THẨM SƯƠNG NHIỄM - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:03:10
Lượt xem: 2,346
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Diệp ma ma là thù tất báo. Những năm qua vì con, bà nhẫn nhịn nhiều.” Ta khẽ , “ con định gả cao môn đại hộ, từ nay chúng cũng cần nhẫn nữa.”
Khóe môi di mẫu nở nụ chua xót: “Không nhẫn nữa… mới là .”
Ta siết c.h.ặ.t chén trong tay, ánh mắt đầy lo lắng bà.
Năm đó, Lý gia cũng chọn lựa kỹ càng, gả di mẫu cho một phẩm hạnh tài hoa.
Ai ngờ khi di trượng đỗ đạt quan, nếm mùi quyền thế, liền thể dừng , trở nên hoang đường như ngày nay.
Hiện giờ di trượng quyền cao chức trọng, di mẫu quản , đành mặc cho ông ở ngoài mua nhà, nuôi dưỡng những kỹ nữ chuộc về từ chốn phong trần.
“Con cần lo.” Bà đưa tay xoa đầu , giọng dịu dàng, “Giờ mỗi ngày thêu thùa, quản đến ông , cũng thể sống yên .”
Ta lấy từ trong tay áo mấy tờ ngân phiếu đưa cho di mẫu: “Di mẫu, hoa dạng thêu của bán chạy ở tiệm vải của con. Đây là phần chia lợi.”
Di mẫu dám tin ngân phiếu trong tay : “Sao nhiều đến ?”
“Tiệm thêu mà thúc công vất vả gây dựng cả đời dượng cho suy bại, nhưng may , tay nghề thêu vẫn còn trong tay di mẫu.” Ta nhét ngân phiếu tay bà, tiếp lời, “Con cũng ngờ kiếm nhiều như . kiếm , di mẫu ắt cũng điều . Có bạc trong tay, việc cũng thuận tiện hơn.”
Di mẫu trầm mặc một lúc, từ chối nữa, nhận lấy ngân phiếu.
…
Tin đồn luôn lan truyền nhanh ch.óng.
Những chuyện nhơ nhuốc chôn vùi lớp bụi thời gian, cuối cùng cũng phơi bày.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, danh tiếng hiền lương mà Vương Nam Chi dày công gây dựng hơn mười năm sụp đổ .
Chuyện năm đó bà ngoại thất, m.a.n.g t.h.a.i mà cửa, truyền khắp đầu đường cuối ngõ.
Khi phụ từ Giang Nam xong việc trở về phủ, sắc mặt vô cùng khó coi.
Ông thẳng đến viện của Vương Nam Chi, đầu tiên trong nhiều năm lớn tiếng trách mắng bà:
“Bà rảnh rỗi việc gì mà những chuyện đó với đám phụ nhân? Chuyện năm xưa vẻ vang gì ?”
Vương Nam Chi vốn luôn dịu dàng, đầu tiên cũng trở mặt với ông:
“Chẳng là do ngươi nuôi con hồ ly tinh ngoại thất, chậm chạp dám nạp cửa, để mặc cho hôm nay nó náo loạn đến mặt , khiến mất hết thể diện mặt ? Vậy mà ngươi còn vẻ vang?”
Phụ bà chặn họng, nhất thời nên lời, hồi lâu mới ấp úng:
“Còn vì phận vũ cơ của nàng … thể nạp cửa…”
Thực ông cũng chẳng thấy hổ gì, dù chuyện vô liêm sỉ như ông cũng đầu .
Điều khiến ông tức giận chỉ là Thẩm gia – một dòng dõi thanh lưu – nay trở thành trò nơi phố chợ.
Vương Nam Chi nào hiền lành như bề ngoài, bà lạnh giọng :
“Ta tuyệt đối để ả nữ t.ử phong trần đó bước cửa Thẩm gia. Cách duy nhất bây giờ là trừ khử nàng …”
Phụ thấy hàn ý trong mắt bà, khỏi sững .
“Ngươi… từ khi nào trở nên độc ác như …”
Vương Nam Chi lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-suong-nhiem/7.html.]
“Không độc ác thì vững vị trí chủ mẫu Thẩm gia? Phu quân chi bằng suy nghĩ cho kỹ, là một nữ nhân quan trọng, là thể diện của Thẩm gia quan trọng?”
Chuyện g.i.ế.c , cứ như bà nhẹ nhàng .
Phụ sững tại chỗ, ánh mắt bà dần trở nên xa lạ.
lúc , dìu tổ mẫu bước .
Tổ mẫu dùng lực gõ mạnh gậy xuống đất, phá tan bầu khí tĩnh lặng trong phòng.
“Không thể g.i.ế.c ả ngoại thất đó. Nàng hiện mang thai, lúc điều quan trọng nhất của Thẩm gia là kéo dài huyết mạch.”
Thân thể Vương Nam Chi bỗng cứng đờ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Phụ đầu tiên là kinh ngạc, đó khóe môi kìm mà cong lên.
“Ta… còn tưởng… đời sẽ còn con nối dõi nữa…”
Mười lăm năm , Thẩm gia cũng từng diễn một màn như .
Chỉ là khi đó, Vương Nam Chi là bày cục, còn nay trở thành kẻ trong cục.
Bề ngoài bà hiền lương thục đức, phụ nạp hai vị di nương, nhưng lo sợ họ m.a.n.g t.h.a.i ảnh hưởng đến địa vị của . Những năm qua, một mặt bà uống t.h.u.ố.c cầu t.ử, một mặt lén bỏ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đồ ăn hằng ngày của các di nương.
Bởi , Thẩm gia còn đứa trẻ nào sinh .
Phụ vốn dĩ sẽ nạp một vũ cơ cửa.
nhiều năm qua, bụng các di nương hề động tĩnh, lời đồn bên ngoài chạm đến lòng tự tôn của ông.
Ông quá cần một đứa con trai để bịt miệng thiên hạ.
Đã mất hết thể diện , chi bằng thuận nước đẩy thuyền, cưới luôn ngoại thất đang m.a.n.g t.h.a.i cửa.
Vương Nam Chi còn cách nào ngăn cản, chỉ thất thần một bên, tổ mẫu và phụ bàn bạc cách an trí , một lời.
Sau khi bà t.ử dìu tổ mẫu rời , Vương Nam Chi đột nhiên gọi .
“Hôm nay ngươi cũng ở đây… còn cả di mẫu ngươi… là ngươi bày mưu hại ?”
Ta đầu bà, thần sắc trong sáng:
“Nữ nhi mỗi chiều đều theo bên tổ mẫu chép kinh Phật, nên tổ mẫu dẫn tới đây. Nữ nhi hiểu ý mẫu là gì.”
Bà nheo mắt một lúc, khóe môi nở nụ lạnh:
“Là nghĩ nhiều . Ngươi chỉ là đứa lớn lên ở trang t.ử, thể tâm cơ sâu như ?”
09
Tổ mẫu vì rèn giũa tính tình , mỗi ngày đều bắt đến chỗ chép kinh Phật.
Chỉ tiếc chữ lúc nào cũng xiêu vẹo, những bản kinh chép căn bản thể dùng để cung phụng.
May mà Thẩm Như chữ , chẳng bao lâu chép kinh cho tổ mẫu.
Lần đầu tiên cảm thấy, chữ dường như cũng chẳng chuyện gì.