Hai chị em Tích Ngọc và Tích Thạch ăn ý một cái.
"Đệ một lát về ngay." Tích Thạch bỏ một câu rời .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chỉ trong chốc lát, Tích Thạch mang theo chiếc khuyên tai mất , thái độ hờ hững lúc đổi hẳn.
Khi Cơ Trăn Trăn, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
"Vị trí sai một ly, chủ mẫu quả nhiên lợi hại."
Cơ Trăn Trăn nhướng mày: "Nếu ngươi xem cái khác, sẽ phát hiện chỗ lợi hại của chỉ thế . Tích Ngọc xem , Tích Thạch ngươi xem gì ?"
Tích Thạch im lặng một lát, bỗng hỏi một câu: "Việc mà và tỷ tỷ vẫn luôn chờ đợi, khi nào mới thể thành?"
Khóe miệng Cơ Trăn Trăn khẽ nhếch lên: "Ngươi chung chung quá, thể cụ thể hơn chút ? Ví dụ như, việc ngươi là việc việc , là liên quan đến , là..."
"Liên quan đến kẻ thù."
Hai chữ "kẻ thù" thốt , ánh mắt Tích Ngọc và Tích Thạch đều trầm xuống.
Cơ Trăn Trăn coi như thấy sự đổi thần sắc của hai .
Tích Ngọc thong thả đeo chiếc khuyên tai mất, khi ngước mắt lên, là dáng vẻ tươi roi rói.
"Tích Thạch hỏi chắc là tung tích của cô mẫu. Những năm , quê nhà gặp nạn đói, hai chị em nô tì đường chạy nạn lạc mất cô mẫu."
"Chúng nô tì lạc mất cô mẫu nhiều năm, sớm còn hi vọng tìm . Nhờ ơn công t.ử thu nhận, hai chị em mới kết thúc những ngày tháng trôi dạt, biệt viện của công t.ử chính là ngôi nhà thứ hai của chúng nô tì."
Nói xong lời , Tích Ngọc dậy, liếc Tích Thạch.
Hai cúi hành lễ, chuẩn cáo từ rời .
Cơ Trăn Trăn chằm chằm nàng , lập tức vạch trần: "Vậy , thế thì lạ thật. Ta xem tướng mạo hai , rõ ràng là nhà tan cửa nát từ lâu, đời còn nào khác."
Lời thốt , Tích Ngọc và Tích Thạch thể giữ vẻ bình tĩnh mặt nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-48-ay-da-co-le-nhin-nham-roi.html.]
Đặc biệt là Tích Thạch, trong nháy mắt sát khí lộ ngoài.
Cơ Trăn Trăn hề để tâm, gãi gãi cái trán ngứa: "Ây da, lẽ là nhầm ."
Chị em Tích Ngọc Tích Thạch nán nữa, bước nhanh rời .
Tiêm Liễu tò mò : "Cô nương, trúng chứ? Vậy tại hai chị em họ thừa nhận, hơn nữa trông họ vẻ như thẹn quá hóa giận ?"
Cơ Trăn Trăn xoa xoa khuôn mặt béo nhỏ của , lơ đễnh : "Không thẹn quá hóa giận, là do bói quá chuẩn, dọa sợ đấy."
Nói xong nàng ngả trường kỷ, vắt chéo đôi chân ngắn, tiện tay nhón một quả nho bàn ăn.
Trúc Y : "Để em bóc nho cho cô nương."
Cái miệng nhỏ của Cơ Trăn Trăn ch.óp chép ăn nho, móng vuốt mập mạp bấm đốt: "Không tồi tồi, mở hàng thành công , thứ hai sắp đến ngay đây."
Người thứ hai tìm tới cửa là Mai trù nương, một phụ nữ trung niên vẫn còn giữ nét phong vận.
Cơ Trăn Trăn bà tên gì, chỉ trong tên một chữ Mai.
Hơn nữa Mai trù nương thời trẻ chắc chắn là một đại mỹ nhân.
"Nghe khuyên tai Tích Ngọc mất chủ mẫu tìm về, hẳn là chủ mẫu vài phần bản lĩnh."
Cơ Trăn Trăn bê cái mặt bánh bao trắng béo híp mắt của lên: "Bản lĩnh của chỉ vài phần , Mai trù nương xem gì?"
Mai trù nương ghế dài đối diện, đôi chân dài gác lên ghế, tư thái phong lưu bá khí.
Bà nhướng mày, một cái sinh trần bát tự, hỏi: "Tiểu chủ mẫu thể tính trong miệng hiện giờ đang ở ?"
Cơ Trăn Trăn bấm đốt ngón tay một lát, chằm chằm bà : "Người là con gái của Mai trù nương . Nàng đang ở..."
Tuy nhiên, đợi Cơ Trăn Trăn xong, Mai trù nương giây còn ngâm ngâm vẻ phong tình, giây bật dậy đ.á.n.h "soạt" một cái, đôi mắt như độc, trừng trừng Cơ Trăn Trăn: "Chuyện từng với ai, ngay cả công t.ử cũng , ?"
Cơ Trăn Trăn nhe răng, lộ hai hàm răng trắng nhỏ: "Đương nhiên là tính ~"