Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 330
Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:49:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Nhị Ni lo lắng sợ hãi suốt cả ngày trời, vội vàng lo liệu hâm nóng cơm cho họ, miệng ngừng cằn nhằn.”
“Trời tối mịt mà còn thấy về, lòng cứ thấp thỏm yên.
Mẹ hai đứa các con mà bày vẽ thế , đúng là một nhà thì cùng một cửa mà..."
Chu Toàn chột thè lưỡi với Lục Kiêu, cô mỉm đầy nuông chiều.
Chẳng còn cách nào khác, “nghịch ngợm" mí mắt lớn đúng là dễ mắng thật.
Sau khi ăn cơm xong, họ lớn cùng Lâm Kiến Quân, Hác Kiến Binh mấy xử lý xong hai con hươu, c.h.ặ.t thành từng khối.
Chu Toàn thái thịt hươu thành những miếng nhỏ, cho nồi gang lớn hầm.
Đêm khuya thanh vắng hầm thịt, bên ngoài mới gây sự chú ý của khác.
Cô chỉ một thầm cảm thấy may mắn vì lúc đầu chọn căn nhà cũ nát của địa chủ .
Nơi xây cạnh đường làng, cách nhà dân gần nhất cũng vài trăm mét.
Chương 545 Lại ly biệt
Số thịt hươu còn ướp muối hạt, cho vại nước để muối ăn dần, đặt trong mật thất của phòng khách.
Nơi đó khô ráo mát mẻ, thích hợp nhất để lưu trữ đồ đạc.
Ngoài cô còn gói nửa tảng thịt đùi ướp muối để Lục Kiêu mang về đơn vị tạo quan hệ.
Thịt hươu hầm trong nồi gang đun bằng lửa nhỏ, đó nghỉ ngơi.
Cuộc đoàn tụ ngắn ngủi sắp kết thúc, cuộc ly biệt sắp diễn .
Đêm nay, Lục Kiêu đặc biệt quyến luyến Chu Toàn.
Cuối cùng khiến Chu Toàn dù c-ơ th-ể khỏe mạnh cũng liên thanh kêu tha, mãi cho đến nửa đêm Lục Kiêu mới thôi quấn lấy cô nữa.
Bên tai vang lên tiếng gà gáy từ xa vọng , Chu Toàn đồng hồ, hơn 5 giờ sáng.
Cô góc nghiêng thanh tú của Lục Kiêu, khẽ mỉm tiếng động, xuống giường chuẩn bữa sáng.
Thịt hươu tối qua hầm thấm vị, Khương Nhị Ni đạp sương sớm bước sân.
Thấy con gái đang nấu mì sợi, bà nhướng mày, cứ tưởng đôi trẻ hôm nay nhất định sẽ ngủ say như ch-ết, sáng nay con rể còn bắt xe, bà còn định qua đây bữa sáng đấy chứ.
“Mẹ, cũng ăn ở đây luôn , lấy nước hầm thịt hươu nước dùng, nước mì hiếm thấy lắm đấy nhé."
Khương Nhị Ni cũng khách sáo với con gái, một bát tô mì lớn, bên phủ đầy thịt hươu còn kèm một quả trứng chần, sự kết hợp chỉ dùng từ sang chảnh mà tả .
Lục Kiêu tinh thần sảng khoái bước , rạng rỡ chào vợ.
“Mọi thứ chuẩn xong hết chứ!
Cứ yên tâm việc, ở nhà và cha con trông coi, cứ việc yên tâm."
Lục Kiêu cảm thấy thật sự quá may mắn khi cha vợ bảo vệ con cái như thế , chăm sóc vợ cùng cha , mới đủ tự tin để những quan tâm ở nơi xa.
Sau nhất định hiếu thảo với cha vợ thật .
Thu Nguyệt từ trong phòng bước , bẽn lẽn đưa một chiếc áo sơ mi:
“Anh rể, đây là xấp vải đây chị họ tặng em, em mặc hết, nghĩ cần mặc cho lịch sự nên may cho một chiếc áo sơ mi, hy vọng sẽ thích."
Thu Nguyệt tự thấy ở nhà chị họ chị chăm sóc quá nhiều, cũng điều gì đó cho hai vợ chồng.
