Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 278: Còn tưởng muốn triệu hồi quả cầu Pokemon

Cập nhật lúc: 2026-05-07 13:13:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật về đạo quán, ngủ một giấc thật ngon.

 

Ngư Thính Đường đưa tay lau miệng, cô bây giờ đang ở trạng thái linh hồn, thứ ho đơn thuần chỉ là m.á.u.

 

Phải mau ch.óng trở về cơ thể của thôi...

 

Ngay lúc cô đang nghĩ như , bầu trời đêm đỉnh đầu, đổi.

 

Bức màn đêm đen kịt xuất hiện từng vòng từng vòng hào quang, thần thánh mà trong trẻo, tĩnh lặng cúi vạn vật thế gian.

 

Hệ thống lạnh lùng với Ngư Thính Đường: “Ý thức thế giới, giáng lâm .”

 

còn cơ hội nữa.

 

Trạng thái thịnh cô còn chống ý thức thế giới, huống hồ là trạng thái chiến tổn bây giờ.

 

Ngư Thính Đường cao, ngẩng đầu trời, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình tĩnh.

 

Cô thầm nghĩ, cái ông trời đúng là trời thật, y như trời .

 

Hào quang từ từ hạ xuống, dừng trung đỉnh đầu Ngư Thính Đường, giọng ôn hòa mà từ ái: “Ồ? Hóa là một đứa trẻ thế giới ruồng bỏ, c.h.ế.t sống một .”

 

Hào quang: “Cái nên hỏi cô chứ nhỉ? Hộ tâm lân đang ở cô mà.”

 

“Hộ tâm lân?” Ngư Thính Đường nghi hoặc: “Đó là cái gì?”

 

“Chiếc vảy cứng nhất nhân ngư, thể đảo ngược thời gian.” Giọng điệu của hào quang đầy thương xót: “Đáng tiếc , cô thể từ đầu nữa .”

 

Ngư Thính Đường chiếc ô ngọc lật ngược, nhớ tới bờ biển nhiều năm về , bé kỳ quặc dung mạo còn xinh hơn cả con gái.

 

Cậu đỏ mặt tặng cho cô một chiếc vảy viền màu xanh thẳm, vô cùng đẽ.

 

Chiếc vảy đó một ngày nọ đột nhiên biến mất.

 

Sau đó, cô Kỳ Vọng đẩy tường, trán đập rách, bên tai thấy một tiếng “rắc”.

 

Dường như thứ gì đó vỡ vụn.

 

Hóa đó là, Hộ tâm lân của Yến Lan Thanh.

 

Ngư Thính Đường ngẩn ngơ, hồi lâu thể hồn.

 

Anh đối với cô quá , thứ quan trọng như cũng tặng cho cô, bản thì ?

 

Hào quang dùng giọng chút ác ý : “Ta mệnh cách của cô cướp đoạt, phận cướp mất, cô là vô tội. đứa trẻ ...”

 

“Thế giới cần vận hành bình thường, nhân vật chính chỉ thể một, cô nhường nhịn.”

 

“Nếu cô nguyện ý, sẽ đưa cô đến một kiếp hơn...”

 

cũng là đứa trẻ do chính nó lớn lên, vùng vẫy trong vũng bùn loạn lạc kiên quyết chịu thua, nữ chính nhỏ bé mà nó từng mực yêu thương.

 

Chỉ tiếc là, bây giờ còn nữa .

 

Ngư Thính Đường bình tĩnh phun một ngụm m.á.u: “ nguyện ý.”

 

Hào quang thở dài một tiếng: “Vậy , thật đáng tiếc.”

 

tiếp nữa, ánh sáng xung quanh hội tụ thành những sợi chỉ bay về phía Ngư Thính Đường, chậm rãi dịu dàng bao bọc lấy cô.

 

Hào quang: “Cô yên tâm, sẽ đau lắm .”

 

Cứ để nó tiễn đứa trẻ đoạn đường cuối cùng.

 

Ngư Thính Đường cảm thấy kỳ lạ: “Mi lắm mồm thế? Kiếp cao ngạo lạnh lùng lắm ?”

 

Từ đầu đến cuối chỉ đúng hai chữ: “Đi .”

 

Không còn tưởng nó triệu hồi quả cầu Pokemon.

 

Hào quang: “...”

 

Đương nhiên ai cúi đầu xưng thần cái c.h.ế.t, Ngư Thính Đường ngả né tránh, nhưng phát hiện bản thể nhúc nhích.

 

Đột nhiên, cô bật một vòng lá trúc, mang theo khí tức sắc bén c.h.é.m đứt bộ những sợi ánh sáng.

 

Hào quang: “Vô dụng thôi.”

 

Lá trúc trong nháy mắt biến thành hình dạng một thanh trường kiếm, khoảnh khắc chuôi kiếm hình thành, một bàn tay với những khớp xương thon dài như nắm lấy nó.

 

Gió đêm thổi qua, bóng cầm trường kiếm dần hiện rõ ánh trăng.

 

Một trường sam màu trắng nguyệt thêu hoa văn hoa sen, mái tóc dài màu bạc xõa nửa lưng, vạt áo gió thổi bay phần phật.

 

Là Giang Phù Dạ.

 

Ngư Thính Đường ho m.á.u ngừng, bàn tay giơ lên thể chạm chính , khoảnh khắc ngẩng đầu lên liền sững sờ.

 

“Sư, sư ?”

