THẨM NGỌC TỐ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:01:00
Lượt xem: 1,737

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta khó tin nổi, hiếm hoi để lộ vài phần chân thực mặt :

 

“Lang quân thật chứ? Đề danh bảng vàng sẽ đến cầu ? Nếu là việc còn lớn hơn đề danh bảng vàng… lang quân cũng giữ lời chứ?”

 

“Một lời hứa, nghìn vàng đổi.”

 

Ta khẽ siết tay, do dự một thoáng, đặt bát t.h.u.ố.c xuống, dậy bước gần .

 

Trong đôi mắt đang run nhẹ của , nghiêng , khẽ đặt một nụ hôn lên má .

 

“Đây coi như tiền đặt cọc. Ngày lang quân nhất định phụ .”

 

Chuyện , chẳng ai .

 

lúc , thật lòng cưới là đủ.

 

Ta từng nghĩ đến khả năng, khi Hạ Thanh Tiêu nhận phận với Bùi công, sẽ trở mặt nuốt lời.

 

vốn dĩ đây là một ván cược lớn.

 

Nếu chuẩn, nhận.

 

Đã hạ cờ thì hối hận.

 

Nguyện ý đặt cược thì dù thua cũng chịu.

 

 

Ta mua tung tích hành trình của Bùi công từ trong tay giang hồ.

 

Tính theo hành trình, thời điểm Bùi công thành hẳn là buổi chiều ngày sinh thần của Bùi Lăng An.

 

Quả thật khéo kịp lúc.

 

Kỳ thực, vốn để Hạ Thanh Tiêu lúc nhận với Bùi công.

 

Nước chảy đá mòn, khiến địa vị của trong lòng càng khó dứt bỏ mới .

 

Bùi Lăng An gần đây quá mức bất thường. Không chừng lúc nào đó đến Thanh Cư quan tìm . Nếu để chạm mặt Hạ Thanh Tiêu, ắt là đại họa.

 

Hắn tuyệt sẽ để Hạ Thanh Tiêu còn sống mà nhận phận.

 

Ta chỉ thể mạo hiểm, tiên đưa Hạ Thanh Tiêu đến mặt Bùi công.

 

Cớ thì dễ tìm.

 

Ta nhận lời quan chủ, đến Đại Từ quan ngoài Bắc thành Trung Đô đưa kinh thư. Quả nhiên như dự liệu, Hạ Thanh Tiêu chủ động xin cùng.

 

Ngoài Đại Từ quan chính là con đường tất yếu của đoàn xe từ Tái Bắc hồi kinh.

 

Ta tính chuẩn thời khắc, lấy cớ quán nghỉ chân, chờ đoàn xe của Bùi công đến.

 

Người cưỡi ngựa dẫn đầu, chính là Bùi công.

 

Ta khẽ ném chiếc trâm ngắn trong tay ven đường, kéo nhẹ tay áo Hạ Thanh Tiêu:

 

“Thanh Tiêu, trâm của rơi ở đó.”

 

Hắn bước ven đường, cúi nhặt lên.

 

Ngẩng đầu.

 

Con ngựa của Bùi công đúng lúc tới gần.

 

Ngựa ghìm cương, đầu ngẩng cao.

 

Bùi công dung mạo bảy phần giống tiên phu nhân, môi run rẩy ngừng.

 

Chuyện đó, tự nhiên mà thành.

 

Bùi công lảo đảo xuống ngựa, mặc cho Hạ Thanh Tiêu giãy giụa, vén tay áo lên, rõ nốt ruồi son cổ tay, lập tức lệ tuôn đầy mặt, ôm c.h.ặ.t lấy .

 

“Tiêu nhi! Tiêu nhi của ! Phụ cuối cùng cũng tìm con !”

 

Bùi Lăng Tiêu.

 

Đó chính là tên của vị đích trưởng t.ử Bùi thị năm xưa thất lạc.

 

Mọi việc, đến đây coi như bụi lắng.

 

 

Đêm , yến tiệc sinh thần của Bùi Lăng An, đến dự đúng hẹn.

 

Ta xuất hiện, xì xào.

 

“Thấy , Thẩm Ngọc Tố sẽ đến mà. Nàng mà bỏ Bùi Lăng An thì trồng cây chuối uống !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-ngoc-to/chuong-7.html.]

