THẨM SƯƠNG NHIỄM - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:04:45
Lượt xem: 2,248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đêm đó, phụ đổ bệnh.

 

Nghe trong lúc bệnh, ông luôn miệng gọi tên mẫu .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ông nhớ khi xưa thi trượt, mẫu từng chỉ cần bình an sống hết một đời là đủ, quan cũng chẳng quan trọng.

 

Ông nhờ nhắn với , rằng gần đây ông thường nhớ về những ngày đầu mới cưới mẫu cửa.

 

Ông bù đắp cho bà, cũng bù đắp cho , nên định mấy hôm nữa đích đến Định An Hầu phủ bàn hôn sự cho .

 

Ta bận tính sổ, đến mí mắt cũng lười nâng lên.

 

“Mẫu từng , lớn lên gì thì , cần gửi gắm cả đời việc gả cho một nam nhân.”

 

Đạo lý , cả đời Vương Nam Chi cũng từng hiểu.

 

Hiện nay Thẩm gia chỉ suy bại, mà thanh danh cũng mất sạch.

 

Phu nhân Định An Hầu vốn để mắt đến Thẩm Như, nay tránh còn kịp, vội vàng định cho con trai với đích thứ nữ nhà Trần Thiếu khanh.

 

Vương Nam Chi tin sụp đổ, ở trong am ni cô ép Thẩm Như cho thế t.ử Định An Hầu, nếu thì ngoại thất cũng .

 

thể từ phận ngoại thất mà leo lên chủ mẫu, thì đứa con gái bà dốc lòng bồi dưỡng cũng thể.

 

Giờ bà còn chỗ dựa nào, Thẩm Như chính là cọng rơm cuối cùng bà thể nắm lấy trong tuyệt cảnh.

 

Vương Nam Chi quên mất, những năm tháng bà ép Thẩm Như sách để gả cao, khiến nàng còn là cô bé suy nghĩ, mặc sai khiến như nữa.

 

Từ ngày hôm đó, Thẩm Như còn đến am ni cô thăm bà nữa.

 

Ngày Thẩm Như rời kinh, tình cờ gặp nàng ở một quán điểm tâm.

 

Những năm qua, chúng ít khi chuyện. Nàng một hồi, đột nhiên hỏi:

 

“Há cảo ngon ?”

 

Ta gật đầu: “Ngon.”

 

Nàng cũng gọi một l.ồ.ng há cảo, xuống đối diện .

 

“Thật đây ngưỡng mộ tỷ tỷ, thể tự do tự tại, ràng buộc mà lớn lên.”

 

“Ngươi… ngưỡng mộ ?” Ta nàng, đầy vẻ khó tin, “Ngươi là tài nữ nổi danh, bao nhiêu nữ t.ử trong kinh thành ngưỡng mộ.”

 

Nàng vén nhẹ tay áo, cánh tay trắng nõn vài vết sẹo mờ.

 

“Đây là lúc thuộc bài, mẫu dùng cành liễu đ.á.n.h. Ta từng nghĩ bà là vì cho , giờ mới hiểu, bà chỉ vì chính … Ta nghĩ thông , sẽ sống vì bản .”

 

Ta hỏi: “Sau ngươi dự định gì?”

 

“Ở quê Hoài Dương một nữ học, mời đến .” Nàng về phía t.ửu lâu cách đó xa, khóe môi khẽ cong, “Sau cũng thể giống tỷ tỷ, điều .”

 

Về mới , ngày Thẩm Như rời , Vương Nam Chi lấy mạng uy h.i.ế.p, giữ nàng kinh thành.

 

Khi bà t.ử giúp bà truyền tin tìm đến quán điểm tâm, Thẩm Như khỏi thành từ lâu.

 

Vương Nam Chi chờ đợi hồi lâu, may trượt chân khỏi ghế, treo cổ dải lụa trắng mà c.h.ế.t.

 

Ta cho bà t.ử chăm sóc Vương Nam Chi một ít bạc, đến khi tin c.h.ế.t của bà truyền đến chỗ Thẩm Như ở Hoài Dương, nàng chỉ là Vương Nam Chi nhiễm phong hàn mà qua đời.

 

từ Hoài Dương về kinh cũng mất hơn nửa tháng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-suong-nhiem/11.html.]

Đợi khi nàng trở kinh thành lo hậu sự, thứ nàng thấy… cũng chỉ là tro cốt mà thôi.

 

10

 

Phu quân của Diệp ma ma vốn là một kẻ c.ờ b.ạ.c. Vì trả nợ, nhẫn tâm bán đứa con trai mới chào đời lâu.

 

Cầm tiền bán con, đầu tiên mua thịt mang về nhà.

 

Hắn còn với bà rằng, con mất thì thể sinh .

 

Diệp ma ma một lời, chỉ lặng lẽ đào lên vò rượu chôn đất từ ngày đứa trẻ đời.

 

Đêm đó tuyết rơi trắng trời. Hắn uống rượu say mèm, cuối cùng c.h.ế.t cóng giữa sân.

 

Người trong tộc đều bà tàn nhẫn, cắt đứt quan hệ với bà.

 

Gần đây, những thích bà phát đạt nơi kinh thành, bắt đầu thư gọi bà về quê thăm , trong thư còn tung tích của con trai bà.

 

Ta hỏi Diệp ma ma:

“Ma ma tìm nhi t.ử ?”

 

Bà đáp:

“Năm đó vì cứu Lục nhi, lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ buôn . Sợ quan phủ bắt , ai nuôi nó, liền gửi nó cho một đôi vợ chồng già con cái. Sau đó mới Lý gia nhũ mẫu cho mẫu của tiểu thư. Thật bao năm qua, vẫn luôn nó ở .”

 

Bà chỉ đống điểm tâm mới mua bàn, :

“Những món đều là do nó , trễ là mua .”

 

Thảo nào bà thích ăn đồ ngọt dạng canh, đặc biệt mê điểm tâm.

 

Ta hỏi:

“Bao năm , ma ma từng nghĩ đến việc nhận ?”

 

Bà lắc đầu:

“Ta . Chỉ cần nó sống yên là đủ, hà tất quấy nhiễu nó?”

 

Diệp ma ma còn kể cho nhiều chuyện lúc về quê. Khi trở về, bà ăn mặc rách rưới, vay tiền khắp họ hàng, nhưng những từng sẽ tiếp đãi bà đóng cửa tiếp.

 

Chỉ một em họ thấy bà đáng thương, góp vài đồng bạc cho bà, còn dặn cần trả.

 

khi rời , bà trả hai trăm lượng bạc.

 

……

 

Hai năm , nhận thư của Thẩm Như.

 

Trong thư, nàng phụ khi về quê lâu, chịu nổi lời đàm tiếu bên ngoài mà tự vẫn.

 

Tổ mẫu cũng theo đó mà qua đời.

 

Nàng quan hệ giữa với phụ và tổ mẫu, nên báo tin cho , ngoài hỏi đến, chỉ mất liên lạc với .

 

Cuối thư, nàng thành , gả cho một vị dạy học.

 

Sau khi xuất giá, nàng vẫn dạy học ở nữ thục, sống an nhàn tự tại.

 

Diệp ma ma đến đây, khỏi ho nhẹ:

“Muội con cũng xuất giá, còn con vẫn nơi nương tựa.”

 

Ta hừ nhẹ:

“Gả cho ? Ma ma hỏi qua di mẫu ?”

 

Vừa dứt lời, di mẫu ôm mẫu thêu mới bước , :

“Gả chứ. Nếu gả, một cũng thể sống thoải mái đến .”

Loading...