Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 98: Cậu Ta Không Phải Là Kẻ Ngốc Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-05-07 13:08:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngư Thính Đường bước , thấy khách hàng đặt đồ ăn nghi là ngỏm củ tỏi giữa biển lửa, ngây như phỗng.

 

Đánh giá 5 của cô lẽ tan thành mây khói ?!

 

"Xoẹt——!"

 

Ngư Thính Đường rút bình chữa cháy chĩa thẳng chỗ đang cháy, may mà lửa lan rộng, nhanh dập tắt.

 

Cô dùng một tay xách đàn ông mặt đất chạy khỏi phòng, đặt xuống đất, sức lắc mạnh.

 

"Người em tỉnh ! Đừng c.h.ế.t mà! Anh c.h.ế.t thì đ.á.n.h giá 5 của tính ?!"

 

"Sống em!!"

 

Đầu óc đàn ông choáng váng, cộng thêm việc ở trong biển lửa lâu, thần trí còn tỉnh táo, thở lúc lúc , nửa bước chân đạp Điện Diêm Vương.

 

lúc , một giọng như sấm rền đ.â.m thẳng màng nhĩ , kèm theo sự rung lắc dữ dội như đang tàu hải tặc.

 

Sống sờ sờ lắc cho tỉnh .

 

Ngư Thính Đường thấy tỉnh , thu cái tát đang định giáng xuống, kích động : "Người em, cuối cùng cũng tỉnh ! Anh chứ? Còn sống ??"

 

Đánh giá 5 của cô!

 

Biểu cảm lo lắng sốt ruột suýt thì mừng rơi nước mắt của cô lọt mắt đàn ông, khiến ngẩn .

 

Có lẽ là ảo giác của .

 

khoảnh khắc cảm giác... việc còn sống đối với cô mà , là một điều vô cùng đáng để ơn.

 

Trái tim vốn trở nên tĩnh lặng tê liệt, dường như tiêm một tia sinh khí.

 

"Người em, còn trụ ? Điện thoại của ?" Ngư Thính Đường vội vàng hỏi.

 

Người đàn ông khàn giọng đáp: "Trong túi áo khoác, cảm ơn cô."

 

Chắc cô giúp gọi xe cấp cứu đây mà.

 

Ngư Thính Đường lấy điện thoại của , nhấn xác nhận đơn hàng dí màn hình đến mặt : "Có thể cho một đ.á.n.h giá 5 ? Không cho cũng , chỉ là điện thoại của sắp hết pin ."

 

Gọi xe cấp cứu còn dựa cô đấy.

 

Đại não của đàn ông vẫn khôi phục hoạt động, tự động hiểu câu thành "Đây là công việc của , hy vọng giúp đỡ, giúp cũng ".

 

Anh nhận lấy điện thoại, hiểu mô tê gì nhưng vẫn thành khẩn gõ xuống một tràng đ.á.n.h giá 5 .

 

"Ding dong! Điên Rồi Sao xin chúc mừng kỵ thủ nhận đ.á.n.h giá 5 thứ năm trong sự nghiệp, thành công mở khóa phần thưởng mới —— gỡ bỏ giới hạn mỗi tháng kết nối Địa Phủ 10/10 thành sẽ hộc m.á.u."

 

"Xin kỵ thủ tiếp tục cố gắng, nhận nhiều đ.á.n.h giá 5 hơn, nâng cao trình độ tố chất cá nhân~~"

 

Câu cuối cùng , Ngư Thính Đường trực tiếp coi như thấy.

 

Vừa thấy đàn ông ngất xỉu, nể tình cái đ.á.n.h giá 5 , cô báo cảnh sát giúp , tiện thể gọi luôn xe cấp cứu.

 

Đối với những khách hàng keo kiệt cho đ.á.n.h giá 5 thế , cô vẫn dịu dàng.

 

Cùng lúc đó.

 

Tang Khanh Khanh ở gian ghế sát cửa sổ trong quán cà phê, đối diện là một đàn ông tuấn tú đeo kính, đang nhỏ nhẹ kể cho ả về những chuyện suôn sẻ của công ty dạo gần đây.

 

"Mỗi chỉ cần trò chuyện với em, sẽ cảm thấy áp lực và gánh nặng trong lòng giảm nhiều." Ánh mắt đàn ông dịu dàng như vắt nước, "Khanh Khanh, em đúng là đóa hoa giải ngữ của ."

 

Tang Khanh Khanh bẽn lẽn mím môi : "Đâu , là do khả năng tự điều chỉnh của thôi, em chẳng qua chỉ đóng vai trò lắng ."

 

"Đừng tự ti, đối với , em chính là liều t.h.u.ố.c tiên của ."

 

"Anh cứ thế em ngại c.h.ế.t ." Đôi mắt của Tang Khanh Khanh cong lên, "Anh đừng lo, chuyện đang phiền não dạo , nhất định sẽ nhanh ch.óng giải quyết thôi."

 

Người đàn ông nét mặt liền giãn : "Mỗi chỉ cần em , như thần linh phù trợ, gì cũng thành công."

 

"Nếu đấu thầu suôn sẻ, nhất định sẽ mời em ăn."

