Thái Tử Gia Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 61: End
Cập nhật lúc: 2026-04-10 08:31:22
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha rời .
cuộc đời mở một trang mới với một cha khác. Người đối với hết mực sủng ái, đến mức cả đại lục ai ai cũng , vị công chúa Hoàng đế Đại Tấn nâng niu nhất chính là .
Mẫu vẫn nhất quyết chịu tiến cung. Thế là mỗi sáng, đầu cầu đợi . Tiểu cung nữ che dù cho , nhẩn nha ăn món bánh hoa quế yêu thích, đôi chân nhỏ đung đưa lan can, hồn nhiên và tự tại. Đám hầu hạ xung quanh cũng nơm nớp lo sợ, cứ theo đôi chân đang "hoảng qua hoảng " của mà tim đập chân run.
Thường thì chỉ cần đếm hết một lượt những viên đá cuội lòng sông, mẫu sẽ đến. Lúc đó, như một chú chim nhỏ vui sướng sà lòng . Mẫu nắm lấy bàn tay , dịu dàng hỏi đêm qua ngủ ngon . Ta thường bĩu môi nũng, bảo rằng ngủ ngon vì nhớ quá, thế là mẫu xót xa nhéo nhẹ đôi má , và đêm đó sẽ ở trong cung bầu bạn cùng .
Lịch học của cũng bận rộn lắm. Phụ hoàng tuy cưng chiều nhưng tuyệt nhiên để lơ là việc đèn sách. Sáng thi thư, chiều luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Ta từng thấy kẻ xầm xì oán giận: "Chỉ là một nữ nhi, Bệ hạ bồi dưỡng như truyền nhân của hoàng đồ bá nghiệp ?" Lúc đầu hiểu, nhưng lớn dần mới rõ: Phụ hoàng nạp phi tần, mẫu chịu cung, Hoàng đế chỉ duy nhất một giọt m.á.u là .
Phụ hoàng mời phu t.ử về dạy . Ông lão nghiêm khắc vô cùng, mỗi khi chuyện chòm râu bạc cứ vểnh lên vểnh xuống. Ông luôn tìm cách khó , ví như đưa một thiên văn chương dài dằng dặc bắt một thuộc ngay. Thực thừa sức thuộc lòng, nhưng ghét cái thái độ coi khinh bất lực của ông . Thế là chẳng ngại ngần gì mà "mách" với phụ hoàng.
Phụ hoàng là vị minh quân khoan hậu, nhưng riêng chuyện của , Người bao giờ thỏa hiệp. Người nổi trận lôi đình, mắng nhiếc phu t.ử và phạt ông quỳ đất vì tội bất kính với công chúa. Những lúc , thường đắc ý qua mặt ông , lảnh lót ngâm nga chính thiên văn chương mà lúc nãy ông thách đố. Nhìn gương mặt ông từ bực bội chuyển sang kinh ngạc, lòng trào dâng một cảm giác "trả thù" thật sảng khoái.
Ta đám đại thần vẫn luôn xem thường vì là phận nữ nhi. Những kẻ gián quan cứ cách vài ngày tâu xin phụ hoàng nạp để khai chi tán diệp. phụ hoàng vẫn luôn giữ thái độ thờ ơ, , Người vẫn đang đợi mẫu .
Đôi khi trốn cung ở cùng mẫu . Người mở một quán ăn nhỏ, thể chơi đùa ở đó từ sáng đến tối, ăn đủ thứ từ bánh trôi gạo nếp đến lẩu cay nồng, vui đến quên cả lối về. Thế giới bên ngoài hoàng thành muôn màu muôn vẻ, khiến thấy thực sự là một chú chim tự do. chỉ chơi vài ngày về, vì trong cung điện rộng lớn lạnh lẽo , phụ hoàng đang lủi thủi một .
Dần dần, các đại thần cũng chẳng còn hy vọng việc Hoàng đế nạp phi nữa, họ sang ca tụng sự thông tuệ của . Ta cũng thấy thật giỏi giang, cầm kỳ thi họa binh pháp võ nghệ, chẳng thứ gì khó . Quanh bắt đầu tụ hội đủ loại tiểu thư thế gia và cả những tiểu công t.ử tuấn tú. Ta học cách dẫn dắt câu chuyện, khen ngợi trang phục và cốt cách của họ. Lâu dần, thiên hạ đồn đại công chúa là một vị chủ nhân nhân hậu. Thực họ , trong lòng chán ngấy đến tận cổ. Họ nhạt nhẽo quá, nhớ về bé năm xưa, mà chỉ cần mở lời là hiểu định gì.
Cha mang để chữa bệnh. Lúc đầu cha còn thư cho , nhưng thưa dần bặt vô âm tín suốt mấy năm trời. Ta thầm đoán lẽ c.h.ế.t, vì năm xưa thái y tiên đoán sống bao lâu. Cha chắc là buồn lắm nên mới quên mất rằng vẫn còn một đứa con gái ở đây chăng?
Một ngày nọ, khi đang tựa lan can tầng hai quán ăn của mẫu xuống phố phường tấp nập, vạt áo gấm của gió thổi tung ngoài. Trong lúc đang chán chường định túm nó , thì bất chợt chạm một ánh mắt chăm chú.
Đó là một thiếu niên gầy gò với ngũ quan thanh tú. Đặc biệt nhất là đôi mắt, nó mang vẻ trong trẻo của tuổi trẻ nhưng sâu thấy thâm trầm như mặt hồ đáy. Thiếu niên mặc bộ trường bào màu thanh nhã, dáng đĩnh bạt, toát khí chất cứng cỏi.
