Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ - Chương 194: Bí mật

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:17:49
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không cần ..”

Đôi mắt thiếu niên so với thường nhân nhạt hơn vài phần, cho đường nét mi mục tựa như cánh hoa hạnh, nhẹ nhàng thanh thoát.

“Hôm nay chỉ ho hai tiếng thôi, chẳng qua ngươi  trùng hợp thấy.” Nụ nơi đáy mắt nhu hòa, pha chút tinh nghịch của tuổi trẻ.

“Vẫn nên để ngự y xem một chút thì hơn.” Lý Dao đầu phân phó: “Truyền Phong ngự y”

Thái tử ngăn trở nữa, chỉ mỉm ôn nhu nàng.

Thế nhưng một ai lệnh, ngay cả thị nữ mà Lý Dao mang theo cũng ngoài, song ngăn cách thế nào, đành lẳng lặng lui trở .

Một luồng hàn ý bỗng chốc chạy thẳng sống lưng, Lý Dao trong khoảnh khắc chỉ bỏ trốn.

“Là ngươi quá mức nhớ mong Phong ngự y, thể ở chỗ nào thoải mái?” Thiếu niên mềm nhẹ nắm lấy tay nàng, giọng điệu tựa quan tâm, “Tay ngươi lạnh thật đó…”

Lý Dao vội rút tay về,miễn  cưỡng nở nụ : “Ta thấy tay điện hạ mới là lạnh đó…” Có lẽ bởi ốm đau lâu ngày, bàn tay thiếu niên lạnh buốt trơn trượt, tựa như độc xà bám dính.

“Đã là tháng Chín , núi non trong cung hanh hàn, thể điện hạ vốn lạnh thế , còn trở kinh thành?” Lý Dao vội vàng đổi chủ đề.

Thái tử dậy, kéo chăn mềm lên che lấy vòng eo mảnh khảnh, nhẹ giọng đáp: “Bệ hạ cho phép hồi kinh.”

Nghĩ đến kinh hoảng ban nãy, Lý Dao khó nén một tiếng lạnh trong lòng: “Điện hạ cũng thể dâng tấu thỉnh cầu hồi kinh.”

“Nếu bệ hạ tức giận thì ?” Thiếu niên yếu ớt, như lo lắng bất an.

“Điện hạ cũng sợ ?” Lý Dao nhịn buông một câu châm chọc.

Thiếu niên khẽ , dịu như gió: “Nhân Trí Cung cũng tệ, hơn nữa công chúa bầu bạn. Ở Đông cung , chẳng ai chịu cùng trò chuyện.”

Hắn càng giả bộ đáng thương, trong lòng Lý Dao càng thêm phẫn hận. Nàng hạ giọng bật thốt: “Người chẳng ưa thích nhị tiểu thư phủ Yến Quốc công—”

Lời còn dứt, vị tiểu Thái tử bỗng ho sặc sụa, dữ dội đến mức mặt đỏ bừng, nước mắt cũng trào , tựa hồ khó chịu.

Lý Dao thoáng ngẩn , cảnh giác chằm chằm một hồi. Thấy ho đến mức gần như thở , nàng mới quýnh quáng:

“Mau mời Phong ngự y tới!”

Lần rõ ràng là giả, nhưng xem thật sự .

“Không cần… khụ khụ khụ…” Thiếu niên ho cố ngăn, “Ta chỉ là… sặc mà thôi…”

Thích một tiểu nương tử ư… Thật là đáng sợ!

“Đường nhị tiểu thư từng hỏng di vật của Huệ Chiêu hoàng đế, mỗi khi nghĩ tới đều đau lòng khôn xiết, công chúa đừng nhắc nữa!”

Tim Lý Dao chợt thắt , lập tức nuốt nửa câu còn dở dang khi nãy.

Từ lâu nàng vẫn ngầm cho trông chừng bên cạnh Thái tử, hôm nay tin rằng, Thái tử chừng năm ngày từng triệu kiến Phong Hoài.

