Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng pháo hoa chúc mừng dần vang lên khắp đầu đường cuối ngõ, hồ Bạch Diên nổi tiếng kinh thành bao phủ bởi lớp băng cuối cùng, hiện tại là thời điểm cận Tết.
Tiếng ồn ào thắp đèn hàng ngày ở phủ Thừa tướng bắt đầu sớm hơn thường lệ, các sân dù quan hệ gần xa thì đều suy tính chuẩn chút lễ mọn từ sớm. Xe ngựa của các quan viên lớn nhỏ trong triều cũng ùn ùn kéo đến tặng quà chúc mừng, tất cả đều chuyển Ẩm Khê Uyển.
Bị kéo lê như ch.ó c.h.ế.t suốt một tuần, Phù Dữu vẫn quen với cuộc sống của vua chúa, trời còn sáng rời giường. Mộc Lan kéo căng cổ họng gọi nàng cả chục , cuối cùng nhịn vén chăn lên, nàng mới chậm rãi đến gương trang điểm như mất hồn.
Mộc Lan trực tiếp bắt tay trang điểm cho nàng, chỉ bưng vài chậu nước trong tới, nàng súc miệng rửa tay, đó gọi mấy nha mang bữa sáng , xếp đầy một bàn.
Một bên là đĩa ngọc trong suốt đựng bánh bao hấp còn bốc nóng và bát mì ngọc nóng hổi. Bên còn , lọt trong tầm mắt là món bánh bơ sữa vàng óng đặt trong l.ồ.ng hấp, bột củ sen, bánh hoa quế cùng vài món điểm tâm khác dùng. Trước mặt là món canh mầm non dùng để ấm dày và thông cổ họng, Phù Dữu hít một thật dài, lười biếng vươn vai, vô cùng thỏa mãn.
“Thật —— Thơm!”
Vừa dứt âm cuối, nàng lập tức lấy một miếng bánh ngọt, hương vị thơm ngọt của món bánh cũng bịt miệng nàng.
“Mộc Lan, sáng nay nấu cơm cho ?”
“Hôm nay là sinh nhật của tiểu nương t.ử, tiểu nương t.ử quên ?” Mộc Lan bên cạnh hầu hạ nàng, hưng phấn : “Ăn sáng xong, tiểu nương t.ử tìm lão gia và phu nhân để tiến cung! Hôm nay cần đến Đông Cung sách!”
Nàng vô thức “Ồ” một tiếng.
Không cần đến Đông Cung sách, chẳng nàng sẽ thể thấy gương mặt tới mức dù thế nào nàng cũng quên của Giang Hoài Chi ?
Mộc Lan cũng sửng sốt theo, tiểu nương t.ử suốt ngày than trời trách đất khi dậy sớm, nhưng hôm nay cần , trái tiểu nương t.ử vui?
“Không .”
Sau khi phản ứng , Phù Dữu vội vàng xua tay ngượng ngùng, cúi đầu ăn món mì ngọc của nàng.
“Ồ ——” Mộc Lan lập tức hiểu , kéo dài giọng điệu trêu chọc: “Tiểu nương t.ử và Thái t.ử điện hạ quả đúng là cặp thanh mai trúc mã đôi, tiểu nương t.ử gặp điện hạ đến thế .”
“Ngươi đừng bậy!” Phù Dữu đột nhiên nổi giận, giọng giòn giã nhưng quyết liệt: “Rõ ràng là …”
Lời khỏi miệng, nàng dám nữa.
Nàng cảm nhận rõ ràng động lực khiến sức học khi trời còn sáng giữa thời tiết giá rét , chính là Giang Hoài Chi chứ Lý Càn Cảnh. nếu những lời đó , sợ rằng bộ Phù gia đều gặp hoạ theo nàng. Nàng vốn ngốc, cần gì gây rắc rối cho .
Cũng may Mộc Lan nhanh ch.óng tiếp lời: “Là nô tỳ nhiều lời, tiểu nương t.ử dốc lòng học tập, gần đây trong những tài liệu gửi về phủ, Giang Thái phó thường xuyên khen ngợi tiểu nương t.ử.”
“Hắn là lắm .”
Phù Dữu lẩm bẩm, thêm gì nữa, chỉ rầu rĩ dùng đồ ăn sáng, đó yên lặng bàn trang điểm, mặc cho Mộc Lan trang điểm.
Nhìn dáng vẻ và thái độ khác thường của nàng, Mộc Lan vẫn nhịn thêm vài lời: “Tiểu nương t.ử tâm sự ?”
