THẨM PHÁN KINH THÀNH - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-08 05:12:32
Lượt xem: 78
Ngày đuổi khỏi phủ, trời mưa tầm tã. Phụ , từng khen là niềm tự hào của dòng họ, lạnh lùng ném lá thư tuyệt giao mặt :
"Thẩm Ninh, nhà họ Thẩm loại nữ nhi tâm địa độc ác như ngươi. Ngươi dám hãm hại chính ruột của !"
Muội ruột? Ta Thẩm Tuyết đang nép lưng ông , đôi mắt ả đỏ hoe, bộ dạng như một bông hoa lê trong mưa, yếu ớt đến đáng thương.
Chỉ một vở kịch "tự rơi xuống hồ", ả khiến cả gia đình lưng với , khiến vị hôn phu vốn thanh mai trúc mã của thốt lên lời khinh bỉ.
Vị hôn phu của – Lục Thừa Chi, thiếu chủ của phủ Thừa tướng, tiến lên một bước, ánh mắt tràn đầy sự chán ghét:
"Thẩm Ninh, thật hối hận vì từng định tình với loại như ngươi. Từ hôm nay, hôn ước hủy bỏ. Người cưới là Tuyết nhi."
Ta , cũng giải thích. Ta chỉ lẳng lặng nhặt lá thư tuyệt giao lên, phủi bụi áo, khẽ mỉm :
"Hy vọng các hối hận."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Họ tưởng rằng đuổi là tước đoạt hết tất cả của .
họ quên mất, ba năm qua, chính là dàn xếp mối quan hệ ăn cho Thẩm gia.
Chính là nắm giữ bí mật về những khoản nợ khổng lồ của phủ Thừa tướng.
Và cũng chính ... là chủ nhân thực sự của Minh Nguyệt Lâu – mạng lưới tình báo lớn nhất kinh thành.
Ta dọn đến một căn biệt viện nhỏ ở ngoại ô. Phi Yến – tâm phúc của , chải tóc cho bất bình:
"Tiểu thư, cứ thế mà ? Những thứ đó đều là vất vả gây dựng nên, giờ để con ả Thẩm Tuyết hưởng hết."
Ta soi gương, khuôn mặt xinh nhưng lạnh lùng của :
"Hưởng? Đồ của , sự gật đầu của , ai chạm cũng sẽ bỏng tay."
"Lệnh cho Minh Nguyệt Lâu, bắt đầu thu hồi tất cả các khoản nợ của Thẩm gia. Trong vòng ba ngày, Thẩm phủ náo loạn."
"Ngoài , gửi một bức thư nặc danh đến cho Thừa tướng phu nhân, với bà rằng, đứa con trai quý báu của bà đang dùng tiền công quỹ để mua trang sức cho một 'con hát' lương."
Ngày thứ ba, kinh thành xôn xao. Thẩm gia vốn đang chuẩn tiệc mừng cho Thẩm Tuyết chính thức nhận tổ quy tông, thì đột nhiên các chủ nợ kéo đến chật kín cổng.
Từ tiệm vải, tiệm trang sức đến những kho lương lớn, tất cả đều yêu cầu thanh toán tiền hàng ngay lập tức.
Phụ hoảng hốt, lục tìm sổ sách mới phát hiện , bấy lâu nay Thẩm phủ chỉ là một cái vỏ rỗng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-phan-kinh-thanh/1.html.]
Tiền bạc thực tế đều trong các cửa hiệu mang tên riêng của .
Mà những cửa hiệu đó, ngay khi rời , đồng loạt đóng cửa hoặc chuyển chủ.
Trong khi đó, phủ Thừa tướng cũng khá hơn.
Lục Thừa Chi mẫu đ.á.n.h cho một trận vì tội dám lén lút dùng tiền gia đình nuôi gái lầu xanh (thực chất chính là Hứa Tuyết khi đón về Thẩm phủ).
Thẩm Tuyết giữa đống hỗn độn, còn vẻ yếu đuối thường ngày, ả gào thét:
"Tìm Thẩm Ninh! Chắc chắn là con khốn đó !"
khi họ tìm đến biệt viện của , thứ đón tiếp họ là một nữ nhi ruồng bỏ tội nghiệp, mà là một đội hộ vệ tinh nhuệ và một tờ giấy nợ đỏ ch.ót.
Khi tiếng đập cửa rầm rầm vang lên bên ngoài biệt viện, đang ung dung trong đình viện thưởng .
"Thẩm Ninh! Ngươi mau cút đây cho !"
Giọng gầm rú của phụ – Thẩm đại nhân – vang lên đầy giận dữ. Đi cùng ông còn Lục Thừa Chi và Thẩm Tuyết.
Cánh cửa biệt viện mở , họ xông như những kẻ đòi nợ, nhưng bước qua sân, tất cả đều khựng .
Xung quanh là cảnh tượng thê lương của một kẻ trục xuất.
Mười hai hộ vệ mặc hắc y, tay cầm trường kiếm, lặng yên như những pho tượng sắt, tỏa sát khí khiến run rẩy.
Ta đặt chén xuống, nhướng mày họ:
"Thẩm đại nhân đại giá quang lâm, chỉ giáo gì? Chẳng thư tuyệt giao rõ, từ nay về sinh t.ử liên quan ?"
Thẩm đại nhân đỏ mặt tía tai, chỉ tay mặt :
"Ngươi... đồ nghịch t.ử! Ngươi gì với các cửa tiệm của Thẩm gia? Tại các chưởng quầy đồng loạt nghỉ việc, còn sổ sách biến thành một đống nợ nần chồng chất?"
Ta khẽ , thản nhiên đáp:
"Phụ đại nhân lạ, cửa tiệm là của , chưởng quầy là của , tiền bạc cũng là do kiếm về.
Lúc , mang theo của và đóng cửa tiệm của , gì sai ?
Còn cái gọi là 'Thẩm gia các ', vốn dĩ chỉ là một cái vỏ rỗng bám lấy m.á.u thịt của để tồn tại mà thôi."