THẨM SƯƠNG NHIỄM - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:01:35
Lượt xem: 1,230
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hai năm bệnh nặng, bà âm thầm thế từng món đồ quý giá trong của hồi môn.
Sau khi bà qua đời, Vương Nam Chi mở kho của hồi môn , mới phát hiện mười dặm hồng trang khiêng Thẩm phủ, phần lớn đều là đồ giả.
Không lâu , trong kinh lan truyền lời đồn: phận đích nữ độc nhất của phú thương Giang Nam của mẫu là giả, tất cả chỉ là lời bịa đặt để gả Thẩm gia.
Khi Vương Nam Chi nâng lên chính thất, đều , phụ lừa dối bao năm, cuối cùng cũng mây tan thấy trăng, cưới hiền thê.
02
Đến lúc lâm chung, mẫu mới hiểu , danh tiếng cũng chẳng đáng kể.
Cha thương con, ắt mưu tính lâu dài cho con.
Còn , cũng là khi phụ đuổi khỏi Thẩm phủ, mới khi c.h.ế.t, mẫu để cho gia tài vạn quán.
Trước , Diệp ma ma nhiều khuyên đừng quá cận với Vương Nam Chi, đều .
Nay roi quất, suýt mất mạng, cuối cùng cũng lọt tai lời bà.
Hóa , những chuyện, chỉ cần trải qua một là đủ hiểu.
Trên đường đưa đến trang viện, khoác áo lông, im lặng .
Thúy Nhi vén rèm vùng hoang dã bên ngoài, vẻ mặt chán ghét:
“Tiểu thư, nơi hoang vu thế chỗ ở, về cầu xin phu nhân .”
Ta nhấc mí mắt nàng, lạnh nhạt :
“Rồi ? Lại để phụ đ.á.n.h thêm một trận, mất luôn cái mạng ?”
Thúy Nhi gượng:
“Sao thể chứ, phu nhân xưa nay thương tiểu thư nhất mà.”
Ta cúi mắt:
“ Diệp ma ma , so với đích tiểu thư Thẩm phủ, lớn lên nơi thôn dã còn hơn.”
Thúy Nhi trợn mắt:
“Tiểu thư lời một bà già quê mùa gì.”
Lời dứt, rèm xe vén lên từ bên ngoài. Thúy Nhi thấy Diệp ma ma, sắc mặt lập tức cứng đờ.
Diệp ma ma bước tới, lạnh lùng :
“Vương Nam Chi sai ngươi xúi giục tiểu thư như ?”
Thúy Nhi mặt cắt còn giọt m.á.u, giọng run rẩy:
“Chắc Ma ma nhầm … nô tỳ… nô tỳ xúi giục gì cả…”
“Nghe nhầm? Bà già quê mùa tuy lớn tuổi, nhưng tai vẫn điếc.”
“Ma ma… nô tỳ bừa thôi, xin tha cho… a—”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chưa hết lời, nàng Diệp ma ma túm cổ áo , ném thẳng khỏi chiếc xe ngựa đang phi nhanh.
Đầu Thúy Nhi đập tảng đá ven đường, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Diệp ma ma , Thúy Nhi từng nhận lệnh Vương Nam Chi, suýt hại c.h.ế.t , nên thể giữ bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-suong-nhiem/2.html.]
Xe ngựa dừng , Diệp ma ma nhét tay một túi sưởi, chỉnh áo lông cho bước xuống xe.
Ta vén rèm , thấy bà chỉ t.h.i t.h.ể đầy m.á.u của Thúy Nhi, với đám nô bộc theo:
“Ta trong các ngươi ít tai mắt của Vương Nam Chi. Nhìn kết cục của ả mà suy cho kỹ — bạc thưởng quan trọng, tính mạng của các ngươi quan trọng.
“Tiểu thư mất mẫu , nay coi như cũng còn phụ , bên cạnh chỉ còn bà già . Trước tiểu thư Vương Nam Chi mê hoặc mà sai đường, bà già dù liều cái mạng cũng sẽ dạy dỗ nàng nên , tuyệt để kẻ nào cản đường nàng.
“Các ngươi nhớ cho kỹ, bà già quê mùa gì, chỉ tâm địa và thủ đoạn đều đủ tàn nhẫn.”
Diệp ma ma tuy xuất thôn dã, ít sách, nhưng hành sự nổi danh quyết liệt, tàn nhẫn.
Từ nhỏ tay bà từng nhuốm m.á.u, khi đường cùng ngoại tổ phụ thu nhận, trở thành nhũ mẫu của mẫu .
Ngoại tổ phụ thấy bà năng lực, liền cho bà theo mẫu gả Thẩm phủ.
Trong thời gian dưỡng thương, Diệp ma ma sắp xếp xong nhân thủ tại trang viện.
Năm bà t.ử, tám hộ viện, ai nấy đều hung thần ác sát, khiến đám nô bộc theo từ Thẩm phủ đến cũng dám thở mạnh.
Ta uống canh ngọt, ngơ ngác hỏi:
“Chỉ cần tìm hung dữ hơn họ là thể dọa họ ?”
Bà lau khóe môi , thấp giọng :
“Sao thể chỉ . Ma ma sớm dò rõ nhà họ ở , trong nhà còn những ai, nắm c.h.ặ.t nhược điểm trong tay, họ mới ngoan ngoãn lời.”
Bà nhẹ nhàng vuốt tóc , thở dài:
“Vốn với con những chuyện , chỉ mong con giống mẫu , vô ưu vô lo mà lớn lên. nếu , ma ma còn, con lấy gì tự bảo vệ …”
Ta lắc đầu:
“Ma ma, con tiếp tục Vương Nam Chi lừa gạt như kẻ ngốc nữa. Con lớn lên bên cạnh ma ma.”
03
Những năm tháng về , Diệp ma ma dạy dỗ vô cùng chu .
Bà chỉ dạy quy củ đối nhân xử thế, mà còn dạy cách quản giáo hạ nhân, trông coi điền trang, kiểm kê sổ sách.
Thế nhưng những việc truyền đến tai Vương Nam Chi, biến thành Diệp ma ma dung túng suốt ngày ở trang viện trêu mèo chọc ch.ó, gây chuyện thị phi, còn buông lời rằng sống nơi thôn trang tự tại, trở về Thẩm phủ cái gì mà đích tiểu thư.
Trong mắt Vương Nam Chi, Diệp ma ma chẳng qua chỉ là một bà lão từng trải sự đời.
Dần dần, bà cũng còn để mắt, mặc cho lớn lên nơi thôn dã.
Có , nô bộc truyền lời thuận miệng một chữ cũng , Vương Nam Chi đến cong cả mắt.
Diệp ma ma xong vui.
Bà dạy đủ thứ, duy chỉ quên mời dạy sách.
Ta bên cạnh quản gia, lật xem sổ sách, khó hiểu bà:
“Trước chẳng ma ma , nữ t.ử nơi hậu viện vài chữ, xem hiểu sổ sách là đủ, nay sách?”
Diệp ma ma nhất thời tìm lý do, chỉ cho gà ăn :
“Chẳng Vương Nam Chi cũng cho nữ nhi của nàng sách ? Đọc sách chung quy cũng chuyện .”
Nơi thôn dã phần nhiều là nông hộ, Diệp ma ma mời ở . Ngẫu nhiên tiểu lang quân ở viện bên cạnh học rộng tài cao, liền dắt theo một con dê, dẫn sang gõ cửa.