vương chằm chằm Thiện Mặc, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ: “Những lời Cáp Ti Na đều là thật ?”

Thiện Mặc khom , bày tư thế thần phục.

“Bệ hạ, là Thừa tướng của Hỏa La Quốc, là cánh tay đắc lực của ngài. Ta vĩnh viễn sẽ quên phận , cũng vĩnh viễn sẽ chuyện phản bội ngài và Hỏa La Quốc.”

Hỏa La Vương chằm chằm, hồi lâu mới lên tiếng.

“Chúng lớn lên bên từ nhỏ, tuy chỉ là em họ, nhưng luôn coi như em ruột thịt. Ta hy vọng sẽ phụ lòng tin tưởng của .”

Thiện Mặc quỳ một chân xuống, một tay đặt lên n.g.ự.c, thề rằng: “Thiện Mặc thề sống c.h.ế.t trung thành với bệ hạ!”

“Đi , ở đây đợi tin của .”

“Tuyệt đối phụ sự kỳ vọng của bệ hạ.”

Thiện Mặc dậy, dứt khoát xoay rời .

Cáp Ti Na gấp gáp dậm chân: “Đại , cứ thế để Thiện Mặc , lỡ như thực sự thả thì thế nào?”

Hỏa La Vương bình tĩnh .

“Ta tin .”

Hắn từ nhỏ lớn lên trong sự lừa lọc dối trá, trải qua vô ám sát và phản bội, chỉ Thiện Mặc là luôn trung thành tận tâm với .

Nếu ngay cả Thiện Mặc cũng phản bội , thực sự còn thể tin tưởng ai nữa?

Vì chút niềm tin cuối cùng , bắt buộc để Thiện Mặc thực hiện nhiệm vụ.

Cáp Ti Na thấy khuyên can , đành lùi một bước.

“Muội cùng Cao Phủ bắt Thu Dương quận chúa!”

Hỏa La Vương nhạt giọng đáp một câu: “Tùy .”

Nói xong liền nhắm mắt , thêm lời nào nữa.

Đại vu sư hiệu, lặng lẽ lui khỏi phòng ngủ.

Cửa phòng đóng .

Cáp Ti Na gãi gãi má, vội vã chạy tìm Cao Phủ.

Cao Phủ là một trong những vị tướng quân đắc lực nhất trướng Hỏa La Vương. Sau khi nhận lệnh, Cao Phủ lập tức tập hợp nhân mã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-y-tieu-kieu-nuong-phu-quan-tho-san-mau-sinh-con/chuong-1227-hoa-la-vuong-5.html.]

Cáp Ti Na chính lúc chạy đến mặt Cao Phủ, lớn tiếng .

“Ta cùng các ngươi bắt Thu Dương quận chúa! Đại đồng ý !”

Đã là Hỏa La Vương đồng ý, Cao Phủ đương nhiên sẽ ý kiến gì, sai dắt tới một con ngựa.

“Xin công chúa hãy theo sát mạt tướng, đừng tự ý hành động.”

Cáp Ti Na qua loa ừ hữ hai tiếng.

Nàng gãi má một cái, lưu loát xoay lên ngựa.

Một ngàn nhân mã nhanh tập hợp đông đủ, bộ sẵn sàng xuất phát.

Cao Phủ ngẩng đầu trời.

Hôm nay là một ngày trời, bầu trời quang đãng một gợn mây, mặt trời treo cao, ánh nắng ch.ói chang khiến cay xè mắt.

Trong rừng cây, Thiện Mặc rút cây sáo dài mang theo bên , thổi một đoạn nhạc ngắn.

Rất nhanh đó, mấy chục con mãnh thú chim muông từ sâu trong rừng chui .

Chúng vây quanh Thiện Mặc, chờ đợi mệnh lệnh của .

Thiện Mặc bỏ sáo xuống, lấy từ trong n.g.ự.c một bông hoa khô màu đỏ sẫm.

Đó là bông hoa mà đầu tiên gặp Giang Vi Vi, cố ý ném từ lầu hai xuống, trúng ngay đầu nàng.

Bông hoa Thiện Mặc cẩn thận cất giữ như một kỷ vật cho đầu gặp gỡ của bọn họ, giữ mãi cho đến tận bây giờ.

Hắn thực sự thích nàng.

thích đến mấy, cũng thể khiến phản bội Hỏa La Vương và quốc gia .

Thiện Mặc cúi đầu hôn lên cánh hoa, khẽ .

“Có nàng là may mắn của , mất nàng là mệnh của .”

Nếu thể nàng, đó sẽ là niềm may mắn lớn nhất đời .

Đáng tiếc sự may mắn đó, thì chỉ thể trách mệnh của đủ .

Khi ngẩng đầu lên nữa, tia lưu luyến cuối cùng trong mắt tan biến.

Hắn trở về một vị Thừa tướng Hỏa La Quốc lười biếng, tùy hứng và đầy mưu mô xảo quyệt.

Thiện Mặc khom lưng, cẩn thận đặt bông hoa khô xuống đất.

“Các ngươi ngửi mùi bông hoa , tìm thấy nàng, nghĩ cách chặn nàng , và báo cáo vị trí cho chúng .”

qua nhiều ngày, nhưng vì bảo quản , bông hoa khô vẫn còn lưu một chút mùi hương của Giang Vi Vi.

Tuy chỉ là một chút, nhưng đối với những loài dã thú chim muông khứu giác nhạy bén , như là đủ .

Chúng xúm , lượt ngửi bông hoa khô một lượt.

Sau khi xác định mùi hương, chúng rời , chớp mắt thấy tăm .

Kẻ rời cuối cùng là con báo đen Dạ Kiêu.

Nó nghiêng đầu đ.á.n.h giá Thiện Mặc, dường như đang quan sát xem tâm trạng của lúc .

Thiện Mặc xoa đầu nó, : “Không cần như , đang gì.”

Con báo đen dùng đuôi khẽ móc cổ tay một cái, dường như đang an ủi .

Thiện Mặc thu nụ .

“Đi , cố gắng đừng nàng thương.”

Báo đen bỏ .

Trời dần sáng rõ.

Hỏa La Quốc quả hổ là quốc gia lớn nhất Tây Sa, bốn nhóm Giang Vi Vi cưỡi lạc đà suốt nửa đêm, vẫn thể khỏi biên giới Hỏa La Quốc.

Điều khiến các nàng lo lắng hơn là, bầu trời ngừng những con chim ưng bay lượn.

Giang Vi Vi nhận đó là thú cưng do Thiện Mặc nuôi.

Nàng sợ nhận , bèn dùng khăn choàng trùm kín cả đầu, chỉ chừa đôi mắt.

, các nàng vẫn nổi bật.

Bởi vì các nàng đều đôi mắt đen, trong khi Tây Sa đa phần mắt màu xanh lam hoặc xanh lục.

Sự khác biệt thực sự quá rõ ràng.

 

 

Loading...