 

Tang Khanh Khanh lắc đầu: "Thôi, A Vọng thích em quá thiết với các ."

 

"Bạn trai em..." Người đàn ông khẽ nhíu mày, uyển chuyển , "Hơi hẹp hòi , giống , chỉ quan tâm xem em vui ."

 

Tang Khanh Khanh lập tức chọc .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-gia-show-hen-ho-de-pha-dam-toi-phat-dien-chinh-don-ca-gioi-giai-tri-khien-cac-dai-lao-khoc-loc-doi-theo-duoi/chuong-98-cau-ta-khong-phai-la-ke-ngoc-chu.html.]

"Hệ thống, chia 5 điểm may mắn cho ."

 

Hệ thống: "Ký chủ, việc truyền điểm may mắn của Tần Giác gián đoạn, cô cần trích xuất chia sẻ từ khác."

 

Bàn tay bưng tách cà phê của Tang Khanh Khanh khựng : "Gián đoạn? Sao thể? Không mi chắc chắn c.h.ế.t ?"

 

Hệ thống: "Anh cứu, và nhen nhóm ý chí cầu sinh."

 

Trừ phi một nữa rơi xuống đáy vực, nếu hệ thống cũng thể cướp đoạt điểm may mắn của nữa.

 

Nụ của Tang Khanh Khanh cứng đờ, nhưng đàn ông đối diện chú ý tới.

 

Vẫn đang thao thao bất tuyệt về viễn cảnh khi đấu thầu thành công sẽ thể cạnh tranh sòng phẳng với đứa con trai hợp pháp của gia đình.

 

*

 

Sáng hôm .

 

Ngư Thính Đường hôm qua giao hàng xong về nhà là lăn ngủ, ngủ một mạch đến tận trưa trật, Ngư Tê Chu mà chướng mắt.

 

"Chẳng chị định thuê chuyên gia quản lý đến giúp chị quản lý Tinh Hoa ? Em liên hệ giúp chị vài khá , hôm nay phỏng vấn, chị mau xem với em ."

 

Ngư Thính Đường nhắm tịt mắt: "Chẳng em đầu tiên , chọn ."

 

Ngư Tê Chu chống nạnh: "Thế em còn với chị sở thích quái dị, đối tác đây của chính vì chịu nổi điểm của , công ty lên sàn là rút tiền bỏ chạy luôn, chơi một vố."

 

" đó cũng chẳng yên , trả thù tơi bời, tay chân đều gãy, nửa đời chỉ thể sống trong bệnh viện."

 

Ngư Thính Đường lật ngủ tiếp: "Thế chẳng , năng lực thủ đoạn, chọn ."

 

"Chị sợ hợp tác vui, tháo luôn tay chân chị ??"

 

"Không sợ." Má Ngư Thính Đường áp gối, lầm bầm một câu: "Chị kinh nghiệm hơn ."

 

Ngư Tê Chu:?

 

Cậu bỗng thấy sống lưng lành lạnh.

 

Bà chị bình thường rốt cuộc đang cái nghề nguy hiểm gì ?!

 

Cuối cùng, Ngư Thính Đường vẫn cứng Ngư Tê Chu.

 

Bởi vì ai mà chịu nổi một thằng đàn ông cao to lù lù xổm bên giường , rằng cứ cầm chai sữa dâu Oa Thí câu cá ở đó?

 

Ngư Thính Đường ăn sáng qua loa, uống sữa dâu khỏi nhà.

 

Đến bệnh viện, Ngư Tê Chu dặn dò cô năm bảy lượt: "Người là La Sát mặt đen nổi tiếng trong giới, ý một câu là động thủ ngay, nếu nguy hiểm chị nhớ nấp lưng em..."

 

"Ngư Cháo Cháo, em nhiều quá."

 

Ngư Cháo Cháo lập tức tắt mic, tủi bĩu môi.

 

Chị chê .

 

"Lát nữa chị tự phỏng vấn với , em chuyện điện thoại với , em còn đến một nơi." Ngư Tê Chu cố tỏ lạnh lùng .

 

"Em ?" Ngư Thính Đường khó hiểu hỏi.

 

Ngư Tê Chu liếc đồng hồ: "Có một buổi tọa đàm y khoa quan trọng đặc biệt mời em, em đây."

 

Ngư Thính Đường cảm thấy ảo ma, giống thích mấy thứ .

 

"Bệnh nhân 27 Ngư Tê Chu đó ?! Bảng điện t.ử gọi năm ! Cái bệnh táo bón của rốt cuộc chữa ? Phía còn một đống đang đợi kìa!" Y tá sa sầm mặt hét lên ngoài hành lang.

 

Ngư Thính Đường:...

 

Ngư Tê Chu:...?

 

Cậu co giò bỏ chạy thục mạng.

 

Ngư Thính Đường lo lắng, em trai cô là kẻ ngốc chứ?

 

Cô lắc đầu, gõ cửa phòng bệnh.

 

Người đẩy cửa bước là nhân tài quản lý mà Ngư Tê Chu , mà là Tang Khanh Khanh.

 

"Thính Đường, trùng hợp quá, gặp ." Tang Khanh Khanh vén lọn tóc bên tai, mỉm hỏi, "Cô đến thăm bạn ?"

 

 

Loading...