Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-03 22:38:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng điệu của Tô Minh Cảnh bình tĩnh, nhưng lẽ vì quá đỗi bình tĩnh nên càng tôn lên sự tàn nhẫn trong lời của nàng.

Đám Lục Nương là quý nữ, các nàng nỗi khổ nơi nhân gian, cũng chẳng bách tính bình thường chỉ để sống sót thôi gian nan nhường nào. Nỗi đau và sự bi thương của thường cách các nàng quá xa, thứ mà các nàng phiền não mỗi ngày chẳng qua chỉ là hôm nay ăn gì, mặc gì, đeo trang sức gì, là hôm nay chải kiểu tóc nào.

Mà những lời của Tô Minh Cảnh đột nhiên cho các nàng , cái c.h.ế.t hóa là một chuyện tàn nhẫn đến . Đó đơn thuần chỉ là hai chữ, mà là sự vỡ vụn của một gia đình, là tiếng gào bi thương của vô .

Nhất thời, ba Lục Nương chút luống cuống tay chân.

Thấy , Tô Minh Cảnh chút bất đắc dĩ, nàng : "Ta những lời để các buồn bã . Kẻ phóng ngựa giẫm c.h.ế.t các , kẻ hành hung còn chẳng chút hổ thẹn, các cớ gì tự trách chứ?"

" , chuyện nãy chúng vẫn xong..." Tô Minh Cảnh mỉm lảng sang chuyện khác, nàng Lục Nương, hỏi: "Lục Nương, kẻ tằng tịu với Viên gia tam lang và gã sai vặt , là tỳ nữ của Phúc An huyện chúa?"

Lục Nương gật đầu: " , chính vì ả là tỳ nữ của Phúc An huyện chúa nên đa đều từng gặp qua, hề xa lạ gì với ả. Bởi lúc thấy ả, trực tiếp gọi toạc phận của ả ."

Lục Nương lúc đó mặt, những điều đều là khác kể . Thực chất tràng diện lúc đó còn kích thích hơn nhiều so với những gì nàng miêu tả.

"...Lúc chúng xông , cái cảnh tượng đó các , ba kẻ đó cứ như xếp La Hán , kẻ đè lên kẻ !"

Người lên tiếng là một bà t.ử việc vặt trong phủ Trung Dũng Công. Là việc chân tay nên ăn cũng thô tục. Là một trong những đương sự tận mắt chứng kiến cảnh tượng lúc đó, hình ảnh mà bà miêu tả hề văn nhã như Lục Nương, mà trần trụi trắng trợn vô cùng.

"Cái tên Viên tam lang vẻ ngoài trông vô dụng, thực tế cũng vô dụng nốt, cởi áo trông cứ như con gà luộc . Ngược gã sai vặt của thì hình tráng kiện hơn nhiều, sức lực."

Bà t.ử thế mà còn bình phẩm nữa.

"Lúc đó chúng tách ba bọn họ , nhưng bọn họ đến mức quên cả trời đất, hung hăng như điên, già một lúc lâu thế mà cách nào kéo ."

"Tỳ nữ của Phúc An huyện chúa ngày thường trông kiêu ngạo bao, mà ở trong phòng dính c.h.ặ.t lấy đàn ông, lôi kéo kiểu gì cũng dứt..."

Thân là một bà t.ử việc vặt, bà nào bao giờ chú ý như chứ? Lúc tán gẫu với khác về chuyện , bà càng kể càng kích động, càng kể càng hưng phấn, thế nên cũng để ý tới những xung quanh đột nhiên trở nên hoảng sợ và im bặt.

Mãi cho đến khi một tiếng quát lảnh lót đầy giận dữ vang lên: "Mụ già , dám ở đây năng hồ đồ, còn dám ăn xằng bậy bôi nhọ nha bên cạnh !"

Nghe thấy giọng , bà t.ử lập tức sững sờ. Đợi đến khi xoay , thấy tiểu nương t.ử mặc hoa phục, gương mặt xinh đang hầm hầm tức giận cách đó vài bước, sắc mặt bà lập tức trắng bệch, chân mềm nhũn, cả trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

"Phúc An... Phúc An huyện chúa..." Bà t.ử quỳ mặt đất, kinh hoàng kêu lên.

Phúc An huyện chúa chán ghét liếc bà t.ử một cái, ném một câu: "Các ngươi nhổ hết răng và cắt lưỡi mụ già cho , thấy tiếng của mụ nữa."

Nghe , bà t.ử chỉ thấy mắt tối sầm, nét mặt trắng bệch như giấy vàng mã, bà hướng về phía Phúc An huyện chúa bắt đầu dập đầu huỳnh huỵch, dập đầu liên tục van xin: "Phúc An huyện chúa tha mạng! Nô tỳ sai , Huyện chúa tha mạng a!"

