THẨM SƯƠNG NHIỄM - 10

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:04:03
Lượt xem: 2,245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ lập tức trở mặt:

 

“Mẫu ngươi là độc nữ của phú thương Giang Nam, ngươi mở hiệu t.h.u.ố.c, mở t.ửu lâu đều dùng tiền hồi môn của nàng. Đừng tưởng tiền rơi tay ngươi bằng thủ đoạn gì!

 

“Ngươi nay sống phú quý, từng nghĩ đến phụ , tổ mẫu, ngươi đang sống những ngày khốn khổ thế nào ?

 

“Ta phạm gì mà dạy dỗ một đứa nghịch nữ bất hiếu như ngươi!”

 

Ta ngẩng mắt ông:

 

“Năm xưa Vương Nam Chi tung tin khắp nơi rằng mẫu dùng thủ đoạn lừa gạt mới gả Thẩm gia, ông vì nâng bà lên chính thất, chẳng hề lên tiếng minh oan cho danh dự của mẫu . Nay bà là độc nữ của phú thương Giang Nam ?

 

“Ông đem Thẩm gia giao cho kế mẫu quản lý, hưởng hết những năm tháng vinh hoa phú quý, giờ gia sản tiêu tan, sang nhắm hồi môn của vong thê… phụ quả là tính toán thật giỏi.”

 

Bộ mặt thanh cao giả tạo của ông vạch trần ngay tại chỗ, liền trở nên lúng túng, lời lẽ cũng mất kiểm soát:

 

“Ngươi là ý gì? Mẫu ngươi gả Thẩm gia, thì tất cả của nàng đều là của Thẩm gia…”

 

Ta nhịn bật :

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Phụ dù là sách, nhưng xưa nay từng triều đại nào quy định rằng nữ t.ử gả nhà chồng thì hồi môn sẽ thuộc về phu gia.”

 

Ông tức đến run cả giọng, giơ tay định tát :

 

“Ngươi… nghịch nữ…”

 

Hai tỳ nữ võ phía lập tức bước lên che .

 

Ta sang tiểu tư phía , nhàn nhạt dặn:

 

“Còn mau tiếp đãi khách quý, đừng để khách chê .”

 

Phụ liền xuống đài:

 

“Khách quý ở ? Ngươi đang giở trò gì?”

 

Ta chỉ về phía tấm bình phong đài, khẽ :

 

“Đó là bình phong hai mặt do di mẫu thêu. Một mặt là hoa văn thêu, mặt còn thể rõ hí đài. Là chuẩn riêng cho những vị khách quý tiện lộ diện.”

 

“Làm gì khách quý… t.ửu lâu của ngươi rõ ràng còn khai trương…”

 

“Phụ , sớm thu dọn các nhã gian lầu, phát thiệp mời cho các quan quyền quý trong kinh. Bọn họ thích thanh tĩnh, ưa món mới lạ, mỗi ngày đều ít khách quý cầm thiệp đến. Tửu lâu của còn khai trương tích ít danh tiếng trong kinh thành.”

 

Ta dừng một chút, hạ giọng chỉ đủ hai :

 

“Ta Thẩm gia hiện giờ túng quẫn, nên mới gửi thiệp cho phụ …”

 

Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt phụ lúc đỏ lúc trắng vì tức giận.

 

Ông giơ tay định đ.á.n.h , nhưng chợt thấy bước từ bình phong.

 

Mấy vị đại nhân y phục hoa quý ông đều quen — chính là đồng liêu nơi quan trường.

 

Gián quan Tống đại nhân ông, hừ lạnh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-suong-nhiem/10.html.]

“Thẩm gia ba đời thanh liêm, ngờ đến đời Thẩm đại nhân sủng diệt thê, dung túng ngoại thất khiến gia trạch bất an. Nay còn dòm ngó đến hồi môn của vong thê — hành vi như , thật chẳng xứng là kẻ sách!”

