"Cao Đức Quang." Gia Trinh Đế mày mắt giãn mơ hồ gọi một tiếng.
Dù Gia Trinh Đế thấy, Cao Đức Quang cũng lập tức khom lưng đáp: "Lão nô ở đây." Động tác tay dừng.
Gia Trinh Đế vẫn nhắm mắt, giọng điệu rõ ý tứ hỏi : "Ngươi Không Ly , thật sự là Phật tổ báo mộng mới cầu mấy trận mưa to đó ?"
Cao Đức Quang cẩn thận trả lời: "Hoàng thượng, Phật tổ báo mộng lão nô , nhưng mấy trận mưa to Không Ly công t.ử cầu , nhiều bách tính tận mắt thấy như , giả ."
Gia Trinh Đế im lặng hồi lâu, chợt hỏi một câu: "Trẫm lâu đến chùa Thông Thiên lễ Phật ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"... Bẩm hoàng thượng, đúng là mấy tháng ."
Gia Trinh Đế ừ một tiếng: "Quay về ngươi nhớ nhắc trẫm, đợi trẫm rảnh rỗi đến chùa Thông Thiên một chút, cùng Quan Chân đại sư đàm đạo phật pháp."
Cao Đức Quang lập tức đáp lời: "Dạ."
Vốn tưởng chuyện đến đây là kết thúc, Gia Trinh Đế phẩy tay, hiệu cho lui xuống.
Cao Đức Quang lập tức thu tay đang ấn huyệt về, lùi hai bước.
Gia Trinh Đế dậy, nghĩ một lúc vẫn yên tâm, với Cao Đức Quang: "Gọi Hữu tướng qua đây một chuyến."
Gia Trinh Đế tâm phúc của riêng , trong tâm phúc bao gồm Hữu tướng, bởi vì Hữu tướng sẽ hùa theo ý nghĩ của Gia Trinh Đế một cách vô điều kiện, và vì ý nghĩ của mà gan óc lầy đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-1572-muon-thuong-thi-thuong-cai-lon.html.]
Hữu tướng cũng bao giờ phản đối một cách cứng rắn, chỉ , Hữu tướng thường xuyên thể nghĩ một kế sách vẹn đôi bên, kịp thời dập tắt cuộc tranh cãi giữa và bá quan, thậm chí thường xuyên cho bậc thang xuống.
Giống như Gia Trinh Đế xây riêng một Thiên Cơ Các cho thiên sư hoàng gia, văn võ bá quan đa tán thành, đặc biệt là lão gián thần sợ c.h.ế.t , chỉ thiếu nước chỉ mũi mắng đang chuyện hồ đồ, nhưng Hữu tướng đưa cách giải quyết, để thiên sư hoàng gia lập công , chỉ cần hạn hán Kinh Châu thể lập công, kiếm danh tiếng ở chỗ bách tính, liền thể thuận lý thành chương xây dựng Thiên Cơ Các.
Cách bịt miệng những kẻ phản đối , cũng coi như cho thiên sư hoàng gia một cơ hội thượng vị danh chính ngôn thuận.
Chỉ tiếc đám ngu xuẩn nắm bắt cơ hội .
Người như Hữu tướng, trong mắt văn võ bá quan thể quá mức khéo léo, nhưng trong mắt Gia Trinh Đế, vô cùng hợp ý . Thế là Tả tướng đổi mấy , Hữu tướng vẫn luôn là vị hiện tại.
Đợi Hữu tướng vội vàng chạy đến, Gia Trinh Đế đổi sang bộ mặt buồn rầu rối rắm, chủ động kể nỗi lo của , trong lời lộ giọng điệu vô cùng tin tưởng .
Hữu tướng xong, nhanh đưa cách giải quyết, thế mà trùng với ý kiến những tâm phúc của Gia Trinh Đế đưa , bảo cướp công lao của Không Ly về.
Chỉ là Hữu tướng "hào phóng" hơn, kiến nghị Gia Trinh Đế chỉ ban thưởng vàng bạc châu báu và điền trang cửa tiệm cho Không Ly, còn thể ban một tước vị.
"Công lao của Không Ly thực sự lớn, chỉ ban tiền tài đủ? Hoàng thượng nếu thuận lợi cướp công lao của Không Ly về, thì khiến mối quan hệ c.h.ặ.t chẽ hơn với Đại Yến, cách khác là triều đình. Một tước vị thôi mà, Không Ly xuất cửa Phật, vốn là thanh tâm quả d.ụ.c màng danh lợi, cho dù cho tước vị, cũng sẽ đe dọa đến lợi ích của bất kỳ ai."
Gia Trinh Đế nhíu mày, xoay nhẫn ngọc tay trầm tư hồi lâu.
"Theo ý ái khanh, ban tước vị gì thì thích hợp?"
Hữu tướng to gan kiến nghị: "Muốn thưởng thì thưởng cái lớn, triều từng xuất hiện Dị tính Vương (Vương khác họ), chi bằng để Không Ly công t.ử đầu tiên."