“Không .”
Ngoài miệng nàng phủ nhận, nhưng hiểu trong lòng vô cùng rối loạn.
Nàng cũng vì mỗi ngày đến Đông Cung đều gặp , luôn chọc giận nhưng vẫn chuyện với .
Tuy rằng kể từ ngày hôm đó, còn tự tay dạy nàng cầm b.út, dù nàng ngốc hiểu nhưng vẫn chỉ bên hướng dẫn nàng bằng lời . Tuy nhiên mỗi khi nàng nhớ tới nhiệt độ đầu ngón tay chạm tay , đáy lòng luôn ngứa ngáy.
Tiểu nương t.ử mải miên man suy nghĩ, hiếm khi ríu rít như chim tước, ngay cả việc hôm nay mặc bộ váy nào cũng lười dặn dò. May mà Mộc Lan hiểu nàng, thuần thục lấy chiếc váy cổ tích hoạ tiết bướm xinh màu đào, cuối cùng theo đoàn xe rời phủ tiến cung.
Mỗi năm nàng đều tới hoàng cung vài để gặp Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương, thỉnh thoảng cũng chạm mặt các phi tần. Có khi là nàng tự tới, khi là cha dẫn nàng tới, cũng khi là đến Kim Loan Điện bái kiến, khi chỉ đến hậu cung tràn ngập hoa lan và hương thảo để trò chuyện.
Làm đủ thứ.
Suy nghĩ của nàng hỗn loạn.
Cha đang chào hỏi các đại thần trong triều khi tình cờ chạm mặt ở phía , nàng chỉ theo phía cắt bỏ mớ hỗn độn trong lòng. Nhìn đoàn vòng qua tòa đại điện nguy nga, rẽ thêm vài , đó tiến một điện nhỏ mái ngói lưu ly màu vàng, nền đá cẩm thạch trắng, tường điểm xuyết ngọc trai, mùi quế vấn vít quanh các cây cột, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may năm nay đến chính điện gặp mặt chuyện giọng quan cách, chỉ cần ăn một bữa cơm là xong.
Ăn còn ngăn bọn họ hỏi đông hỏi tây ? Nhất định thể ngăn .
Cung nữ phía đưa tay vén rèm cho nàng, Phù Dữu định tinh thần, đưa áo khoác lông cáo màu trắng như tuyết cho bên cạnh. Trong lòng thầm nghĩ về những lễ nghi trong cung mà Giang Hoài Chi chỉ dạy mấy ngày hôm nay, bước nhẹ nhàng thanh thoát.
… là vẻ.
Nàng c.h.ử.i thầm.
Trước nàng thật sự như , nào cung mà vui vẻ nhảy nhót ăn uống ngon miệng. năm ngoái, sinh nhật cập kê của nàng, Bệ hạ hiếm khi quát lớn dáng vẻ chút quy củ của nàng. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ đến bầu khí lúc đó, nàng vẫn chui xuống khe nứt mặt đất.
Cho nên năm nay nàng thật sự tới.
Mím môi bước noãn các một cách quy củ, liếc thấy Lý Càn Cảnh đột nhiên vọt tới đụng nàng, trong lòng chợt cảm thấy .
“Tiểu Dữu Tử!” Lý Càn Cảnh vẻ vô cùng kinh ngạc, vòng quanh nàng vài vòng: “Muội thật sự đeo nó! Sáng sớm sai gửi quà tới, mau xem nó ?!”
Khóe miệng Phù Dữu giật giật: “Cái gì?”
“Trâm ngọc.” Y hì hì duỗi tay chạm tóc nàng, cây trâm ngọc với hoạ tiết con Ly (*) y giám sát suốt quá trình chế tác cuối cùng thành, hiện tại đang tỏa sáng rực rỡ ánh đèn, trông mắt: “Ta giám sát lâu, tặng nó quà chúc mừng Tiểu Dữu Tử!”
(*): Con rồng sừng trong truyền thuyết dùng để trang trí các công trình kiến trúc hoặc công nghệ phẩm.
Thật nàng để ý mặc váy áo gì, đầu cài trâm gì, lẽ đây là suy nghĩ tinh tế của Mộc Lan, lập tức cài món quà tới đây để lấy lòng Thái t.ử điện hạ, nàng cũng thuận miệng đáp: “Đẹp, cảm ơn Thái t.ử điện hạ.”
“Hả?”
Lý Càn Cảnh giật thấy rõ, nhất thời chấp nhận giọng điệu đột nhiên trở nên xa lạ của nàng.