 

Với một cả đời giữ bộ dạng thanh cao như phụ , bêu mặt đám đông còn khó chịu hơn lấy mạng ông.

 

Sau khi rời , ông c.h.ế.t lặng hí đài lâu, sắc mặt dần dần tái nhợt.

 

Diệp ma ma từ quê thăm trở về, lúc cũng đang ở nhã gian lầu thử món.

 

, đây là vở kịch nhất mà bà từng xem trong đời.

 

Trước khi Tống đại nhân dâng sớ đàn hặc, phụ chủ động từ quan, chuẩn dẫn cả nhà trở về quê cũ Hoài Dương.

 

Vào đêm phụ từ quan, Thẩm phủ náo loạn yên.

 

Ba tháng cấm túc, tóc của Vương Nam Chi điểm bạc.

 

xõa tóc, dáng vẻ như kẻ điên, gia đinh ấn c.h.ặ.t nơi bậc cửa, hướng về phía phụ mà c.h.ử.i mắng:

 

“Ngươi hễ gặp chuyện là chỉ bỏ tiền đồ mà về quê, vô dụng như , còn mặt mũi là nam nhân !

 

“Năm đó đúng là mù mắt, tưởng ngươi tiền đồ rộng mở, mới hổ mà ngoại thất của ngươi, nào ngờ ngươi là một phế vật!

 

“Lúc ngươi từ quan, từng nghĩ đến tiền đồ của Như nhi ? Nó vốn thể gả Định An Hầu phủ!”

 

Phụ cúi mắt lâu, giọng khàn khàn:

 

“Trước giấu cho nàng một miếng bánh hoa quế, nàng cũng vui suốt cả ngày… vì bây giờ trong mắt nàng chỉ còn tiền tài và quyền thế?”

 

Nghe , Vương Nam Chi ngửa đầu lớn.

 

“Ngươi cả đời từng nếm cảnh đói rét, nên mới những lời . Khi chịu đói, thề rằng đời nhất định trèo lên cao, bao giờ sống những ngày nghèo khổ nữa.

 

“Thẩm Xương Nguyên, ngươi thật sự nghĩ rằng khi xưa để mắt đến ngươi, thậm chí tiếc ngoại thất, là vì ngưỡng mộ tài học của ngươi chứ?

 

“Ngươi chẳng qua chỉ là cành cao nhất mà khi đó thể bám mà thôi…”

 

Tình thâm thuở thiếu niên, đến lúc chẳng khác nào một trò .

 

Mắt phụ đỏ ngầu, tức giận đến run rẩy .

 

“Nếu nàng rời kinh thành, sẽ đưa nàng đến am ni cô ngoài thành, mang mẫu và Như nhi về Hoài Dương. Từ đây về , ngươi và vĩnh viễn gặp .”

 

Lúc , Vương Nam Chi tháo bỏ lớp mặt nạ hiền lương, mỉm ông:

 

“Rồi nữa? Phu quân, chẳng lẽ ngươi còn định khi về Hoài Dương sẽ sinh một đứa con trai, bồi dưỡng nó thi đỗ công danh, chấn hưng Thẩm gia?”

 

chợt lớn.

 

“Phu quân, mấy đêm nay trời lạnh, vò rượu hoàng t.ửu , ngươi uống còn thấy ấm ?”

 

Đồng t.ử phụ lập tức co rút.

 

“Ngươi… …”

 

“Ta sai bỏ chút ‘đồ’ vò rượu . Nếu thể sinh, thì ngươi cũng đừng hòng…” Vương Nam Chi sắc mặt dần sụp đổ của ông, tiếp lời, “Giờ ngươi cũng giống , chỉ còn thể trông cậy Như nhi. Có thời gian thì nên nghĩ cách hạ thấp thể diện, đến Định An Hầu phủ bàn cho xong hôn sự . Như nhi , Thẩm gia may còn cơ hội xoay chuyển.”

 

 

Loading...