bà sống những ngày tháng thái bình, kẻ thù năm xưa cho phép.
Kẻ thù tìm đến bà, g.i.ế.c c.h.ế.t tình lang của bà, ngay mặt bà "bóp c.h.ế.t" đứa trẻ còn đang quấn tã, đó mang theo "thi thể" đứa trẻ rời .
Bà tại kẻ đó thực sự bóp c.h.ế.t con gái bà, mà chọc giận bà như , nhưng giờ phút , con gái bảo bối của bà đang ở ngay bên cạnh, bà vẫn chút cảm ơn kẻ thù . Nếu lúc đó chịu sự thật, bà chắc chắn sẽ để ... c.h.ế.t thoải mái hơn một chút.
Mai Tịch Chi xong chuyện cũ của nương, thôi.
"Chi Chi, hai con chúng còn gì thể , gì thì , cho dù sai lời gì, nương cũng tuyệt đối trách con."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Nương, khả năng nào, kẻ thù của nương là thích nương, cho nên mới nương rửa tay gác kiếm ?" Mai Tịch Chi .
Trước nàng sống ở thôn quê hẻo lánh, tự nhiên kiến thức gì, nhưng khi theo nương ở Trấn Quốc Công phủ, bất kể là nha bà t.ử trong phủ, là những khác, đều thích kể những câu chuyện ân oán tình thù, nhiều , Mai Tịch Chi cũng hiểu nhiều hơn.
Kẻ thù trong miệng nương luôn tìm bà gây phiền phức , thế nào cũng giống như chút tình cảm rõ với nương nàng. Trước hai đều lăn lộn giang hồ, tay đều nhuốm đầy m.á.u tươi, ai cũng chẳng sạch sẽ hơn ai, cho dù hai thể ở bên , đó cũng thể thỉnh thoảng kiếm chuyện để gặp nương nàng, nhưng nương nàng đột nhiên biến mất khỏi giang hồ, từ đó rửa tay gác kiếm, vì một tiều phu nhà quê trong mắt đáng nhắc tới mà rửa tay nấu canh, còn sinh con đẻ cái, cho nên giận điên, g.i.ế.c ép nương nàng giang hồ.
Mai trù nương xong phân tích của con gái, biểu cảm cực kỳ kinh ngạc, kinh ngạc xong chuyển thành kỳ quái.
Tên súc sinh đó thích bà, cho nên g.i.ế.c tình lang của bà, còn vứt con gái bảo bối của bà ở nơi đồng m.ô.n.g quạnh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-1509-bi-benh-roi-ten-dien-khung-gi-vay.html.]
Tên điên khùng gì ?
Hắn bệnh ! Bệnh cũng nhẹ .
Mặc dù bà trả thù là chuyện của nhiều năm , nhưng dù cũng là huyết hải thâm thù, hình ảnh báo thù năm xưa vẫn phai nhạt, bà cẩn thận nhớ , năm đó khi bà hành hạ tên súc sinh , tên súc sinh đó dường như vẫn luôn ?
Mai trù nương rùng một cái.
Nghĩ đến tên súc sinh thể thực sự chút ý gì đó với , bà chỉ thấy buồn nôn.
Rừng lớn quả nhiên chim gì cũng , bà chọc một tên điên thế .
Mai trù nương ôm lấy Mai Tịch Chi: "Thôi bỏ , đều qua , hiện giờ nương con bên cạnh thỏa mãn . Tuy cha con c.h.ế.t sớm, nhưng nương và cha con một thời gian vui vẻ, nương một chút cũng hối hận. Cha con khi c.h.ế.t cũng ông hối hận, ông là một trang nam t.ử hán. Cho nên Chi Chi, nương can thiệp nhân duyên của con, con để mắt đến lang quân nào, con tự với , chỉ cần bản các con nguyện ý, nương tuyệt đối ngăn cản."
Mai Tịch Chi gối đầu lên n.g.ự.c bà, hiếm khi nũng: "Nương, chúng vất vả lắm mới con đoàn tụ, nương nỡ lòng nào đẩy con cho khác ? Ít nhất trong vòng ba năm con sẽ cân nhắc chuyện lấy chồng, con ở bên nương."
"Sao thể đợi thêm ba năm nữa, đợi thêm ba năm nữa thành gái già ." Mai trù nương miệng thì mắng, khóe miệng cong lên thật cao, trong mắt cũng vô dụng rưng rưng lệ, "Thôi , nương mặc kệ con, con khi nào lấy chồng thì khi nào lấy, dù nhân duyên đến cản cũng cản , giống như và cha c.h.ế.t sớm của con, khi gặp ông , nào từng nghĩ sẽ lúc vì một đàn ông mà rửa tay nấu canh..."