Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí trong điện trở nên yên tĩnh lạ thường.
Đường đường là nam nhi bảy thước, rơi xuống nước tự trèo lên là , ai để học sinh tới loạn điện, túm lấy phi tần hậu cung chịu bỏ qua?
Cho dù thật sự là Ngu phi hại, với tư cách là Thái phó đương triều, Đế sư tương lai bác học đa tài, rơi bẫy của phi tần trong thâm cung, cũng vô cùng mất mặt!
Chưa đến , ngay cả Hoàng đế cũng chút vui: “Hoài Chi, loại chuyện ngươi cũng ồn ào mặt trẫm đòi lời giải thích ?”
“Thần dám.”
Giang Hoài Chi vén áo quỳ xuống, dáng cao lớn thấy thấp nửa phần.
“Nhân chứng vật chứng đầy đủ, mặc dù thần suy đoán động cơ chuyến của Ngu phi nương nương, nhưng may hôm thần công việc qua con đường đó, thấy nha theo uy h**p, va chạm Phù tiểu nương t.ử và tiểu trong nhà. Đầm nước băng, Hoài Chi thuộc giới văn thần võ công chống đỡ, tình thế cấp bách chỉ đành lấy hỗ trợ, nên mới vô ý rơi xuống đầm nước lạnh.”
Giọng của trong trẻo, dường như một loại ma lực thần kỳ thể diễn tả thành lời, từ Hoàng đế cho tới triều thần đều nghiêm túc lắng chậm rãi kể .
“Thân là nam nhân, nếu kẻ hèn rơi xuống nước thì thật sự nên quấy rầy Hoàng thượng, nhưng dù việc đó nhắm Phù tiểu nương t.ử tiểu của thần thì đều nhằm mục đích huỷ hoại danh dự của khác. Đại Tĩnh lấy lễ lập quốc hơn ngàn năm qua, điều coi trọng nhất là danh tiếng, tên tuổi để cho đời . Thần tin rằng những thủ đoạn gây tổn hại cho khác đều chư vị mặt ở đây khinh thường, càng sự đồng ý của Bệ hạ.”
“Vậy nên thần lên tiếng vì bản , việc thần , về tư là lo lắng cho vì và học trò của , về công là khẳng định ý nghĩa ban đầu khi Đại Tĩnh chúng lập quốc. Mọi lời và hành động của bá tánh trong thiên hạ đều dựa triều đình, trong bức tường cung cũng tôn trọng, thần cả gan vượt quá quy củ, hy vọng Bệ hạ sẽ thực thi công lý thiên hạ.”
Phù Dữu dùng đôi mắt đẫm lệ tan ngơ ngác mặt kiêu ngạo nhún nhường chắp tay hành lễ, thật lâu mới lén hít một .
… Hắn quá .
Từ chuyện vô tình rơi xuống nước đến việc thực thi công lý thiên hạ, bằng cách nào mà xoay chuyển tình thế chỉ trong chốc lát. Rõ ràng là những thủ đoạn xa trong hậu cung nâng lên thành chuyện thiên hạ, cảm giác còn diễn hơn nàng.
Nàng xong như lọt trong sương mù, ngẩng đầu thấy dáng vẻ trầm ngâm Hoàng đế, trong mắt dần xuất hiện ánh sáng.
Hắn thật sự thể thuyết phục Hoàng đế?
Hình như chút lợi hại, mặc dù lời nàng hiểu lắm, nhưng từng chữ đều vững vàng, khí phách, cứ thế chạm trái tim, khiến tự nhiên cảm giác tin tưởng .
Lúc nhỏ nàng chạy đường kể chuyện, trong tưởng tượng của nàng, nam chính luôn dáng vẻ bụng đầy thi thư, khí chất cao quý.
Hoá như thật sự tồn tại, kiểu dựng lên trong truyện để dỗ các bé gái vui vẻ.
Nghĩ như , nàng vô thức liếc nọ thêm vài , cho đến khi ngoài cửa truyền đến động tĩnh.
Phù Dữu đầu , hai mắt đột nhiên mở to.
Đây… Đây là nha ngày Giang Hoán đ.â.m c.h.ế.t ? Vậy mà nàng c.h.ế.t?
Nàng vẫn còn nhớ rõ, kiếm Giang Hoán cắm thẳng n.g.ự.c nàng , m.á.u chảy đầy đất khiến nàng gặp ác mộng suốt mấy ngày!
