Lời lẽ từ chối của vị hòa thượng trẻ tuổi rõ ràng vô cùng lão luyện: "Thí chủ, thực sự xin , miếu nhỏ của chúng , mấy gian phòng khách đều hương khách ở kín cả ."
Cơ Trăn Trăn tính khí , hỏi : "Ngủ đất cũng ?"
Vị hòa thượng trẻ tuổi nữa khéo léo từ chối.
"Vậy đưa thêm bạc thì ? Mười lượng bạc để ở một đêm thế nào? Haizz, con mà, chỉ thích ở trong chùa chiền, ở trong chùa mới cảm giác an . Mười lượng đủ, hai mươi lượng? Năm mươi lượng?"
Sắc mặt hòa thượng biến đổi liên tục, nhưng cuối cùng vẫn giữ thái độ kiên quyết từ chối: "Xin thí chủ, trong miếu thực sự còn chỗ. Nếu thí chủ thích ở nơi cửa Phật, hãy vòng qua ngọn núi phía , thêm ba dặm nữa sẽ thấy một ngôi ni cô am. Tĩnh Minh sư thái ở ni cô am hiếu khách, thí chủ thể đến đó xin tá túc."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong, liền đóng sầm cửa chùa .
Ánh mắt Cơ Trăn Trăn dần trở nên lạnh lẽo.
Cửa Phật là chốn thanh tịnh, t.ử trong môn phái lẽ giữ gìn thanh quy giới luật, một lòng tu hành. ngôi miếu mắt , biến thành một cái... dâm ổ.
Ngưu Xung nghĩ nhiều, chỉ cảm thán vận khí : "Ngôi chùa quả thực nhỏ, vị trí hẻo lánh, hương khách lưu nơi qua đêm cũng là chuyện bình thường. Tiểu chủ nhân, chúng đổi đường đến ni cô am ?"
Cơ Trăn Trăn ngôi miếu nhỏ mắt, rốt cuộc cũng lo chuyện bao đồng.
"Đi thôi, đến ni cô am mà hòa thượng ." Cơ Trăn Trăn mặt cảm xúc .
Bên , vị hòa thượng mở cửa ban nãy liền khác hỏi chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-995-chon-thanh-tinh-hoa-ra-la-dam-o.html.]
Một hòa thượng hình cao lớn vạm vỡ, quần áo xộc xệch bước từ một gian phòng khách nào đó, hỏi: "Là kẻ nào ?"
Hòa thượng ban nãy đáp: "Một nữ thí chủ ngang qua xin tá túc, đuổi ."
Người hỏi chuyện thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì , đêm nay canh cửa, đừng lơ là cảnh giác. Một khi nhân vật khả nghi xuất hiện, lập tức thông báo cho mấy sư ."
"Hoằng Đức sư yên tâm, sư dám lười biếng." Nói , liếc mắt gian phòng khách : "Sư , hôm nay vị dễ hầu hạ ?"
Hòa thượng pháp danh Hoằng Đức lắc đầu, nhưng đáy mắt hiện lên vẻ đắc ý: "Mấy vị phu nhân ở trong phủ d.ụ.c cầu bất mãn, nào nấy như lang như hổ, là dễ hầu hạ. Chỉ riêng vị , buổi trưa nàng ba , đợi nàng ngủ một giấc, e rằng tối đến còn thêm mấy hiệp nữa."
Hòa thượng canh cửa cợt nhả: "Sư vất vả , vị phu nhân chỉ đích danh , e là do kỹ năng giường của sư quá cao siêu, mới khiến nàng nhớ mãi quên. Còn vị phu nhân hôm nay mới tới đầu, liệu hài lòng ?"
Hoằng Đức , quét mắt về phía gian phòng khách trong cùng, hạ thấp giọng : "Lần đầu tiên, da mặt mỏng, còn buông thả , gọi Hoằng An hầu hạ . Hắn sinh bộ mặt từ bi cực kỳ dễ lừa , quen thói gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ. Hoằng An trò chuyện vui vẻ với phu nhân , lòng nàng . Cứ mà xem, đợi đến khi trời tối hẳn, phu nhân sẽ buông thả thôi, trở thành một khách quen."
" sư , tên hòa thượng đến hóa duyên đêm qua vẫn còn nhốt trong tĩnh thất, xử lý thế nào?"
"Tạm thời cứ nhốt . Hắn những điều nên , nếu để ngoài lộ phong thanh, chúng đều c.h.ế.t..."
Ba dặm đường gần, Ngưu Xung cõng Cơ Trăn Trăn, nhanh đến ni cô am.
Ngôi chùa ban nãy tuy nhỏ nhưng gạch gạch ngói ngói, tường bao dày cao. Còn ni cô am mắt quá mức tồi tàn, gạch vỡ ngói nát, một cánh cửa lớn in hằn dấu vết sương gió.
Cơ Trăn Trăn nghi ngờ đ.ấ.m một quyền lên đó cũng thể đ.ấ.m nát cánh cửa .