Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:42:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thời gian , mấy chục đại đội lân cận cử đến hơn năm mươi .”
Nếu Cục Y tế phái đến hai chuyên gia hỗ trợ Chu Toàn, cô nhất định sẽ đình công.
Những học viên đều nền tảng văn hóa nhất định, thành phần gia đình , đa đều từng nghiệp tiểu học hoặc trung học ở trường trấn, cửa nẻo tìm việc nên chỉ thể về nhà ruộng.
Cho nên ngày càng nhiều cha bài trừ việc đưa con học, cho rằng dù học thì rốt cuộc cũng vẫn là về nhà cày ruộng, hà tất lãng phí thời gian và tiền bạc đó.
Vì thế cho dù Chu Toàn dạy học cho các cháu nhà ở trong sân nhỏ bao lâu nay, thì cũng chỉ mấy chị em Hạ Chí nhà Trương Kiến Quân qua đó học.
Các xã viên khác hứng thú với việc .
Tuy nhiên, tin rằng khi các bác sĩ chân đất bắt đầu hoạt động ở các xã trấn xung quanh, bắt đầu chữa bệnh cứu , những cũng sẽ đổi tư tưởng học văn hóa là vô dụng.
Thời gian gấp nhiệm vụ nặng, an trí xong những học viên , Chu Toàn cùng hai vị chuyên gia liền bắt đầu tiến hành đào tạo cho họ.
Các học viên cũng cực kỳ trân trọng cơ hội , trong hai tháng qua họ học tập đặc biệt khắc khổ.
Mà theo các học viên của các đại đội tương ứng đến đây học tập, các đại đội cách xa đại đội Phong Trạch cũng ở bên một vị bác sĩ y thuật cao siêu.
Một xã viên mắc bệnh nan y nhiều năm khỏi cũng lượt bắt đầu tìm đến đây khám chữa bệnh.
Lượng bệnh nhân tăng đột biến vô hình trung cũng trở thành những ví dụ thực tế cho việc giảng dạy, tất nhiên cũng chỉ giới hạn ở những bệnh án tương đối đơn giản, loại bệnh nan y đó là thứ họ thể tiếp xúc.
Khi ngang qua xưởng xay xát, Chu Toàn còn đặc biệt dừng , hiện tại xem thì gì bất thường.
Sáng sớm ngày , khi lái chiếc xe Jeep lớn trong gian giao hàng, Chu Toàn cảm thấy gần kho hàng một dấu chân theo quy luật.
Chu Toàn nghi ngờ nơi kẻ lòng để mắt tới.
Lấy đồ cổ trang sức và tiền phiếu mà Hắc Thất đặt sẵn từ , bỏ hàng hóa mà Hắc Thất cần, Chu Toàn để một mẩu giấy đổi địa điểm giao dịch.
Địa điểm mới là một nơi Chu Toàn phát hiện khi cấp cứu , cách đại đội Phong Trạch bảy tám dặm, gần một đại đội nào đó, là một hầm trú ẩn bỏ hoang ở một sườn núi thấp.
Nơi đó cách đại đội một cây , ngày thường hầu như dấu chân .
Giao dịch ở đó là nhất, còn về việc bọn Hắc Thất thuận tiện lấy hàng thì đó là việc bọn họ cân nhắc.
Chu Toàn trấn, đầu tiên là đến cửa hàng cung tiêu mua một ít vở bài tập, giấy thư và b.út, mua thêm một ít dầu muối tương giấm.
Nếu thì các loại gia vị trong bếp cứ dùng mà mua thì nhất định sẽ khiến cảm thấy kỳ lạ, thỉnh thoảng mua một ít lấy một ít từ trong gian trộn .
Cô còn mua thêm một ít nguyên liệu bánh ngọt.
Sau đó đến tiệm cơm quốc doanh thăm đầu bếp Trình một chút.
Cánh tay bỏng của đầu bếp Trình hiện giờ hồi phục như ban đầu, kể từ khi vết bỏng kh-ỏi h-ẳn, ông còn đặc biệt đến thôn Phong Trạch một chuyến để xin một ít thu-ốc mỡ trị sẹo.
Mùa hè ông thói quen ở trần xào nấu thức ăn, một mảng sẹo lớn xí cánh tay khiến cảm giác bẩn thỉu.
Vốn dĩ là nghiêm cẩn trong việc nấu nướng như ông thì thể chấp nhận ánh mắt chán ghét của khác.