 

Giang Phù Dạ nghiêng đầu, các khớp ngón tay cầm kiếm siết c.h.ặ.t từng tấc, giọng vẫn ôn hòa như : “Anh sẽ về nhanh thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tham-gia-show-hen-ho-de-pha-dam-toi-phat-dien-chinh-don-ca-gioi-giai-tri-khien-cac-dai-lao-khoc-loc-doi-theo-duoi/chuong-278-con-tuong-muon-trieu-hoi-qua-cau-pokemon.html.]

“Đợi .”

 

Dứt lời, một lời xách kiếm c.h.é.m mạnh về phía hào quang!

 

Hào quang: “Vô dụng... Cái gì?!!”

 

Ý thức thế giới kiếm khí c.h.é.m trúng, chao đảo dữ dội vài cái.

 

Giang Phù Dạ mở bừng hai mắt, đồng t.ử màu vàng nhạt lặng lẽ chảy sắc thái lạnh lẽo, lộ sát ý nồng đậm.

 

Ý thức thế giới màu mắt của cho chấn động: “Ngươi...”

 

Mái tóc bạc trắng, mệnh cách cực hàn, Thiên sát cô tinh, là ——

 

Giọng của Giang Phù Dạ lạnh thấu xương: “Sư của , còn đến lượt kẻ đê tiện nhà mi tới phán xét định đoạt.”

 

Mũi kiếm một nữa c.h.é.m trúng ý thức thế giới!

 

“Mi cũng xứng đặt quy tắc thế giới .”

 

Lại một kiếm!

 

“Chỉ là một kẻ hèn nhát vô năng, hoặc là cút, hoặc là c.h.ế.t.”

 

Một kiếm giáng mạnh xuống!

 

Ý thức thế giới c.h.é.m cho choáng váng mặt mày, cảm thấy , chuẩn rút lui, nhưng thứ gì đó chặn .

 

Một bức tường nước màu xanh thẳm nháy mắt chặn đường của nó, kèm theo đó là một giọng quen thuộc:

 

“Chuẩn ?”

 

Yến Lan Thanh bước từ trong bóng tối, đôi mắt hồ ly cong lên, như đang , nhưng ý hề chạm đến đáy mắt: “ cũng đến góp vui chút.”

 

Ngư Thính Đường hộc một ngụm m.á.u: “Tiểu Yến Tử?”

 

Yến Lan Thanh định lên tiếng, một giọng cắt ngang: “Rốt cuộc mi khôi phục sự vận hành bình thường của thế giới , che đậy sự thất trách của bản , trong lòng mi tự rõ.”

 

Ngư Thính Đường đầu , thấy một đàn ông khoác áo choàng trắng xuất hiện phía ý thức thế giới.

 

Bốn phương tạo thành thế chân vạc, bao vây ý thức thế giới ở giữa.

 

Không lối thoát.

 

Hào quang khẽ run lên: “Người giám sát cốt truyện?!”

 

Người mặc áo choàng trắng: “Thế giới là trò chơi của mi, kiếp nữ chính đổi thành Tang Khanh Khanh, kết cục còn đủ để cảnh tỉnh mi ?”

 

“Kiếp mi công nhận Kỳ Vọng, nhưng là thứ gì chứ.”

 

“Mi cũng dám vác cái mặt dày là vì thế giới ?”

 

Ý thức thế giới im lặng .

 

Chợt, nó bật : “Ngươi thấy như thú vị ? Luôn cho các nhân vật khác một chút cơ hội, để bọn họ cũng trải nghiệm cảm giác nhân vật chính chứ.”

 

“Huống hồ, bây giờ gì cũng muộn . Cho dù mạt sát Ngư Thính Đường, cô cũng sắp biến mất .”

 

Cơ thể Ngư Thính Đường, mờ nhạt đến mức sắp thấy nữa.

 

Giang Phù Dạ phía cô, lòng bàn tay áp lưng cô, ngừng truyền sinh cơ cho cô.

 

cũng chỉ miễn cưỡng duy trì đổi.

 

Một khi dừng , vẫn sẽ biến mất.

 

Yến Lan Thanh chút do dự giật chiếc vảy của xuống, đặt lòng bàn tay Ngư Thính Đường: “Nắm lấy nó, bên trong chứa đựng sinh mệnh lực của đại dương, nó thể...”

 

chiếc vảy xuyên qua lòng bàn tay Ngư Thính Đường, rơi xuống đất.

 

Đồng t.ử Yến Lan Thanh co rút.

 

Ý thức thế giới cao ngạo như một kẻ chiến thắng: “Không dung nạp , mà là thế giới dung nạp tì vết như cô .”

 

Vậy nó để một đứa trẻ xuất sắc hơn sống lâu hơn nhân vật chính, thì gì sai chứ?

 

là vì thế giới mà.

 

Ngư Thính Đường khó nhọc nhấc mí mắt lên, tâm trạng c.h.ử.i thề lúc đạt đến đỉnh điểm.

 

cô quá mệt mỏi , chỉ thể dựa lòng sư miễn cưỡng vững: “Giang Dạ Dạ, em buồn ngủ .”

 

“Em ngủ một lát, ?”

 

Thân hình Giang Phù Dạ khẽ run lên, cánh tay ôm lấy vai cô ngừng siết c.h.ặ.t, sợ thương nên dám dùng sức quá mạnh.

 

Ngư Thính Đường định nhắm mắt, liền thấy giọng quen thuộc vang lên: “Bạn đơn hàng Điên Rồi Sao mới, vui lòng nhận đơn kịp thời.”

 

“Đơn hàng là đơn hàng đặc biệt âm dương, dùng đặc biệt chỉ định khách hàng là...”

 

“Ngư Thính Đường.”

 

 

Loading...