Mặc kệ những lời đó, Phúc An huyện chúa chỉ nhạt nhẽo liếc mụ một cái, vội vã cất bước dẫn theo đám phía rời , chỉ để hai tên thị vệ.

Hai tên thị vệ về phía bà t.ử. Rất nhanh, tại chỗ liền vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết thê lương. Bà t.ử nhổ răng và cắt lưỡi ngã gục mặt đất, khóe miệng là m.á.u, bên cạnh bà là những chiếc răng nhổ và nửa cái lưỡi rớt xuống.

Trong khí ngập tràn mùi m.á.u tanh.

Những xung quanh quỳ rạp mặt đất, sắc mặt trắng bệch, run lẩy bẩy. Dù cho Phúc An huyện chúa còn ở đó nữa, bọn họ vẫn áp nửa xuống đất, mảy may dám nhúc nhích.

Ở một diễn biến khác, Phúc An huyện chúa một mạch tới chính viện của phủ Trung Dũng Công, xuất hiện mặt Trung Dũng Công phu nhân.

Nhìn thấy nàng , Trung Dũng Công phu nhân vốn dĩ đang sứt đầu mẻ trán càng cảm thấy đau đầu hơn. Nói chính xác hơn, từ lúc tiểu nương t.ử trong ba kẻ quấn lấy trong phòng là tỳ nữ của Phúc An huyện chúa, Trung Dũng Công phu nhân bắt đầu thấy đau đầu .

Đồng thời bà cũng đoán , chuyện trong tiểu viện thoát khỏi can hệ với Phúc An. Ngoại trừ loại đầu óc tỉnh táo, như thể mất trí giống Lâm thị , thì cũng chỉ nha đầu mới to gan đến , dám càn ngay trong phủ Trung Dũng Công của bọn họ.

Hôm nay chính là đại thọ bảy mươi của lão Trung Dũng Công!

Trung Dũng Công phu nhân mặt cảm xúc thầm nghĩ, Hoàng thượng và Trưởng công chúa quả thực chiều hư Phúc An , dung túng đến mức nàng trời cao đất dày, việc gì cũng dám .

"Cữu mẫu! Tỳ nữ của con ?" Phúc An tới mặt Trung Dũng Công phu nhân, mở miệng hỏi ngay.

Trưởng công chúa là cô ruột của đương kim Thánh thượng, là cô nãi nãi của Thái t.ử. Mà Phúc An là cháu nội của Trưởng công chúa, là biểu của Thái t.ử, nàng xưng hô với các trưởng bối trong phủ Trung Dũng Công là gọi theo Thái t.ử. Cho nên giống như Thái t.ử, nàng gọi Trung Dũng Công phu nhân là cữu mẫu.

"Nó đang nghỉ ngơi ở căn phòng phía ." Trung Dũng Công phu nhân đáp, "Ta bảo đại phu khám qua cho nó, tình trạng thể lắm, cần tĩnh dưỡng một thời gian."

điều Phúc An quan tâm chuyện . Nàng cau mày, lập tức : "Nó ở ? Con xem nó."

Trung Dũng Công phu nhân bèn vẫy tay gọi một nha tới, bảo dẫn Phúc An qua đó.

Rất nhanh, Phúc An đến căn phòng mà tỳ nữ đang nghỉ ngơi.

Thấy Phúc An, sắc mặt vốn trắng bệch của tỳ nữ Thanh Hòa càng thêm khó coi. Nàng loạng choạng bò xuống khỏi giường, ngã lăn đất, đó cố gắng chống lên, quỳ mặt đất, cúi đầu gọi một tiếng:

"Huyện chúa..."

"Các ngươi lui xuống hết ." Phúc An sai những khác ngoài, trong phòng thoáng chốc chỉ còn nàng và tỳ nữ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-tu-phi-lay-duc-phuc-nguoi/chuong-46.html.]

Phúc An bước tới, từ cao xuống đối phương.

"Đồ vô dụng!" Nàng đột nhiên nổi giận, nhấc chân đạp thẳng vai Thanh Hòa, mắng mỏ: "Bảo ngươi một việc, xong thì thôi, còn cuốn chính đó. Bây giờ cả phủ Trung Dũng Công đều tỳ nữ của leo chung một giường với tam lang quân nhà họ Viên và cả một tên sai vặt, mặt mũi của đều ngươi vứt sạch !"

Vai đá đau điếng, Thanh Hòa chẳng dám kêu rên. Nàng chỉ rạp nửa xuống đất, run lẩy bẩy : "Huyện chúa tha mạng, là nô tỳ vô dụng. mà, nô tỳ thật sự sự tình là thế nào cả."