Hiện tại cánh tay đó của ông cứ như từng thương , điều khiến ông vui mừng khôn xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-118.html.]
Mọi trong tiệm cơm đều đặc biệt nhiệt tình với Chu Toàn, mới mấy câu nhét cho một bát mì thịt sợi đầy đặn, còn nhất quyết chịu thu tiền.
Chu Toàn từ chối nên cũng đành nhận lấy ý của họ.
Chương 195 Chị Mã kiếm thêm thu nhập
Loại thu-ốc trị sẹo đó thực sự là đồ , Mã Quế Anh việc ở tiệm cơm bao nhiêu năm, quen nhiều.
Mã Quế Anh thích khoe khoang, ít đều vết sẹo do bỏng tay đầu bếp Trình vị bác sĩ cứu chữa khỏi, tay để một chút sẹo nào.
Đầu bếp Trình khi bận rộn thì nhiều kiên nhẫn, thế là nhiều liền dò hỏi về chuyện thu-ốc trị sẹo.
Đặc biệt là những cô gái bỏng khi mở nước sôi, những trai lúc nhỏ ngã rách mặt giờ chuẩn xem mắt, vân vân, do nhiều nguyên nhân khác mà để sẹo.
Tận mắt thấy cánh tay nhẵn nhụi như ban đầu của đầu bếp Trình nên họ đặc biệt loại thu-ốc mỡ .
Đầu óc Mã Quế Anh linh hoạt, nghĩ bụng là lấy một ít từ chỗ Chu Toàn, cầu đến cửa thì giúp một tay thôi mà, cũng tính là lén lút buôn bán.
Chu Toàn ăn mì chị Mã liến thoắng hết kế hoạch của .
Trong lòng cảm thán, đúng là nhân tài!
Trong bối cảnh lớn cấm buôn bán cá nhân như thế mà vẫn còn nhớ thương việc dùng đồ trong tay để đổi lấy lợi ích.
Người chị Mã khéo léo đưa đẩy , nếu để thị trường mở cửa thì chắc chắn sẽ là một trong những xuống biển kinh doanh đợt đầu.
Chị Mã là tính nóng vội, thấy em gái thong thả ăn mì mà cứ đáp lời , sốt ruột đến mức gãi tai gãi đầu.
Thực tế dựa đồng lương của chị Mã cộng thêm đồng lương của chồng chị thì vốn dĩ là thiếu tiền.
Ngặt nỗi chồng còn gánh vác việc sinh hoạt của cha quê cũng như mấy đứa em, thời buổi hễ ai gia đình nuôi ăn học thành tài mà nếu giúp đỡ quê thì sẽ c.h.ử.i rủa cho thối mặt.
Mà con cái của Mã Quế Anh cũng lớn cả , chậm vài năm nữa là lo liệu chuyện cưới xin, trong tay mà thiếu tiền cho .
Chu Toàn ăn xong miếng mì cuối cùng mới đặt bát đũa xuống, xoa xoa bụng, theo tháng tuổi càng ngày càng lớn thì cũng càng ngày càng dễ đói, may mà trong gian để sẵn đồ ăn, bụng đói là lấy ăn một ít.
“Chị Mã, em thì thể cung cấp thu-ốc trị sẹo, nhưng chị xem tháng tuổi của em càng ngày càng lớn, vấn đề giao hàng thì khó giải quyết ."
“Hầy, cái đó gì , chị bảo thằng con nhà chị lấy, em cứ việc điều chế là ."
“Thực ngoài cao trị sẹo, em còn nước mọc tóc, cao trị m-ụn, cao trắng, kem dưỡng da chống nứt nẻ..."
Chu Toàn xòe ngón tay đếm liên tục.
Mặc dù thẳng nhưng cũng là đổi cách thức cho Mã Quế Anh , chỗ em cái gì cũng , chỉ cần chị thể tìm tiêu thụ.
Mã Quế Anh nắm lấy tay Chu Toàn, mắt sáng rực, nhiệt tình:
“Em gái, tiên em cho chị vài phần cao trị sẹo, giúp mấy đợt giải quyết vấn đề tính , cầu đến cửa nữa chị sẽ bảo thằng con nhà chị tìm em lấy."
Chu Toàn quanh một lượt, hiện tại còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ cơm trưa, mấy thực khách, cô hạ thấp giọng nhỏ:
“ cái của chúng ... tính là đang buôn bán ạ?"