“Bệ hạ tha mạng, Bệ hạ tha mạng… Là, là Ngu Phi nương nương đưa bạc cho nô tỳ, bảo nô tỳ đẩy Phù tiểu nương t.ử xuống nước, nô tỳ hại , nô tỳ… Cầu xin các ngài tha cho nô tỳ…”
Sắc mặt của nha tái nhợt như tờ giấy, ném xuống đất linh hồn nhỏ bé gần như còn, thể run rẩy lóc xin tha mạng, kể bộ việc Ngu Phi sai bảo nàng thế nào, dù lời kể rời rạc đến , khán giả của trò hề vẫn sẽ hiểu!
Chỉ thấy một câu đầu tiên, lưng Phù Dữu toát mồ hôi lạnh.
Chẳng trách hôm đó nàng cảm thấy nha nhắm , hoá vốn dĩ hại chính là nàng, chứ căn bản Oanh Nguyệt!
Mười mấy năm qua nàng luôn tiếng là lười biếng, suốt ngày chỉ ăn ngủ ngủ ăn, trêu chọc đến ai cũng hứng thú tìm ai gây chuyện, tại sử dụng thủ đoạn hiểm độc với lười biếng như nàng ?!
Nghĩ tới đây, nàng hung hăng trừng mắt về phía Ngu Phi, hận thể xông lên đ.á.n.h cho một trận ngay tại chỗ.
Chỉ là đến lượt Ngu Phi sắc mặt tái nhợt, hình yếu ớt như cành liễu chút vững, thế nhưng vẫn yêu kiều ngã xuống đất, ghế đến đau lòng: “Bệ hạ…”
“Đủ .” Hoàng đế vung ống tay áo kéo bà dậy, lông mày cau c.h.ặ.t dường như đang bực bội tới cực điểm: “Mỗi ngày trẫm đều ở bên ngươi, chiều chuộng ngươi, mà ngươi còn thời gian những thủ đoạn hèn hạ như !”
“Bệ hạ, thần như thế, thần …”
Hoàng hậu đoan trang bên cạnh, lạnh lùng liếc vị mỹ nhân xinh đến đáng thương, đáy lòng xuỳ một tiếng.
Thứ lên nổi mặt bàn.
Bà cầm khăn thêu bên cạnh lên cẩn thận lau tay, buồn vui mở miệng: “Trước mặt triều thần, Ngu Phi còn đến bao giờ?”
Lời châm chọc cũng nhắc nhở, Hoàng đế thoáng qua các triều thần, sắc mặt vẻ bực bội hơn, nhưng vẫn giấu sự đau lòng: “Ngươi lòng bất chính, hành vi đắn, trẫm phạt ngươi cấm túc một tháng, chớ ầm ĩ nữa, lui !”
Những lời , ngay cả Phù Dữu cũng khỏi giật .
Hả? Chỉ một tháng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-9.html.]
Đến bây giờ Oanh Nguyệt vẫn còn ho vì nhiễm lạnh đấy!
Hiển nhiên Giang Hoài Chi cũng hài lòng với phán quyết như , ánh mắt bình tĩnh nhưng lạnh lùng, cuối cùng chắp tay : “Lấy lễ trị quốc là mong của Bệ hạ, cũng là mong của bá tánh, nếu vi phạm lễ nghi, vượt quá quy củ nhưng xử lý thiên vị, e rằng sẽ khiến lòng rét lạnh, mong Bệ hạ nghĩ .”
Phù Dữu cảm thấy chút điên .
Đương sự mắng quanh co cũng nghĩ như , mặt dần lộ vẻ tức giận: “Ý của ngươi là trẫm thiên vị Ngu Phi, phán quyết quá nhẹ?”
Áp lực quá lớn từ thiên t.ử khiến trong điện gần như dám thở mạnh, nhưng Giang Hoài Chi hề tỏ sợ hãi, mặt mày cứng rắn điềm tĩnh tựa như gió mát trăng thanh: “Nhẹ.”
“Được, !” Phía liên tục tiếng hít , Hoàng đế nhất thời tức giận đến bật : “Không hổ là gia chủ đời kế tiếp của Giang gia, khí phách của Giang gia thật sự chỉ hơn chứ kém!”
Giang Hoài Chi đang quỳ gối nhưng giống như cây tùng xanh cao ngất, sự uy nghiêm của thiên t.ử trút thẳng xuống như mưa rền gió dữ, lưng vẫn cong xuống dù chỉ một chút, mặc dù tự xưng là văn thần, thế nhưng lưng còn thẳng hơn cả võ tướng.
Hắn một lời, nhưng cũng lùi một bước.