Cho đến tận bây giờ, đầu óc Thanh Hòa vẫn m.ô.n.g lung, hiểu chuyện biến thành bộ dạng .

"Lúc đó nô tỳ rõ ràng tận mắt Viên tam lang căn phòng đó mới rời . Thế nhưng ai ngờ , khi nô tỳ đến cửa viện, đột nhiên thấy gáy đau nhói, đó liền còn gì nữa."

"Đợi đến lúc nô tỳ mở mắt , thì chung một chỗ với Viên tam lang ..."

Nhớ cảnh tượng thấy lúc tỉnh , Thanh Hòa hận thể ngất thêm nữa. Người đáng lẽ xuất hiện trong căn phòng đó rõ ràng là Triệu tứ nương, nhưng ả tại đó biến thành chính .

Nàng lóc : "Nô tỳ thật sự chuyện biến thành như ."

Sắc mặt Phúc An biến hóa khôn lường, nàng hỏi: "Ý ngươi là, bày mưu tính kế ngươi?"

Thanh Hòa sức gật đầu: "Chắc chắn là như . Nếu , nô tỳ rõ ràng rời , thể đột nhiên xuất hiện trong căn phòng đó chứ? Hơn nữa, Triệu tứ nương đáng lẽ ở trong phòng ở đó... Chắc chắn là kẻ cứu Triệu tứ nương , nhốt nô tỳ và bọn Viên tam lang với ."

Thư Sách

Nói đến đây, trong mắt Thanh Hòa kìm mà toát vẻ oán độc sâu sắc. Nàng lóc: "Huyện chúa, nhất định chủ cho nô tỳ a."

Thanh Hòa thành tiếng.

Thân là tỳ nữ bên cạnh Phúc An huyện chúa, nếu chuyện ngoài ý , chỉ cần ả , ả chắc chắn thể tìm một lang quân như ý. Bằng thì đợi khi Huyện chúa thành , ả cũng thể nha hồi môn cùng gả qua. Thế nhưng bây giờ, thứ đều hủy hoại cả .

Tất cả những chuyện vốn dĩ là thứ Triệu tứ nương gánh chịu, cớ đột nhiên biến thành chính ?

Thanh Hòa sinh lòng oán hận sâu đậm đối với kẻ đầu sỏ gây chuyện — là kẻ đó, chính kẻ đó hủy hoại tất cả của !

"Vậy còn Triệu tứ nương?" Phúc An đột nhiên hỏi, "Ngươi xuất hiện trong căn phòng đó, Triệu tứ nương đáng lẽ ở đấy ?"

Thanh Hòa lắc đầu: "Nô tỳ rõ."

"Đồ vô dụng!" Phúc An mắng một câu.

Thanh Hòa hổ cúi gầm mặt.

Phúc An giữa phòng, sắc mặt âm trầm, đang suy nghĩ điều gì. Một lát , nàng đột nhiên xoay , sải bước khỏi phòng.

"Huyện chúa." Người ngoài cửa thấy nàng bước bèn vội vã theo lưng.

Phúc An bước lên phía , căn dặn: " tìm xem Tứ nương t.ử nhà họ Triệu hiện đang ở ."

Thị vệ ôm quyền: "Vâng."

Phúc An tìm thấy Trung Dũng Công phu nhân, mở miệng hỏi bà: "Cữu mẫu, Triệu tứ nương t.ử ?"

Nghe , Trung Dũng Công phu nhân chỉ thấy mí mắt giật thót, bà nhàn nhạt đáp: "Con tìm Triệu tứ nương t.ử gì? Ta nhớ lầm thì giữa các con qua gì với ."

Phúc An như : "Có một chuyện, con tìm Triệu tứ nương t.ử để đòi một câu trả lời."

"Phúc An!" Trung Dũng Công phu nhân gọi tên nàng , ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo nàng, : "Có một việc con thế nào là chừng mực. Hôm nay là đại thọ bảy mươi của lão gia t.ử nhà chúng , ầm ĩ xảy chuyện gì mất vui ."

Phúc An mỉm : "Cữu mẫu đúng là hiểu lầm Phúc An , Phúc An thì thể gì chứ?"

Hừ, chuyện con thể , thì nhiều lắm đấy.

Trung Dũng Công phu nhân thầm nghĩ.

"Tỳ nữ của con tuy là thê t.h.ả.m, nhưng xét cho cùng cũng coi như tự tự chịu. Chuyện hôm nay nếu cứ như mà bỏ qua, thể coi như từng chuyện gì xảy ." Trung Dũng Công phu nhân tiếp tục , " nếu con còn cố tình bậy, thì đừng trách nể mặt mũi."

 

 

 

 

 

 

 

Loading...