Để cứu vãn danh tiếng, Thẩm đại nhân một việc ngu xuẩn nhất trong đời:
Ông đơn kiện lên phủ Thuận Thiên, tố cáo "bất hiếu, đ.á.n.h đập và chiếm đoạt tài sản gia tộc".
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Vào ngày xét xử, dân chúng kinh thành vây kín cửa công đường.
Thẩm đại nhân và Thẩm Tuyết đó, bộ dạng tiều tụy, diễn vai những phụ , ức h.i.ế.p.
"Thẩm Ninh, nếu ngươi còn chút lương tâm, hãy giao trả sản nghiệp cho Thẩm gia!" – Thẩm đại nhân gào lên mặt vị quan chủ tọa.
Ta xuất hiện, nhưng trong bộ dạng của một kẻ cáo.
Ta mặc một bộ y phục màu đỏ rực rỡ như lửa, thêu hoa văn mẫu đơn bằng chỉ vàng, đầu đội mũ mạng che mặt tinh xảo.
Đi chỉ hộ vệ, mà còn cả Trưởng công chúa – vốn dĩ từng tham gia các vụ tranh chấp nhỏ nhặt.
Vị quan chủ tọa thấy Trưởng công chúa liền vội vàng quỳ xuống hành lễ. Dân chúng cũng xôn xao kinh hãi.
Ta thong thả gỡ bỏ lớp mạng che mặt, Thẩm đại nhân bằng ánh mắt khinh miệt:
"Sản nghiệp của Thẩm gia? Thẩm đại nhân, ông đến những hiệu buôn phá sản, là những khoản nợ mà ông ký khống tên để vay mượn?"
Ta sang vị quan chủ tọa, trình lên một xấp giấy tờ:
"Đây là chứng cứ về việc Thẩm đại nhân trong mười năm qua dùng danh nghĩa của để trốn thuế, đồng thời cấu kết với gian thương để bán gạo giả cho quân đội. Số tiền đó, ông đều nướng các sòng bạc."
Cả công đường lặng ngắt như tờ. Thẩm đại nhân trợn mắt, ngã quỵ xuống sàn:
"Ngươi... ngươi lấy những thứ ?"
Ta nhạt:
"Chẳng lẽ ông vẫn nhận ? Minh Nguyệt Lâu chính là sản nghiệp tên Thẩm Ninh .
Mỗi một bản giao kèo ông ký, mỗi một lời ông tại sòng bạc, đều của ghi chép thiếu một chữ."
Thẩm Tuyết bên cạnh run rẩy kịch liệt. Ả định lén lút chuồn thì Phi Yến chặn .
Ta đến mặt ả, nâng cằm ả lên:
"Muội , ngươi ngươi lương thiện? Vậy hãy giải thích xem, tại trong bát t.h.u.ố.c của mẫu năm xưa chứa bột mạn đà la – loại t.h.u.ố.c khiến héo mòn dần c.h.ế.t?
Và tại đưa bát t.h.u.ố.c đó là mẫu của ngươi – vị di nương mà phụ sủng ái bấy lâu nay?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-phan-kinh-thanh/3.html.]
Lời thốt , cả kinh thành nổ tung. Đây chỉ còn là chuyện tranh chấp tài sản, mà là một vụ án mạng kinh hoàng giấu kín trong phủ sâu.
Thẩm đại nhân Thẩm Tuyết, về phía bóng dáng mẫu của ả đang trong đám đông, ánh mắt ông tràn đầy sự hoảng loạn và vỡ vụn.
Trưởng công chúa lúc mới lạnh lùng lên tiếng:
"Vụ án liên quan đến an nguy quân đội và mạng , bổn cung sẽ đích giám sát. Người , bắt hết bộ của Thẩm phủ , chờ ngày thẩm vấn!"
Khi binh lính áp giải Thẩm đại nhân và Thẩm Tuyết qua , thấy tiếng Thẩm đại nhân thều thào:
"Ninh nhi... phụ sai , cứu phụ ..."
Ta đầu , chỉ lên bầu trời tạnh mưa:
"Khi ông lá thư tuyệt giao đó, ông còn là phụ của nữa ."
Thẩm phủ sụp đổ chỉ trong một đêm.
Những vị quan từng qua mật thiết với Thẩm đại nhân giờ đây đều giữ thái độ im lặng, thậm chí còn hùa chỉ trích để giữ sạch thanh danh.
Thẩm Tuyết và mẫu ả tống ngục tối chờ ngày xét xử về vụ án hạ độc năm xưa.
, còn một kẻ vẫn đang cố gắng vùng vẫy trong vũng bùn — Lục Thừa Chi.
Lục phủ lúc đóng cửa cài then. Thừa tướng đại nhân vì để bảo vệ cái ghế của bắt con trai quỳ từ đường, định dùng chiêu "đại nghĩa diệt " để cắt đứt liên quan với Thẩm gia.
Ta khoác lên chiếc áo choàng lông cáo trắng, một tìm đến phủ Thừa tướng.
Đứng cửa lớn đỏ rực, gõ cửa mà chỉ hiệu cho Phi Yến treo một chiếc l.ồ.ng đèn màu đen lên cổng.
Đây là "Lệnh triệu tập" của Minh Nguyệt Lâu.
Kẻ nào thấy đèn đen treo cửa, nếu tiếp đón, ngày mai bí mật thâm kín nhất của gia tộc đó sẽ xuất hiện bàn việc của Hoàng đế.
Chưa đầy nửa nén hương, đích Thừa tướng đại nhân mở cửa, trán lấm tấm mồ hôi:
"Thẩm lâu chủ... , Thẩm tiểu thư, đêm khuya ghé thăm là chuyện gì?"
Ta mỉm , nụ chạm đến đáy mắt:
"Thừa tướng đại nhân đừng lo lắng. Ta đến đây chỉ để đòi một món nợ cũ của Lục công t.ử thôi."