Lý Dao cố gắng nuốt xuống một ngụm nước bọt, khẽ : “Quả thực… mấy hôm nay cũng khó ở… thể mời Phong ngự y tới xem giúp ?”

Thiếu niên ho nghiêng mắt nàng, ánh nửa như nửa như chẳng .

Bị ánh mắt lướt qua, mồ hôi lạnh lưng Lý Dao túa ròng ròng. Đợi ho xong, cả nghiêng lên gối tựa, áo bào thêu văn phức tạp tầng tầng phủ lấy dáng vóc mảnh mai.

Mày dài mắt nhạt, gầy yếu đến mức chống đỡ nổi xiêm y.

“Công chúa chắc , khi gặp Phong ngự y, đều chẳng qua chỉ đếm ngày chờ chết, thậm chí vài vị danh y còn đồn rằng chẳng sống bao lâu—” Hắn ngừng , ngẩng lên, tươi như hoa nàng, “Công chúa đoán xem, những danh y kiêu căng tự phụ … bây giờ ?”

Lý Dao dám đoán. Nàng bao giờ sợ một đến thế. Đối diện Triệu Cảnh cũng từng như .

 

thiếu niên , thoạt yếu ớt dễ bắt nạt, nụ ngây thơ vô hại, thế mà trong lòng nàng chỉ thấy sợ hãi rợn .

 

“Có công chúa cũng đoạt mất đại phu của ?” Hắn ngẩng mắt nàng, như mang theo chút ủy khuất.

 

“Không !” Lý Dao theo bản năng lắc đầu đáp.

 

Thiếu niên mỉm , bàn tay lạnh buốt mà mềm mại phủ lên mu bàn tay nàng, khẽ giọng dịu dàng:

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“A Ngô tin Công chúa, A Ngô thương công chúa nhất—”

 

“A Ngô?” Nàng bất giác thì thầm.

 

“Ừ, đó là tiểu danh của , A tỷ chẳng ?” Trong lời chút oán trách mờ nhạt, “Về nhất định nhớ lấy…”

 

 

Bước khỏi điện Thái tử, đôi chân Lý Dao  mềm nhũn, nếu vịn tay tỳ nữ, hẳn lăn xuống bậc thềm.

 

Nàng dựa tỳ nữ, gắng gượng điều hòa thở, trong n.g.ự.c chỉ thấy như thoát xác.

 

“Công… công chúa…” Tỳ nữ run run gọi, dường như cũng sợ hãi đến cực điểm.

 

“Đừng gọi bậy!” Lý Dao thấp giọng quát, gắng nén tinh thần, cất bước nhanh xuống bậc thềm, thẳng hướng điện trú ngụ.

 

Đi bao xa, liền cảm thấy gì đó .

 

Nàng dừng bước. Tỳ nữ theo cũng dừng, ánh mắt run rẩy về phía .

 

Lý Dao hít một sâu, đầu . Chỉ thấy cách lưng năm bước, hai vệ cận của Thái tử đang , thần sắc lạnh lùng vô cảm…

 

“A Ngô? Ở Nhân Trí Cung ư?” Đường Tử Khiêm hỏi.

 

Một thế thế mà thôi, dĩ nhiên chẳng danh tính.

 

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-xanh-de-nhat-thien-ha/chuong-194-bi-mat.html.]

 

“Điện hạ tin cậy đến thế ?”

 

Lúc , Phong ngự y đang chẩn mạch cho bỗng khẽ : “A Ngô vốn lanh lợi  mưu trí.”

 

Đường Tử Khiêm mỉm : “ mưu trí đến mức nào?”

 

“Nếu Bình Dương  điều nghi ngờ, A Ngô tất sẽ khiến nàng vây khốn trong Nhân Trí Cung, thể bước .” Lý Mặc nhàn nhạt đáp.

 

“Đừng để ức h.i.ế.p Bình Dương.” Đường Tử Khiêm nhắc nhở.