“Nhìn Cảnh Nhi của chúng xem, tín vật đính ước cũng tặng .” Một giọng nữ dịu dàng hào phóng từ ngoài cửa truyền , lúc y mới nhận mẫu hậu nhà tới : “Tình cảm của hai đứa nhỏ vẫn luôn .”
“Ừ.” Người đàn ông trung niên mặc long bào bên cạnh bà, nhàn nhạt quét qua những đang quỳ đất một vòng, cuối cùng dừng tiểu cô nương hiếm khi quy củ : “Dữu Nhi trưởng thành hơn .”
Đã sinh nhật , thể trưởng thành !
Phù Dữu đang định dậy nũng theo thói quen, trong đầu đột nhiên nhớ tới buổi huấn luyện ma quỷ mà Giang Hoài Chi dạy riêng nàng ngày hôm qua, lời sắp khỏi miệng nuốt trở về: “Cảm ơn lời khen của Bệ hạ, Dữu Nhi cũng chúc Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương phúc thọ an khang, việc thuận lợi bận lòng lo toan.”
?
Những mặt đều lời của nàng cho kinh sợ, đồng loạt im lặng nửa phút.
Tình huống gì thế ?
Theo bản năng nàng cho rằng nhớ nhầm câu chúc, ngẩng đầu lên bắt gặp một chút tán thưởng hiếm trong mắt Hoàng đế: “Đọc sách cùng Cảnh Nhi nửa tháng, tiến bộ ít.”
“Đứa nhỏ cố gắng.” Lúc Phù Tòng Nam mới nở nụ , nhanh ch.óng tiếp lời, dậy mời Đế Hậu xuống: “Trong tài liệu Đông Cung gửi tới mấy ngày qua, Giang Thái phó dành ít lời khen cho con bé.”
“ đúng đúng!” Lý Càn Cảnh cũng chen miệng: “Hiện giờ Tiểu Dữu T.ử chăm chỉ, còn tới thư quán cả con!”
“Dữu Nhi cố gắng, con suốt ngày vẫn chỉ hi hi ha ha.” Hoàng đế xuống vị trí chủ trì, liếc y: “Thái t.ử một nước, cái thể thống gì.”
“…” Phù Dữu , nàng nhịn đến mức hai tai đỏ bừng, trong lòng cũng thoải mái hơn chút.
Nàng hôm nay cung, nên giờ học nàng lén tìm Giang Hoài Chi hỏi vài câu chúc, hiển nhiên hiệu quả , nào đó lời xứng đáng ăn mắng.
Những xung quanh lượt chỗ của , nàng theo Lý Càn Cảnh như năm, cùng xuống vị trí đầu tiên bên của Hoàng đế. Vừa xuống, Lý Càn Cảnh vội vàng nghiêng sang, thấp giọng: “Tiểu Dữu Tử, chơi , sẽ cùng theo ý , nhưng lén học quy củ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-7.html.]
“Bản giảng bài, còn trách ai!” Phù Dữu vẫn ngay ngắn nhúc nhích, nhưng miệng nhỏ giọng tranh cãi với y: “Huynh cách xa một chút, mắng!”
“Được , hiện tại ghét bỏ !”
Phù Dữu để ý đến y nữa.
Hôm nay từ lúc rời giường nàng mang tâm sự nặng nề, thứ nhất là vì những suy nghĩ ngổn ngang rõ ràng của tiểu cô nương. Lý do còn là vì hôm qua Giang Hoài Chi chính thức cho nàng hung thủ thực sự hại Oanh Nguyệt rơi xuống nước.
Chỉ là một bữa tiệc sinh nhật bình thường, quá phô trương, tầm mắt của Phù Dữu đảo quanh một đại thần lớn tuổi cùng vài phi tần sủng ái, cuối cùng rơi xuống phụ nữ xinh ăn mặc lộng lẫy đến tham dự.
“Này” Nàng dùng móng vuốt nhỏ đụng chân bên cạnh: “Người là Ngu Phi ? Người mặc đồ đỏ .”
“ .” Lý Càn Cảnh chỉ liếc mắt một cái chán ghét rời : “Mẫu hậu vẫn còn ở đây, mặc đồ đỏ rực như thế, thật sự coi là chủ nhân của nơi .”
Có thể đoán .
Nghe hiện tại bà đang là phi t.ử Bệ hạ sủng ái nhất, quả nhiên cũng chọn loại trang phục trông vẻ coi ai gì nhất.