Thật lâu , Hoàng đế v**t v* tay vịn của chiếc ghế từ gỗ đàn hương, bạn đồng hành lâu dài của Thái t.ử trong tương lai, cuối cùng lạnh.
“Ngu Phi lòng hiểm ác, hãm hại quý nữ của triều thần, trẫm tước bỏ Phi vị giáng xuống hàng Tần, cấm túc ba tháng phạt bổng lộc nửa năm, hài lòng ?”
Giang Hoài Chi chỉ mỉm dịu dàng, nhàn nhạt bái lạy: “Cảm ơn sự phán quyết của bệ hạ.”
Giang Hoài Chi cơi như buông tha chuyện , nhưng Ngu Phi thì sắp điên .
Phi và Quý phi chỉ cách một bước, nhưng Tần và Phi như cách cả vực sâu. Bà dốc hết tâm sức mới leo tới vị trí ngày hôm nay, mắt thấy chức vụ Quý phi sắp lừa tới tay , chẳng lẽ vì một câu của Giang Hoài Chi mà bao nhiêu năm vất vả của bà uổng phí?!
Mất ân sủng chẳng khác gì lấy mạng bà trong thâm cung !
Khuôn mặt xinh dần tựa như núi lở, Ngu Phi rảnh lo quá nhiều, hoảng hốt lảo đảo chạy đến mặt Phù Dữu, nắm lấy tay nàng, còn vẻ kiêu ngạo đó: “Tiểu nương t.ử, bổn cung nên suy nghĩ lệch lạc, xin tiểu nương t.ử tha thứ…”
Bà hèn mọn đến mức ngay cả Phù Dữu cũng sững sờ tại chỗ vì khó tin.
“Tiểu nương t.ử, cầu xin tiểu nương t.ử đỡ cho bổn cung vài lời, là của bổn cung, bổn cung dám như nữa …” Ngu Phi lay tay nàng giống như phát điên, bắt đầu lựa lời: “Bổn cung là Phi, thể Tần, thể Tần…!”
Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn hai bọn họ, mặc dù Phù Dữu tức giận, nhưng chằm chằm như , nàng cũng cảm thấy tự nhiên.
Nàng lùi một bước, kéo tay Ngu Phi khỏi .
“Ta lành gì, nên chuyện đỡ cho ngài.” Khi mở miệng, nàng vẫn giữ thái độ g.i.ế.c địch một ngàn tự tổn hại một ngàn hai: “Ta chỉ , cả ngày hết ăn ngủ, đắc tội với ngài chỗ nào?”
“Bổn cung… Bổn cung…”
Bà bổn cung một lúc lâu vẫn tìm cớ, mà ở bên Giang Hoài Chi sớm dậy, chắp tay thản nhiên một bên, diện mạo phong thái của thần tiên, nhưng khi mở miệng chẳng thèm giữ cho ba phần thể diện.
“Việc trò Thái t.ử phi đắc tội với bà .”
Phù Dữu và Lý Càn Cảnh đồng thời “Hả?” một tiếng.
“Được sủng ái nhiều năm, nhưng kết trái, tất nhiên tính toán cho tương lai, may mắn cháu gái trong nhà lớn lên xinh , chỉ cần huỷ hoại danh dự của trò, bà tự nhiên sẽ cơ hội đẩy cháu gái đến bên cạnh Thái t.ử điện hạ.”
Dứt lời, cong khóe môi.
“Phải , Ngu Phi nương nương?”
Ngu Phi lập tức ngã đất, trong mắt thoáng lóe lên hận ý thể kiềm chế, gần như cạn cả nước mắt.
“Kéo xuống !”
Hoàng đế tức giận, so với chuyện Ngu Phi , điều khiến ông càng căm phẫn hơn chính là hậu cung thối nát của cứ thế vạch trần mặt các đại thần trong triều.
Mặt mũi của thiên t.ử vô cùng quan trọng, dù thế nào cũng thể để bọn họ tiếp!
“Bệ hạ, bệ hạ…”
Phù Dữu vị sủng phi trong bộ váy áo đỏ rực ai bì nổi, mấy tên thái giám xông kéo chút thương tiếc, lóc t.h.ả.m thiết để ý đến thể diện của , khó tránh khỏi chút thổn thức, nhưng ngoài miệng chỉ hừ nhẹ một tiếng.
Xứng đáng!
Nàng hề Thái t.ử phi, còn suýt chút nữa mất mạng!
Nàng nghiến răng, đó ném ánh mắt hình viên đạn qua.
Lý Càn Cảnh oán khí từ trời rơi xuống thương: “…?”