Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:57:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để vợ trong hợp tác xã cung tiêu tránh gió một lát, sẽ ngay, đạp xe theo hướng .”

 

Khoảng nửa tiếng Lục Kiêu , quả nhiên gặp lão thúc Vu ở đó, lập tức trút bỏ gánh nặng, đầu xe đạp cuối cùng cũng nhẹ nhàng trở .

 

Hai mới cùng đến tiệm ảnh để chụp ảnh.

 

Tiệm ảnh lớn, chỉ rộng bằng một gian cửa hàng, bên trong khá dài.

 

Trên cửa kính lớn dán một bức ảnh đen trắng, cửa vắng như chùa Bà Đanh.

 

Người thời nỡ bỏ tiền chụp ảnh, những thể đến chụp ảnh cán bộ thì cũng là công nhân.

 

Lục Kiêu thầm hạ quyết tâm trong lòng, mỗi năm đều đến chụp ảnh, ghi những khoảnh khắc hạnh phúc của họ, cũng là để đóng băng dung nhan trẻ trung .

 

Tưởng tượng đến một ngày nào đó khi còn trai nữa, khi già nua, nếu con cháu dám nghi ngờ ngoại hình của , sẽ vứt những bức ảnh thời trẻ tuấn tú mặt chúng, nghĩ thôi thấy ngầu .

 

Quan trọng nhất là, một buổi chiều nhàn nhã, cùng vợ lật xem những bức ảnh, hồi tưởng những năm tháng thời trẻ, cảm nhận những ngày tháng hạnh phúc từng cùng qua, cũng là một trải nghiệm tồi.

 

Hai bước cửa tiệm ảnh, đầu tiên liền thấy một cái tủ kính màu trắng trong tiệm, trong tủ đặt hai chiếc máy ảnh.

 

Nhìn hai chiếc máy ảnh kiểu dáng phục cổ đó, ánh mắt Chu Toàn lóe lên.

 

Cô nhớ tới mấy chiếc điện thoại thông minh cất trong gian, độ sắc nét quả thực nghịch thiên, hài lòng còn thể chỉnh sửa ảnh.

 

Hơn nữa trong vật tư thu thập , mười mấy loại máy ảnh, máy ảnh lấy ngay đời mới, đó là loại máy ảnh thể cho ảnh ngay lập tức, riêng giấy in ảnh mấy chục thùng, cứ thế mà dùng cũng hết.

 

Tiếc là những thứ đều thể mang dùng, quá siêu việt .

 

Nhân viên công tác đang ghế bập bênh, thong thả radio, thấy liền chậm rãi dậy.

 

Lục Kiêu ôn hòa mỉm :

 

“Chào đồng chí, chúng đến chụp ảnh."

 

Người chú lẽ cũng thuộc kiểu ít , gì chỉ gật đầu.

 

Dường như cảm thấy Chu Toàn trông khá quen mắt, còn đặc biệt cô thêm mấy , nhưng cũng chủ động hỏi han.

 

Chu Toàn mím môi trộm, đến đây lấy ảnh của Trương Xuân Yến còn khiến một phen xoay như chong ch.óng.

 

Người chú thuộc kiểu khá chính trực và mộc mạc, chỉ vài câu để lấy mất tấm ảnh, mới bằng chứng vạch mặt Trương Xuân Yến và Đinh Đại Bằng đó.

 

Người chú điều chỉnh ống kính một chút, chỉ huy họ phông nền rừng phong xí đó.

 

Lục Kiêu ân cần bưng một chiếc ghế tới, để Chu Toàn ngay ngắn, thì bên cạnh cô, tay đặt lên vai cô.

 

Tạch một tiếng, bức ảnh đóng băng.

 

Sau đó để Chu Toàn một ghế chụp một tấm, dù cô đến từ hậu thế nên cảm nhận ống kính , tư thế tạo dáng tự nhiên và mắt.

 

Chương 272 Mua máy ảnh

 

Lục Kiêu bảo chú chụp cho Chu Toàn mấy tấm ảnh cận cảnh nửa .

 

Sau đó dìu cô dậy, hai bên , Lục Kiêu đặt tay lên cái bụng nhô cao của Chu Toàn, đây coi như là ảnh cả nhà ba của họ.