Nàng ngốc, nhưng tuyệt đối bánh bao mềm, dám hại bạn nhất của nàng, hôm nay nhất định nàng sẽ khiến bà mặt!
Đang suy nghĩ, đột nhiên cửa điện truyền đến tiếng động nhỏ, nàng vô thức ngẩng đầu qua ——
Là Giang Hoài Chi đến.
Nàng tận mắt thấy mặc bộ áo bào tay bó màu trắng xanh, thắt lưng ngọc mạ vàng đen quấn quanh eo, thanh cao như một cây tùng xanh chậm rãi từ ngoài điện bước , tiến đến vị trí trung tâm hành lễ. Cảm giác mát lạnh do tuyết rơi bên đường mang lập tức dịu cảm giác bực bội còn sót trong lòng nàng, như thể chỉ cần một cái là sẽ hàng ngàn cách để tận hưởng sự mát mẻ trong ngày hè nóng bức.
“Này, Tiểu Dữu Tử.” Sắc mặt Lý Càn Cảnh chút kỳ lạ, giọng điệu mất tự nhiên: “Muội gì thế, mặt bạc ?”
“… Hắn, , mặt ?”
Nàng vội chớp lông mi, chột cúi đầu xuống.
“Đứng lên .”
Hoàng đế cao gật đầu hài lòng.
“Năm nay cuối cùng cũng chịu tới, trẫm thấy đứa nhỏ ngươi quá quy củ, phụ ngươi sống trong cung, ngươi đến ? Chắc hẳn Càn Cảnh nghịch ngợm cũng gây cho ngươi ít phiền phức.”
Hắn thì quy củ cái gì, mỗi ngày khi Lý Càn Cảnh hạ triều đều kể chuyện trong triều cho .
Phù Dữu lén c.h.ử.i thầm một câu.
“Bệ hạ quá lời .” Ở bên , Giang Hoài Chi vẫn giữ nụ ôn hoà quen thuộc, trả lời kín kẽ chút sai sót: “Thái t.ử điện hạ trời sinh thông minh, lương đống chi tài (*), thần nguyện dốc lực chia sẻ nỗi lo cùng Bệ hạ.”
(*): “Nhân tài trụ cột” là ẩn dụ cho những nhân tài thể gánh vác trọng trách quốc gia.
Không đần ngu ?
Lý Càn Cảnh cũng nhe răng trợn mắt, c.h.ử.i thầm một câu.
Khoé môi Giang Hoài Chi lặng lẽ giật giật.
Sắc mặt hai đứa nhóc ngày càng kỳ lạ, chừng đang lén c.h.ử.i thầm .
“Ngồi .”
Hoàng đế phất tay, mời xuống vị trí đầu tiên bên trái, đối diện hai bọn họ.
Từ đến nay Đại Tĩnh luôn đề cao văn chương và lễ nghi, tôn sư trọng đạo, mỗi gia tộc đều lối nghiên cứu học thuật vô cùng nghiêm khắc. Với gia tộc Đế sư như Giang gia, gia chủ Đế sư, hầu hết các thành viên trong gia tộc cũng mở lớp dạy học. Tuy gia tộc giàu , nhưng uy tín và địa vị thể thế trong hoàng thất và kinh thành.
Phù Dữu chỉ liếc qua vội vàng cúi đầu giả vờ trái cây bàn, như thể chúng nở thành hoa.
Hoa còn kịp nở, các cung nữ nối đuôi tiến lấy quả xuống, đó từng chiếc đĩa ngọc đựng các món ngon như sốt đuôi hươu (1), kim ngân giáp hoa bình tiệt (2), lãnh thiềm nhi canh (3) đặt lên bàn, còn đặc biệt đặt thêm hai đĩa bánh đào và quý phi hồng (4) ở mặt nàng.
(1)Sốt đuôi hươu là một món ăn cao quý thời nhà Đường từ đuôi hươu. Hươu thường tích tụ một lớp mỡ dày mùa đông, một phần mỡ cô đặc tinh chất ở đuôi, vì "Tinh chất đuôi hươu" một năm chỉ một .
(2)Kim ngân giáp hoa bình tiệt là một món ăn nổi tiếng thời nhà Đường. Để món ăn tiên nhồi bột, cán bột thành miếng mỏng, đó dàn trứng cua lên, đến thịt cua, cuộn . Sau đó cắt chéo, hấp chín để thấy thịt cua màu trắng giữa trứng cua vàng óng ánh
(3)Lãnh thiềm nhi canh là một món ăn từ thời Đường. Món ăn từ ngao tuyết, ngân nhĩ, hoa quê và kỷ t.ử.
