"Trăn nương, nàng thể báo một tiếng , suýt chút nữa cõng nàng cùng nhảy xuống ." Không Ly bất lực .
Nhìn xuống , vách núi sâu thấy đáy. Cho dù khinh công cao cường, nếu chỗ mượn lực, cũng sẽ tan xương nát thịt.
Cơ Trăn Trăn hì hì: "Yên tâm, ngã c.h.ế.t . Ta linh khí hộ thể, nếu thực sự cẩn thận rơi xuống, cũng thể giúp và hạ cánh an ."
Không Ly kinh ngạc, đầu nghiêng về phía : "Lần đầu tiên Trăn nương về thần thông ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ây da, cũng chẳng gì đặc biệt để mà."
Không Ly trầm tư một lát, hỏi: "Nói như , Trăn nương nếu thể điều khiển linh lực thỏa đáng, cũng thể tự do như ?"
"Đâu chỉ thế, còn thể thiên tiên hạ phàm nữa cơ." Cơ Trăn Trăn hì hì : "Tuy nhiên, chuyện dễ dàng như , xem mỗi ngày hấp thụ linh khí thiên địa đều là lúc đả tọa dễ dàng nhất, nếu cứ nhảy nhót lung tung thế mà thể hấp thụ linh khí thiên địa, thì e là thành tiên , tệ nhất cũng là bán tiên."
Không Ly thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Hắn cũng cảm thấy, nếu cục nếp nhỏ lợi hại như , còn cần gì?
Cơ Trăn Trăn ôm c.h.ặ.t lấy Không Ly, đầu vượt qua vai , vươn cổ xuống đáy vực: "Không sai, cây táo trăm năm ở ngay xa, cảm nhận một luồng linh khí d.a.o động, kín đáo, chắc là tiểu tinh quái sắp độ kiếp ."
Ngay đó, lông mày nàng nhíu : "Không ngờ, cây táo trăm năm mọc vách núi dựng ."
Cho dù thực sự thành lôi kích mộc, lấy cũng là chuyện phiền phức.
Không Ly đặt Cơ Trăn Trăn xuống: "Nàng đợi ở đây một lát, một lát sẽ ."
"Làm gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-1218-tuy-nhien-ta-deu-nghe-theo-nang.html.]
Cơ Trăn Trăn ngoan ngoãn ôm lấy cây, Không Ly nhẹ nhàng nhảy xuống đại thụ, đáp xuống bên vách núi, gần đến mức chỉ cần nhích lên nửa bước là rơi xuống.
Một lát Không Ly , : "Trăn nương xuống xem ? Trên vách núi đá lởm chởm, nhiều chỗ lồi , thể giẫm lên đó mượn lực."
Cơ Trăn Trăn lập tức trợn tròn mắt: "Chàng thật sự xuống đó ?"
"Sớm muộn gì cũng xuống. Tuy nhiên, đều theo nàng."
Cơ Trăn Trăn lời , cong cả mắt: "Không vội, thiên lôi kiếp của tiểu tinh quái còn đến mà, chúng tìm chỗ nghỉ chân gần đây đợi ."
Việc Không Ly rành nhất, chẳng bao lâu tìm một hang động cách vách núi trăm trượng.
Cơ Trăn Trăn chu cái miệng nhỏ: "Trong hang động ẩm ướt, thích."
Không Ly nhiều, rời một lát, từ ôm về một đống cỏ khô trải lên, một lớp dày, trải hẳn một cái giường, đừng là nghỉ, cho dù ngủ đó một đêm cũng sẽ quá khó chịu.
"Bên ngoài đơn sơ, so với trong phủ, để Trăn nương chịu thiệt thòi ."
Cơ Trăn Trăn lườm một cái, hừ giọng : "Nghe kìa, cứ như là tiểu thư khuê các chịu chút khổ nào ."
Không Ly đỡ nàng xuống đệm cỏ: "Nàng vốn là tiểu thư khuê các, cho dù nàng chịu khổ , cũng để nàng chịu khổ."
Cơ Trăn Trăn nhịn chép miệng hai tiếng: "Ta đột nhiên hiểu tại thiên kim tiểu thư trong thoại bản thư sinh nghèo kiết xác lừa mất trái tim . Thiên kim tiểu thư thiếu tiền, thiếu là giá trị cảm xúc. Giống như lúc , lời Ly lang êm tai bao, cho dù chỉ trải cho một cái đệm cỏ khô, nhưng tỉ mỉ chu đáo như , cộng thêm khuôn mặt hồng nhan họa thủy gia trì, đại tiểu thư thật sự khó động lòng nha~
Ta nếu kể cho Dao Dao các nàng tâm trạng cảm động lúc của , các nàng đoán chừng sẽ tưởng trải cỏ khô gì, mà là đệm giường đắt tiền nhất thế gian, loại khảm chỉ vàng . Lúc Ly lang nếu dâng cho một hòn đá nhỏ bình thường, chỉ cần khéo miệng khen hòn đá đó lên tận trời, kéo giá trị cảm xúc của lên mức cao nhất, chừng sẽ cảm thấy hòn đá nhỏ còn hơn cả vàng ngọc chứ~"