 

“A Ngô tự chừng mực.”

 

Sự tín nhiệm khiến Đường Tử Khiêm thoáng nhướng mày, hỏi: “Điện hạ từ tìm tiểu thế ?”

 

“Từ phủ Yên Quốc công.”

 

Đường Tử Khiêm kinh ngạc, nghĩ thầm: Nhà quả nhiên nhân kiệt địa linh đến thế ?

 

“Thái tử điện hạ tìm ai?” Ngoài cửa vang lên một tiếng hỏi. Ngay đó, một bóng đen mảnh khảnh linh hoạt lướt .

 

Khi tháo khăn che mặt, hiện dung nhan thanh lệ tú tú. Chính là Tần Khuynh Dung.

 

Nghe tiếng nàng, Lý Mặc liền mở mắt, song thấy chỉ Tần  Khuynh Dung, mà còn cả Mạc Hoãn và Tân Ỷ cùng trở về trong đồ hành.

 

Trong tay Tân Ỷ ôm một bọc đen sì, dính đầy bùn đất, còn tỏa mùi ươn thối khó ngửi.

 

Ấy mà nàng ôm chặt buông, như đang giữ lấy bảo vật hiếm .

 

“Đã lấy .” Mạc Hoãn bẩm báo.

 

Tân Ỷ lặng lẽ bước đến mặt Lý Mặc, hàng mi chợt ươn ướt, đó dâng bọc đồ lên. Từng lớp giấy dầu, từng lớp bố thô mở , độ bốn năm lớp mới lộ vật bên trong.

 

Là một bộ cung trang phụ nữ cũ kỹ.

 

Lý Mục từ trong đó nhặt một tấm phù khắc hình cá, lật mặt , thấy khắc mấy chữ: “Ty khuê Dữ thị Tân nương.”

 

Ty khuê, tức chức quan nữ quan Đông cung.

 

Dữ Tân nương, chính là tâm phúc năm xưa theo mẫu phi tuẫn táng. Bà thoát c.h.ế.t trong tay, Yến Quốc công cứu, nhưng chẳng hé lộ với Yến Quốc công nửa lời bí mật.

 

Bí mật Dữ Tân nương mang xuống mộ, chỉ để một câu cho Tân Ỷ:

“Nếu Thái tử Lý Mặc tìm đến ngươi, hãy cho , Tân nương giấu thứ đó ở đây.”

 

Vậy nên chuyến Hà Đông , mới mượn cớ theo Đường Tử Khiêm mà mang Tân Ỷ theo.

 

Khi ngang qua huyện Phụng Tiên, liền lấy bí mật mà Dữ Tân nương lưu trong mộ.

 

Mà bí mật , chỉ là y phục cung trang và phù khắc để chứng minh phận.

 

Lý Mặc buông phù khắc xuống, từ trong tấm y cũ tìm thấy một khối ngọc. Ngọc khắc hoa văn Phi loan,  chỉ hậu phi mới thể đeo.

 

Song phi loan ngọc bội khắc dày những vết dao, hợp thành một chữ.

Lý Mặc thoáng qua chữ , liền nắm chặt ngọc bội trong lòng bàn tay.

 

“Dữ Tân nương lưu điều gì?” Đường Tử Khiêm hỏi.

 

“Người bức tử Hiếu Ai hoàng hậu.” Khi lời , ánh mắt Lý Mặc thâm trầm như mực, thần sắc lạnh lùng, tựa hồ là con trai của Hiếu Ai hoàng hậu.

 

Đường Tử Khiêm kinh hoảng lặng hồi lâu, mới run giọng hỏi: “Vậy giờ…?”

 

Lý Mặc ngẩng mắt .

 

Chợt lóe hàn quang, lưỡi đoản đao sắc bén kề sát cổ họng Đường Tử Khiêm.

 

Mà cán đao, chính trong tay Lý Mặc.

Loading...