(4)Quý phi hồng là một giống dâu tây siêu to, siêu ngọt.
Sau đó là những lời chúc mừng như năm, nàng lượt cảm ơn những lời chúc mừng hoặc thật lòng hoặc giả dối của chư vị mặt ở đây, cuối cùng mới xem như ăn nửa miếng bánh nguội lạnh.
Chỉ là miếng bánh nhỏ mới miệng một nửa, vị công t.ử tuấn tú đối diện đột nhiên dịu dàng : “Dữu Nhi, sinh nhật vui vẻ.”
Một câu khiến nàng suýt nữa sặc c.h.ế.t, nàng vội vàng nuốt hết miếng bánh, mơ hồ nên nhai nhanh nên trả lời nhanh, môi vẫn còn dính chút vụn bánh đào do tham ăn nếm : “Cảm… cảm ơn !”
Xấu hổ c.h.ế.t!
Thoáng thấy vẻ bỡn cợt nhàn nhạt trong mắt Giang Hoài Chi, nàng lý do chính đáng để nghi ngờ cố ý, ai chọn lúc khác ăn để chuyện!
“Hiện giờ Càn Cảnh và Dữu Nhi cũng coi như bạn cùng lớp.” Hoàng hậu nương nương tiếp lời, nụ hào phóng đúng mực: “Chỉ , ở chỗ Giang Thái phó Dữu Nhi thể hiện ?”
“Tất nhiên là .” Giang Hoài Chi khẽ gật đầu, cũng nàng: “Dữu Nhi chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn hiểu chuyện, thể giảng dạy cho thiên kim nhà Thừa tướng đại nhân cũng là vinh hạnh của thần.”
Phù Dữu cảm giác, những lời khen mà sử dụng luôn cao hơn nàng chỉ một bậc…
Không để nàng kịp suy nghĩ lung tung, Phù Tòng Nam ở bên thì hài lòng: “Tiểu nữ nghịch ngợm phiền Thái phó đại nhân lo lắng, nếu chỗ nào mạo phạm, Thái phó cứ việc đến chỗ cáo trạng!”
Trưởng Công chúa An Dương cũng tiếp lời: “ , Thái phó cứ tùy ý dạy dỗ, chúng chắc chắn sẽ phản đối.”
Quả nhiên là cha ruột!
Hoàng đế dường như cũng yên tâm hơn một chút, biểu cảm mặt cũng thả lỏng hơn, thản nhiên hỏi: “Càn Cảnh thấy thế nào?”
“Tiểu Dữu T.ử đương nhiên là !” Lý Càn Cảnh lập tức trả lời, sợ chậm một giây sẽ khiến cảm thấy do dự: “Tiểu Dữu T.ử , nhi thần thích ở bên nàng!”
Lời , nụ của Hoàng hậu nương nương và vợ chồng Thừa tướng đều sâu hơn, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phù Dữu yên lặng ném con mắt hình viên đạn qua, nhưng đương sự vẫn vui vẻ tiếp tục dùng bữa như hề thấy, trông y còn nhạy bén bằng nàng.
Người nhạy bén tất nhiên đang chờ nàng.
Mọi trò chuyện hồi lâu, vị sủng phi xinh bên , nghi phạm Phù Dữu xác nhận, cuối cùng cũng yêu kiều buông đũa, mở miệng với giọng ngọt ngấy.
“Sinh nhật của Phù tiểu nương t.ử, sự cho phép của Bệ hạ, thần cũng tặng quà chúc mừng.”
Dứt lời, đôi tay yếu ớt của bà nhẹ nhàng vỗ thành tiếng trong khí, lập tức cung nữ đẩy một vật lớn tới, vật che kín bằng vải đỏ, thể thứ gì.
Phù Dữu liếc bà , hứng thú chuyện.
trông Ngu Phi hứng thú, đung đưa dáng tựa cành liễu tới tấm vải đỏ, đầu ngón tay vén lên từng chút, một quả hồ lô may mắn điêu khắc tỉ mỉ từ băng mùa đông lập tức hiện mặt !
Ánh mắt của khỏi sáng lên, Phù Dữu cau mày ngay tức khắc, trong mắt chứa đầy vẻ khó tin, đó hung tợn thẳng bà .
Điêu khắc băng.
Đây chẳng là sự khiêu khích tr*n tr** đối với nàng ?