Anh rể sắp đơn vị nên đồ cho , còn phần của chị họ thì đợi xong đơn hàng của thanh niên tri thức Lâm sẽ ngay.
Chu Toàn dùng khay bê ba bát mì lớn , thì :
“Cô bé đúng là đem vải chị tặng may áo cho bọn chị hết ."
Thu Nguyệt gật đầu như lẽ đương nhiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-330.html.]
“Quần áo đủ mặc là , em cần may nhiều thế .
Em còn kiếm tiền tự mua vải, đó may cho cô Hai và dượng Hai mỗi một bộ nữa."
Lục Kiêu nhận lấy, khách sáo cảm ơn cô bé.
Khương Nhị Ni mà khép miệng, trong lòng thầm nghĩ cháu gái uổng công bà yêu thương, suy cho cùng chăm sóc khác mà nhận sự ơn thì ai mà chẳng vui cơ chứ?
Lần là Hác Kiến Binh đưa Lục Kiêu bến xe khách.
Hóa những gì Chu Hiếu Lương là thật, cuối cùng cũng chứng kiến cái độ quấn vợ của Lục Kiêu.
Hác Kiến Binh suýt chút nữa thì trợn trắng mắt.
Mỗi câu dặn dò sến súa đều mới nhận thức của về Lục Kiêu.
Hóa là một Lục Kiêu như thế .
Nghe những lời , Hác Kiến Binh cũng thấy ngại giùm.
Nghe xem gì kìa:
“Nhớ nhớ , ở bên cạnh tự chăm sóc , tránh xa những “đóa hoa đào" bám lấy, nhớ mỗi tháng cho một lá thư...”
Cho đến khi Hác Kiến Binh chịu nổi nữa, liên tục bấm còi xe đạp, Lục Kiêu mới một bước ba đầu nhảy lên xe đạp.
Cũng khó trách Lục Kiêu rời luyến tiếc như , khác với , vợ thực sự trao lòng cho .
Khương Nhị Ni cũng mà thấy buồn , tình cảm vợ chồng của đôi trẻ , bà cũng thấy vui lây.
Nhìn nồi gang lớn đầy thịt hươu, bà tìm một cái vại nắp, múc tám phần mười vại nước thịt hươu, mượn cớ việc, âm thầm mang qua cho thông gia.
Chương 546 Sự bảo vệ thuần phác
Thời gian trôi mau, chẳng mấy chốc một tuần trôi qua.
Chu Vệ Quốc luôn cảm nhận mắt đang chậm rãi hồi phục.
Thế nhưng, bao giờ rõ vật như ngày hôm nay, thậm chí còn ảo giác thị lực của còn hơn cả khi thương.
Đến cả thị lực xa của tay s-úng b-ắn tỉa trong đội ngũ đây cũng mạnh bằng thị lực của lúc , Chu Vệ Quốc mừng rỡ phát điên.
Anh dậy múa vài đường quyền, ngoài chạy bộ.
Những bước chân nhẹ nhàng nhịp điệu chạy những cánh đồng quê.
Thu hút Hướng Trung, Hướng Nam cùng một đám đàn em nhỏ phía cùng chạy theo, vô tình tạo thành một cảnh tượng mắt.
Tổ trưởng tổ ba đang vác cuốc thong dong đồng, vui vẻ cao giọng gọi:
“Ồ, mắt của Hiếu Trí kh-ỏi h-ẳn ?"
Chu Vệ Quốc dõng dạc đáp :
“Anh Cường, mắt em hồi phục ."
Tổ trưởng tổ ba mừng cho .
Cũng thôi, Chu Toàn tay thì mà khỏi ?
Từ lúc nào , bộ đại đội Phong Trạch đạt thành một niềm tin vững chắc.
Bất kể bệnh tình rắc rối đến , chỉ cần tìm đến Chu Toàn ch-ữa tr-ị thì bệnh nào là khỏi.
Trong lúc Chu Toàn , cô gần như thần thánh hóa .
Chỉ là những bậc tiền bối trí tuệ trong làng đặc biệt dặn dò, trấn áp đám hậu bối trong đại đội, cho phép lén lút đặt cho Chu Toàn danh hiệu “thần y" gì đó.
Phải rằng, danh xưng chính là hủ bại, bác sĩ Chu thà ở quê hương cũng là để họ khám bệnh thuận tiện, thể hại .