Ta thầm nghĩ, nếu mẫu ở đây chắc chắn sẽ thốt lên: "Đây là thiếu niên lang nhà ai mà tuấn tú ?". Còn phụ hoàng sẽ bĩu môi: "Chẳng bằng một phần mười trẫm, A Du mắt kém từ bao giờ ?". Thế hai họ cãi cho xem.
Thực phụ hoàng cố ý, Người luôn tìm cách gây sự để thu hút sự chú ý của mẫu . Ngay cả triều, Người cũng điểm tên mẫu để hỏi han, lâu ngày đến cả đại thần cũng nhận . Hai họ cứ đấu khẩu triều, về cung tranh giành sự quan tâm của . Nhiều bảo hãy cầu nối cho họ, nhưng luôn nghĩ về cha. Nếu họ về bên , cha buồn ?
Mấy năm qua, Đại Tấn ngày càng thịnh trị. Thuế khóa giảm nhẹ, thương mại phát triển. Ta nhớ ngày đầu cung, dân chúng vẫn còn mặc áo thô rách nát, nhưng giờ đây họ áo bông ấm áp để mặc. Mẫu nhiều việc, thường xuyên bôn ba bên ngoài. Những lúc đó tường thành đợi , để rám nắng ôm c.h.ặ.t lòng. Phụ hoàng cũng đợi nhưng sợ điều tiếng, nên thường mặc thường phục lén cổng tò vò theo.
Vào sinh nhật năm mười lăm tuổi của , triều đình đầu mở khoa cử cho nữ giới. Những rào cản nam nữ mờ dần khi nhiều nữ quan tài năng xuất hiện. Phụ hoàng đưa lên triều, cho đích khâm điểm Trạng nguyên năm . Đó là một nữ t.ử trung niên, đôi bàn tay đầy vết chai sần nhưng đôi mắt sáng quắc khí thế. Cô từng gánh chịu bao lời đàm tiếu khi hòa ly và đoạn tuyệt với gia đình để theo mẫu , nhưng tài năng và tâm huyết của cô đối với bách tính là điều ai thể phủ nhận.
Dưới lầu, thiếu niên lang năm ngước mỉm , gọi lớn: "A Thanh, ?"
Phía , một bóng hình quen thuộc hiện . Mắt nhòe lệ, hét lên trong giận dỗi: "Cha! Cha quên mất con gái ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-gia-truy-the-hoa-tang-trang/chuong-61-end.html.]
Cha trong bộ đạo bào, phong thái tiên phong đạo cốt, đáp: "Sao thế , cha chẳng về ? Đây là quà cho con."
Nhìn con b.úp bê đất nung trong tay cha – món đồ chơi thích nhất hồi nhỏ – chẳng màng gì nữa, trực tiếp nhảy từ tầng hai xuống. Cha kinh hãi, thiếu niên lang thì hoảng hốt, còn thì đắc ý thầm. Cuối cùng, ba chúng ngã nhào thành một đống. Ba bật ha ha, cảm thấy cuộc sống bỗng chốc trở nên thú vị hơn bao giờ hết.
Mẫu bước chào cha, cả năm chúng phòng riêng trong quán. Trong khi hai lớn trò chuyện, và thiếu niên trố mắt .
"Giờ gọi là Đỗ Phúc."
Ta chê: "Tên gì mà thế."
Huynh bất lực: "Phụ bảo chữ 'Phúc' để kéo dài thọ mệnh cho , nhất quyết cho đổi."
Ta bật . Cảm giác quen thuộc năm xưa trở . Chúng cùng đàm đạo thơ ca, về những giấc mơ kỳ lạ của . Ta nhảy bén bao nhiêu, bắt nhịp chuẩn xác bấy nhiêu.
Cho đến một ngày, phụ hoàng nghiêm túc với : "Ai cũng , nhưng thì ."
"Tại ?"
"Mẫu c.h.ế.t liên quan đến phụ hoàng. Ta bên cạnh con một kẻ lòng khó lường."
Ta nhớ hết những chuyện năm xưa, nhưng chỉ đúng một câu: "Vậy con thích phụ hoàng nữa."
Mắt phụ hoàng đỏ hoe. Ta mủi lòng, Người cả đời thận trọng, duy nhất chỉ là điểm yếu. Vì buồn, Người đành chấp thuận.
Ta và A Phúc ở bên , thường xuyên cùng chu du thiên hạ. Có lẽ vì vắng, phụ hoàng và mẫu bất ngờ xích gần . Một trở về, thấy mẫu dọn ở trong cung Càn Thanh. Hóa khi phụ hoàng soạn văn bản lập Hoàng thái nữ, mẫu đồng ý để ghi tên vị trí Mẫu nghi.
Sau và A Phúc đứa con đầu lòng. Còn cha Đỗ Hạo Ngọc? Sau khi mang A Phúc về, như trút bỏ gánh nặng, quanh năm du sơn ngoạn thủy chẳng thấy bóng dáng .
Mẫu và phụ hoàng sinh thêm đứa con nào nữa. Mẫu bảo: "Phụ hoàng con nối dõi, con chính là duy nhất."
Năm , bế con gái, cùng A Phúc cung dạo phố. Phụ hoàng và mẫu phía , hai lén lút nắm tay , A Phúc cũng lặng lẽ nắm lấy tay . Ta thầm hy vọng, những ngày tháng bình yên sẽ cứ thế kéo dài mãi mãi.
Ngày hôm , ánh nắng thật sự ấm áp đến lạ thường.
Hoàn văn
9/4/2026 23:50