 

Tư thế khiến Chu Toàn nhớ tới bức ảnh mật của Trương Xuân Yến và gã nhân tình đó, chẳng bức ảnh mật đó trực tiếp trở thành bằng chứng, khiến hai kẻ đó còn gì để .

 

Không ngờ cô cũng đến đây chụp ảnh , nhưng họ là vợ chồng hợp pháp, tính chất khác .

 

Lục Kiêu vẫn cảm thấy thỏa mãn, điều chỉnh thêm mấy tư thế, còn bảo Chu Toàn chụp thêm mấy tấm ảnh đơn.

 

Ngay khi Chu Toàn bắt đầu chút mất kiên nhẫn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-165.html.]

Người chú đó cũng nổi nữa, thẳng thừng mắng:

 

“Đồng chí, nếu tiền nhiều quá tiêu thì mua cho vợ ít thịt mà ăn bồi bổ thể, đừng hoang phí kiểu ."

 

Lục Kiêu cũng giận, cũng là ý , nhưng chút tiền chụp ảnh để mắt.

 

Ngược hì hì chỉ hai chiếc máy ảnh trong tủ kính hỏi:

 

“Đồng chí, các chú bán máy ảnh ?"

 

Người chú ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt như kẻ ngốc:

 

“Cậu mua máy ảnh?

 

Thứ đáng giá bằng một năm lương của công nhân đấy."

 

“Làm việc mấy năm , tay cũng ít tiền tiết kiệm, nên mua một chiếc máy ảnh tự chụp chơi."

 

Mắt Chu Toàn sáng lên, đúng , nghĩ nhỉ.

 

Những chiếc máy ảnh siêu việt trong gian thể mang , nhưng thể sắm một chiếc phù hợp với thời đại mà.

 

Nghĩ xem nếu một chiếc máy ảnh, chụp tất cả những điều ý nghĩa kỷ niệm của thời đại , thỉnh thoảng hoài niệm một chút, chẳng thú vị ?

 

“Cấp quả thật ý tiện thể bán máy ảnh ở đây, nhưng cần tem máy ảnh, hoặc là phiếu công nghiệp đặc biệt hạng nhất."

 

Lục Kiêu với tư cách là kỹ sư, đương nhiên phiếu công nghiệp đặc biệt, hơn nữa còn kẹp trong đống tem phiếu mang theo.

 

Anh hứng khởi lấy :

 

“Phiền đồng chí gói cho , ngoài còn cần mười cuộn phim âm bản, vật liệu rửa ảnh và thu-ốc rửa."

 

Nhân viên công tác tặc lưỡi, đúng là ăn hết chẳng .

 

Đây chắc chắn là tiền nhiều đến mức bỏng tay mới mua cái thứ ăn uống .

 

Ông phụ nữ trẻ bên cạnh với vẻ khá đồng tình:

 

“Cô gái, cô cứ để mặc đàn ông của bậy thế ?"

 

Chu Toàn mỉm gì.

 

Người chú bĩu môi:

 

“Ảnh nhanh thì ba ngày lấy , chậm thì cần bảy ngày mới rửa xong, các mức phí khác , các cháu lấy khi nào."

 

“Nhanh cũng ba ngày ?

 

Chú xem thế , ảnh lấy ngày mai, chú thể giúp cố gắng tăng ca một chút , sẽ trả thêm chút tiền mời chú uống chén r-ượu nhỏ, ngày đến lấy."

 

Bị đối phương bằng ánh mắt như kẻ phá gia chi t.ử.

 

Lục Kiêu đành cứng đầu giải thích:

 

“Mấy ngày công tác ở nơi khác , đối tượng của ngợm nặng nề tiện đến lấy, cho nên nhanh một chút thì còn thể giúp mang ảnh về."

 

Thực tế vẫn còn mấy ngày nữa, nhưng Lục Kiêu chẳng ở bên vợ nhiều hơn .

 

Hơn nữa còn định lên núi thêm một chuyến, săn ít thú rừng mang về, ướp thịt hun khói, để cho vợ ăn dần.

 

vợ một thủ đoạn thần kỳ, nhưng ngoài mặt chẳng cũng một nguồn gốc ?

 

Nhân viên công tác gì thêm, thiếu tiền thì hà tất tốn nước bọt.

 

 

Loading...