THẨM SƯƠNG NHIỄM - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:02:51
Lượt xem: 2,415

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy vị phu nhân trong nhã gian cảnh lầu, nhỏ giọng bàn tán:

 

“Ăn mặc như , rõ ràng nữ t.ử lương gia, cũng là ngoại thất của vị đại nhân nào nuôi bên ngoài.”

 

“Ngoại thất mà dám loạn tới mặt chủ mẫu, quả thật là quá phận.”

 

“Còn đoán ? Nghĩ xem vị đại nhân nào thích lui tới chốn phong nguyệt nhất…”

 

Lời dứt, ánh mắt đều dồn về phía Chu phu nhân ở góc.

 

Chu đại nhân một tháng mới điều về kinh, Chu phu nhân cũng theo đó mà kinh.

 

Hai tuy mới đến lâu, nhưng ai cũng Chu đại nhân ham mê t.ửu sắc, phần lớn bổng lộc đều tiêu Tần lâu Sở quán.

 

Vương Nam Chi Chu phu nhân với ánh mắt thương hại, lên tiếng khuyên nhủ:

 

“Chu phu nhân, khuyên bà lát nữa nên thuận theo cho nàng nhập môn, còn thể giữ danh tiếng. Nếu lớn chuyện, cũng chẳng ho gì, lợi cho bài.”

 

Chu Phu nhân lạnh:

“Càng lớn càng , nhất ầm ĩ đến mặt bệ hạ, nhân đó mà hòa ly, cũng đỡ thêm những chuyện ô uế.”

 

Vương Nam Chi khẽ chau mày:

“Ở tuổi , điều quan trọng nhất là thể diện. Chu phu nhân hiện gối con cái, nếu nàng thể nối dõi cho Chu gia, chẳng cũng là phúc của bà ?”

 

Chu Phu nhân nhướng mày bà:

“Trong mắt Thẩm phu nhân, e rằng thứ quan trọng nhất vẫn chỉ là thể diện mà thôi? Năm đó bà đính hôn với Thẩm đại nhân, chủ động hủy hôn, trơ mắt Thẩm đại nhân cưới nữ nhi phú thương Giang Nam họ Lý. Sau đó hạ ngoại thất, m.a.n.g t.h.a.i mà cửa… đến khi Lý thị bệnh mất, bà liền lên vị trí chủ mẫu, mới phủ rộng lớn và phú quý hôm nay. Xét khắp Thịnh Kinh, e rằng ai co duỗi, giữ thể diện hơn Thẩm phu nhân bà.”

 

Vương Nam Chi ngờ những chuyện cũ ở Hoài Dương năm xưa lật mặt như .

 

Bà theo phụ kinh nhiều năm, danh tiếng hiền lương lan khắp kinh thành, từng ai liên hệ bà với chuyện ngoại thất, m.a.n.g t.h.a.i nhập môn nhục nhã .

 

Vương Nam Chi sững sờ, môi run rẩy, nổi một lời.

 

Các quý phụ mặt cũng kinh hãi đến mức ai thốt nên lời.

 

Hồi lâu mới lớn tiếng chất vấn:

“Những lời bà chứng cứ gì ? Không thể vu khống khác như !”

 

Chu Phu nhân đáp:

“Ta là Hoài Dương, nơi đó nhỏ, các cứ việc sai dò hỏi. Nếu lời nửa câu sai, trời đ.á.n.h sét giáng!”

 

Vương Nam Chi đang kinh ngạc, mỉm :

“Bao năm trôi qua, Thẩm phu nhân nhận nữa . Ta là đường của chính thất Lý thị của Thẩm đại nhân.”

 

Đến lúc , Vương Nam Chi mới nhận mặt chính là tiểu cô nương năm xưa thường đến phủ thăm Lý thị.

 

Lần gặp , phu nhân Chu mới chỉ chín tuổi.

 

Những lời bà quá mức kinh , tự nhiên tin, nhao nhao ép Vương Nam Chi chân tướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-suong-nhiem/6.html.]

 

Vương Nam Chi ấp úng, định mở lời biện giải, thì ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào.

 

Nha canh giữ cuối cùng vẫn ngăn nữ t.ử lầu , để nàng xông .

 

Nữ t.ử đẩy cửa bước , thẳng đến mặt Vương Nam Chi, “phịch” một tiếng quỳ xuống, lau nước mắt nức nở:

 

“Phu nhân, nô gia nay còn đường sống, mới dám cầu đến mặt . Nô gia tin Phật, tính tình thiện lương nhất. Nay nô gia cô khổ nơi nương tựa, xin cho nhập môn…”

 

Nàng còn vẻ kiêu căng ban nãy, chỉ còn bộ dạng đáng thương như .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chu Phu nhân khẽ thở dài:

 

“Quả là một nữ t.ử đáng thương, ngờ phúc phần rơi nhà Thẩm phu nhân.”

 

Nếu chuyện xảy với khác, Vương Nam Chi còn thể khuyên rộng lượng.

 

nay rơi đúng lên đầu

 

Bà hung hăng hất tay nữ t.ử , lùi mấy bước:

 

“Ngươi điên , chớ tùy tiện bấu víu!”

 

Nói xong liền như chạy trốn mà rời khỏi t.ửu lâu.

 

Những còn , dẫu từng trải ít, cũng cảnh tượng cho chấn động.

 

Chỉ Chu phu nhân một màn mắt, bật :

 

“Nghe hội của quý phụ Thịnh Kinh thú vị nhất, hôm nay xem , quả nhiên thú vị vô cùng.”

 

08

 

Di mẫu thừa lúc chú ý, vòng qua tấm bình phong, bước một gian thất nhỏ.

 

Ta đem chén pha dâng cho bà.

 

làn nước trong vắt trong chén, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc.

 

“Con ở trang t.ử nơi thôn dã lâu như , pha ?”

 

“Di mẫu, con ở trang t.ử cũng ngày nào cũng leo cây bắt cá. Bên cạnh trang t.ử một vị tiểu lang quân học thức uyên bác, tinh thông nhiều việc phong nhã. Pha như thế , con vài là học .” Ta mỉm , tiếp, “Đa tạ di mẫu giúp con. Chỉ là hôm nay, e rằng trong vòng quý phụ ở kinh thành, di mẫu khó mà dung .”

 

“Người trong kinh thành giả nhân giả nghĩa, sống lớp mặt nạ, gì đáng để giao du.” Di mẫu đột nhiên đặt chén xuống, sắc mặt trầm , “ con một đến kinh? Diệp ma ma cùng?”

 

Ta khẽ mím môi: “Diệp ma ma về quê thăm , những việc con đang … bà . Con sợ nếu bà , sẽ cho con .”

 

“Ta còn tưởng những chuyện hiện giờ đều là thủ đoạn của bà .” Di mẫu chợt nhắc chuyện xưa, “Con còn , năm đó khi mẫu con qua đời, Diệp ma ma mua chuộc thuyết thư , đem chuyện của phụ con và kế mẫu biên thành thoại bản. Nếu khi đó nhắc một câu rằng cũng sẽ hủy hoại tiền đồ của con, thì con đường quan của phụ con e rằng chôn vùi ở Hoài Dương .”

 

Loading...