“Mức độ kinh ngạc của út và chị cả cũng kém gì Khương Đại Sơn, đương nhiên là một hồi tìm hiểu xác nhận chi tiết, ai nấy đều vui vì bệnh của cách chữa.”
Thực đại đội nơi chồng của chị cả Khương Nhị Ni ở cũng cử qua học cách bác sĩ chân đất.
cũng như học đó, ban đầu đều đồn là học ở cục y tế trấn, nên khi thấy hướng dẫn cũng tên là Chu Toàn thì cứ thế nhầm lẫn cho rằng đó là trùng tên trùng họ.
Bây giờ là cùng một , chẳng cần Khương Nhị Ni khẳng định bản lĩnh của con gái, chị cả liến thoắng phổ biến cho một trận.
“Trời ạ, , cái vị thợ máy của nhà máy cơ khí kìa, mười ngón tay máy c.h.é.m đứt lìa, rơi xuống đất trông như đống dây thừng .
Đáng sợ lắm, thế mà Tiểu Toàn nhà chúng khâu từng ngón từng ngón một như khâu áo , giờ ngón tay hoạt động bình thường để nuôi gia đình ."
“Mọi bảo xem, từ tới giờ từng thấy ngón tay đứt mà còn nối , đây chẳng là thủ đoạn của thần tiên ?
Ái chà, chị em rốt cuộc cũng một đứa cháu ngoại lợi hại thế , cái mặt cũng thơm lây !"
Khương Nhị Ni lúc đầu còn thấy tự hào lắm, nhưng chị cả cũng quá đà , mà bà cứ giật giật khóe miệng.
Còn mười ngón tay nữa chứ, lời đồn đúng là thổi phồng lên gấp mấy .
Dưới sự “phổ biến" của chị cả Khương, mà ngẩn cả , bắt đầu tự phản tỉnh, nên gạt bỏ ấn tượng cũ để quen với đứa cháu ngoại .
Lúc chuẩn lên bàn ăn cơm, Khương Tam Ni mới lững thững đến muộn, dắt theo hai đứa nhóc b-éo mầm, mở miệng giọng mỉa mai.
“Ồ, còn đến mà định khai tiệc ?
Rốt cuộc để mắt hả?"
Khương Tiểu Sơn học theo giọng điệu mỉa mai của bà mà đ-ánh giá chị ba từ xuống :
“Chà, hóa là chị ba thành phố về đấy , đón từ xa, thất lễ, thất lễ quá!"
“Khương Tiểu Sơn, chú bớt giỡn mặt với nhá.
Hôm nay chị đây mang về ít món đồ chỉ ở thành phố mới , vui thì một sợi lông cũng cho chú."
Khương Tam Ni ngạo mạn liếc em út gây hấn, lời khiến đều vô thức nhíu mày.
Khương Tiểu Sơn lạnh một tiếng, bà chị ba vẫn cái đức tính ch-ết tiệt đó, cái cổ bà nghểnh cao thế , cũng chẳng sợ vẹo cổ .
Anh khách khí vặn :
“Xin nhé, thực sự chẳng thèm mấy thứ gọi là đồ của chị .
Nhìn thấy gì đây ?
Bình tông đựng nước quân đội, áo khoác quân đội mới tinh, là do thằng Hiếu Trí cháu đang lính gửi về đấy."
“Chị hai mang qua đấy, còn cái gì nữa nhỉ, thịt muối , lạp xưởng , cả bột mì trắng nữa!"
Khương Tiểu Sơn đầy vẻ đắc ý mặt chị ba, bày từng thứ trong cái giỏ mà chị hai đưa cho , cố ý phản đòn bà chị ba luôn thích khoe khoang mặt họ.
Anh vốn ưa bà chị ba đáng ghét , chị chị ở thành phố sống thì em chị em cũng chỉ mừng cho chị thôi.
Đằng cứ hễ về nhà ngoại là dùng đủ cách khoe khoang mặt họ để thể hiện cái sự ưu việt của .