“Ha, hôm ở ngoài thành còn hùng hồn, bảo điều hối hận nhất là sớm gật đầu hủy hôn. Ta còn tưởng nàng chút cốt khí. Kết quả Bùi chỉ cần ngoắc tay, nàng vẫy đuôi chạy tới.”

 

“Thật dung mạo Thẩm Ngọc Tố cũng tệ. Ta còn nghĩ nếu nàng Bùi thị hủy hôn thật, sẽ nạp nàng quý . Đáng tiếc.”

 

Cũng hỏi Thẩm Ngọc Trì:

 

“Ngọc Trì, tỷ tỷ ngươi đến? Không hôn ước Bùi thị sẽ đổi cho ngươi ? Nàng còn đến gì?”

 

Thẩm Ngọc Trì chằm chằm, gần như vò nát khăn tay:

 

“Ta cũng rõ. Phụ rõ ràng lệnh tỷ tỷ ở Thanh Cư quan vì nhị thúc cầu phúc. Tỷ tỷ tự ý chạy , thật coi phụ và nhị thúc gì.”

 

Nói , nàng gọi hai ma ma tới, định kéo về:

 

“Tỷ tỷ tự tiện rời Thanh Cư quan thật thỏa đáng. E là ngoài sẽ tỷ tỷ bất hiếu. Tỷ tỷ vẫn nên trở về thì hơn…”

 

Hai ma ma chạm đến .

 

Đã quát ngăn.

 

Bùi Lăng An chậm rãi bước tới.

 

“Ngọc Tố, nàng đến .”

 

Thẩm Ngọc Trì vội vàng:

 

“Lăng An ca ca…”

 

“Thẩm nữ lang.”

 

Bùi Lăng An liếc nàng một cái, nụ nhạt vài phần.

 

“Vị hôn thê của chuyện với . Phiền Thẩm nữ lang lui xuống .”

 

Sắc mặt Thẩm Ngọc Trì trắng bệch.

 

Từ đến nay, Bùi Lăng An từng gọi nàng là “Thẩm nữ lang”.

 

Hai quý nữ hỏi nàng ghé tai thì thầm, mơ hồ truyền vài tiếng nhạo, xen lẫn mấy chữ “ tự lượng sức”, “nực ”.

 

Thẩm Ngọc Trì tái nhợt lui xuống.

 

Bùi Lăng An đưa tay về phía .

 

“Bùi lang quân đây là ý gì?”

 

“Lễ vật sinh thần ?”

 

Hắn chút mất kiên nhẫn.

 

“Đã đến thì đừng bộ tịch nữa. Ngoan ngoãn nhận với . Sau nàng vẫn là thiếu phu nhân Bùi thị, ai dám đắc tội với nàng.”

 

Ta nhạt:

 

“Dù nhận , thì cũng là thiếu phu nhân Bùi thị mà.”

 

Sau khi nhận hôm nay, Bùi công vốn định đưa Hạ Thanh Tiêu — , nay gọi là Bùi Thanh Tiêu về phủ.

 

Hắn đổi họ Bùi, nhưng vì nhớ ơn dưỡng phụ, vẫn giữ tên Thanh Tiêu.

 

Bùi công chẳng những bất mãn, còn cảm động vì tấm lòng hiếu thảo của .

 

Bùi công dẫn rời .

 

bước tới, cạnh .

 

“Phụ , đây là nữ lang con cầu .”

 

Ánh mắt Bùi công rơi xuống mặt , chút nghi hoặc.

 

Ông ít ở Trung Đô, gặp càng hiếm hoi. vẫn cảm thấy quen mắt.

 

Ta khẽ cúi :

 

“Thẩm thị Ngọc Tố, bái kiến Bùi công.”

 

Sắc mặt Bùi công lập tức biến đổi.

 

Dù ông mấy quan tâm đến Bùi Lăng An, nhưng hôn sự giữa năm xưa chính tay ông định cùng phụ . Sao thể quên.

 

Bùi công há miệng phản đối.

 

đường hồi kinh, Bùi Thanh Tiêu gì.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Xuống xe, Bùi công trao cho một chiếc vòng ngọc.

 

“Đây là của mẫu Lăng… Thanh Tiêu để .”

 

 

Loading...