Ngưu Tam lang hỏi ngược : "Tiểu thiên sư thông minh như , chi bằng đoán thử xem?"
Cơ Trăn Trăn: "Ta thấy ngươi từ trong vực của Chu Sa Nương, khách qua đường, bất kể ăn uống ở trọ, đều ngươi hỏi một câu về cách nhận gia súc, mười phần thì chín phần khách đều vì coi thường gia súc, cuối cùng rơi kết cục giống hệt gia súc. một hai phần khách còn , vì trong lòng còn thiện niệm mà thoát một kiếp, thuận lợi rời khỏi khách điếm.
Ngươi để tâm đến cách của con đối với gia súc như , chẳng lẽ từng tổn thương?"
Biểu cảm Ngưu Tam lang lập tức đổi.
Cơ Trăn Trăn tiếp tục : "Có thể ngươi tổn thương chắc chắn tình cảm bình thường với ngươi, ít nhất, theo cái đơn phương của ngươi là như . Cho nên, thể là chủ nhân nuôi ngươi nhiều năm."
Ngưu Tam lang đến đây, thần sắc chuyển sang trầm uất.
"Ngươi quả nhiên đặc biệt."
Cơ Trăn Trăn thấy hai chữ "quả nhiên" , bỗng chốc nhạy bén hẳn lên.
Nếu nhớ nhầm, Chu Sa Nương cũng từng những lời tương tự ngay mặt nàng.
Một còn thể là lỡ miệng, hai , hai khác thì ?
"Sao, Ngưu Tam lang chẳng lẽ từng qua đại danh của ở đó? Chuyện thật kỳ lạ, cũng khá khiêm tốn, đến mức danh tiếng vang xa." Cơ Trăn Trăn thăm dò.
Ngưu Tam lang trả lời câu hỏi của nàng, đột nhiên biến mất tại chỗ.
Mà cảnh tượng xung quanh cũng theo đó đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-882-vuc-lai-mot-cai-vuc-nua.html.]
Cơ Trăn Trăn ngẩn , trong mắt xẹt qua vẻ kinh ngạc: "Vực? Lại một cái vực nữa."
Chu Sa Nương c.h.ế.t, vực do nàng khống chế vì mất chủ nhân cũng biến mất theo. mắt, khách điếm Chu Sa Nương ở xảy biến hóa, nơi mà còn một cái vực nữa!
Không, lẽ khách điếm nàng và nhị ca thấy ngay từ đầu là vực . Chu Sa Nương và Ngưu Tam lang mỗi sinh một cái vực, vực của bọn họ hòa quyện , nhưng cũng thể ảnh hưởng lẫn .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hiện tại Cơ Trăn Trăn đang ở trong vực của Ngưu Tam lang, thấy quá khứ mà Ngưu Tam lang cho nàng thấy.
Khách điếm vẫn là khách điếm đó, nhưng bẩn thỉu lộn xộn hơn lúc Chu Sa Nương ở một chút, hẳn là lâu khi Chu Sa Nương c.h.ế.t, khách điếm mới tộc nhân họ Trương tiếp quản, chưởng quầy mới là một thật thà, thể từ trong nhiều tộc nhân họ Trương tiếp quản khách điếm , vì cái gì khác, chỉ vì trong tộc sư t.ử ngoạm, mỗi năm đòi rút năm phần lợi nhuận, khác đều vui, cho nên mới rơi tay gia đình họ.
Hôm đó, một đôi vợ chồng già dắt một con trâu già đến khách điếm bán.
"Đây bò thịt, đây là trâu cày ruộng già, các thật sự bán cho ?" Chưởng quầy hỏi.
Ông lão ở bên cạnh im thin thít, ngược bà lão giải thích: "Con trâu già và ông nhà nuôi mười mấy năm , nuôi tình cảm , chúng cũng bán, nhưng mấy hôm trâu già ngã gãy chân, cày ruộng nữa. Nhà nghèo a, bao nhiêu miệng ăn chờ cơm, cày ruộng còn giữ gì chứ, chỉ đành bán cho t.ửu lầu khách điếm thôi. Tuy trâu nhà tuổi lớn chút, nhưng thịt tuyệt đối dai, tin ông sờ thử xem."
Chưởng quầy gãi đầu, thật thà : "Ta thấy chân con trâu già thương cũng nghiêm trọng lắm, tìm thú y, thật sự thì đại phu nối xương cũng , chừng thể chữa khỏi."
Bà lão thở dài: "Hỏi , cho dù nối xương , cái chân cũng dùng sức nữa, còn nuôi dưỡng tỉ mỉ. Ông xem đây chỉ là con súc sinh, còn chẳng nuông chiều thế, nhà nào nuôi nổi chứ."
Con trâu già đang co ro chân bên cạnh đột nhiên chảy xuống một dòng lệ trong veo.
Chưởng quầy thật thà vội vàng : "Đừng nữa, đừng nữa, lời của bà tổn thương trâu già nhà bà , bà xem , đều chảy nước mắt , cứ như thành tinh . Con trâu thu, các ."
lúc , ông lão vẫn luôn im thin thít đột nhiên mở miệng : "Gia súc thành tinh thì cũng là gia súc, chúng nó cả đời đều là phận việc cho mặc g.i.ế.c thịt, ai bảo chúng nó đầu t.h.a.i chứ. Chưởng quầy cứ xem tùy tiện đưa chút là , chúng đòi nhiều."