Sau đó là đủ kiểu hạ thấp họ để nổi bật cái sự cao cao tại thượng của bản .
Mang về một tí đồ mà cứ mãi, nhất định bắt họ lặp lặp những lời cảm ơn bà mới chịu thôi, đúng là bệnh nặng hết thu-ốc chữa.
Xin nhé, Khương Tiểu Sơn tuy nghèo nhưng nghèo cho sạch rách cho thơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-191.html.]
Cả năm trời mới đến ngày Tết mang tí đồ về mà xun xoe nịnh hót á.
Anh , vợ cũng .
Chương 315 Anh cả như cha
Cứ thế, hai chị em gặp mặt là đấu khẩu vài câu, nào cũng kết thúc trong vui.
Mấy chị em khác đều tính nết của Tam Ni nên cũng chẳng mở miệng khuyên can mà cứ tự nhiên trò chuyện với .
Khương Tam Ni tức đến sắp bốc hỏa, cảm thấy chị em đều cô lập , chắc chắn là ghen tỵ vì cô sống hơn họ.
Chị dâu cả và Thu Nguyệt bưng thức ăn , thấy khí liền vội vàng niềm nở mời lên bàn ăn cơm.
Một lòng thế mà Khương Tam Ni lườm nguýt:
“Chị dâu , nếu em mà đến kịp thì chắc định khai tiệc ?
Rốt cuộc coi em gì hả."
Lời cả Khương tức đến nổ đom đóm mắt, cũng chị dâu cả nghẹn lời, tối sầm mặt mũi.
Anh cả Khương sa sầm mặt dậy:
“Tam Ni, rốt cuộc cô gây chuyện gì đây?
Chỉ vì bọn chuẩn ăn cơm mà cô cứ bám riết buông, giờ quá giờ cơm , chị hai cô còn vội về nữa, chẳng lẽ bắt cả nhà cứ thế đợi mấy ."
“Chị dâu cô sớm tính toán cả , để riêng thức ăn cho mấy , đợi mấy đến thì dọn riêng một bàn, đó là hành động coi trọng mấy ?"
“Từ lúc cô bước chân cửa đến giờ, cô hỏi han gì đến ?
Cậy là thành phố là cứ như ai cũng bằng .
Lần đưa khám trấn, bảo cô giúp chăm sóc một lát thì cô chê bẩn thỉu, đứa con gái nào như cô ?"
“Cô gì cho cái nhà mà cứ như công lao to lắm , cô cái gì mà khoe khoang mặt bọn ."
Khương Đại Sơn rõ ràng bất mãn với cô em gái từ lâu , ngày mùng hai Tết mà cửa gây sự thôi, cơn giận tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc bùng phát, tuôn một tràng giáo huấn.
Khương Tam Ni mắng đến ngây , hai đứa con trai b-éo vốn lao bàn ăn lấy đồ ăn cũng sợ đến mức im như thóc.
Cha của nhà họ Khương mất khi út mới ba tuổi, chính cả dùng đôi vai non nớt của gánh vác trọng trách của cả gia đình.
Anh là mà các em nể trọng như cha, tự mang theo vẻ uy nghiêm.
Vì thương em gái nên bình thường Khương Tam Ni mẩy gì cũng ôn hòa, hôm nay bỗng nhiên nổi trận lôi đình thực sự dọa cho tất cả một phen hú vía.
Bé Tuệ Mẫn dọa đến rùng một cái, Chu Hiếu Tín bà cô ba với ánh mắt thiện cảm, dứt khoát bế Tuệ Mẫn cùng mấy đứa nhỏ trong nhà sân chơi, đợi im ắng mới ăn cơm.
Khương Đại Ni bực kéo em gái ba một cái:
“Chị bảo , cô thể bớt gây chuyện .
Hôm nay chồng cô qua đây, chắc cũng là vì cái tính gây chuyện của cô nên xảy chuyện gì ?
Mau xin cả ."
Nếu là út dám thì Khương Tam Ni nhất định sẽ để yên , nhưng cả nổi giận thì bà dám càn nữa.