Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nắng chiều ấm áp, quả là một ngày nắng hiếm hoi.

Kết thúc giờ dạy học như thường lệ, Giang Hoài Chi . Phù Dữu ăn trưa ở Đông Cung, lê bước chân thật dài theo ánh nắng ấm áp của mùa đông về thư quán, gục xuống bàn giả c.h.ế.t cùng Lý Càn Cảnh.

“Sao về phòng ngủ…” Nàng ngáp dài, đầu nhỏ vùi trong khuỷu tay: “Không buổi chiều tiết học …”

“Ngủ bao lâu…”

Lý Càn Cảnh cũng nửa sống nửa c.h.ế.t giống như nàng.

“Buổi chiều gặp các quan trực thuộc Đông Cung, đôi khi mấy vị quan triều cũng tới… Ừm, bọn họ những lời vô nghĩa.” Miệng y lung tung rõ: “Đợi bọn họ rời , thể nghỉ ngơi một lát, nhưng cũng đến giờ ngủ …”

“Vậy thật vất vả.” Giọng rầu rĩ của nàng truyền từ cánh tay: “Ta tưởng cũng giống , mỗi ngày đều chơi đùa.”

“Không khác lắm, dù cũng học …”

Giọng của thiếu niên càng lúc càng nhẹ, dù lắng kỹ cũng thể rõ, dần dần chuyển thành tiếng hít thở đều đều. Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ hé mở tiến , chiếu lên hàng mi dài mảnh của hai , mạ một lớp vàng cho hàng lông quạ.

Giữa lúc mơ màng, Phù Dữu nâng mí mắt, thoáng thấy một bóng trắng như tuyết cửa sổ, nàng yên tâm chìm giấc ngủ.

Nàng thích nuôi thú cưng, trong viện t.ử của nàng nuôi một con mèo nhỏ trắng đuôi đen. Lần đầu ngoài gần như cả ngày, nàng bất chấp sự ngăn cản của cha , kiên quyết mang nó theo tới đây. Kết quả dậy sớm học rảnh lo cho nó, chỉ thể giao cho Mộc Lan chăm sóc, cũng may nó ngoan ngoãn, khi nàng rảnh rỗi tới đây tìm nàng.

Hai một mèo chán chường ánh mặt trời, ngủ bao lâu, bên ngoài truyền tới tiếng động lớn.

Trước giờ Lý Càn Cảnh luôn ngủ sâu, mắt nhắm mắt mở bước ngoài, chút vui : “Ầm ĩ cái gì? Còn tới giờ Cô các ngươi nhảm .”

“Thái t.ử điện hạ.”

Nhóm ước chừng sáu bảy , thấy thiếu niên từ trong phòng bước , cuống quít cúi hành lễ. Hành lễ xong, đám liếc lẫn , chọn một kẻ xui xẻo để chuyện.

“Điện hạ, thần cố ý quấy nhiễu giờ nghỉ trưa của điện hạ, nhưng…” Đại thần do dự một lát, đó vén ống tay áo lên : “Tại Đông Cung mèo? Cào xước thần là chuyện nhỏ, nếu khiến điện hạ hoảng sợ, thần dù c.h.ế.t ngàn cũng hết tội.”

“Màu trắng?”

đúng, là màu trắng!”

“Đuôi đen?”

“Chuyện … Sao điện hạ ?”

“Đó mèo Tiểu Dữu T.ử nuôi .” Lý Càn Cảnh chút gắt ngủ vì đ.á.n.h thức, y dựa cây cột hành lang, bực bội : “Cào ngươi thì cứ cào thôi. Điều chứng tỏ ngươi đáng như , nó chỉ cào ngươi mà cào khác?”

“…”

Các đại thần cứ thế chặn họng, nhưng Mạnh Tụng – tổng quản của Đông Cung bên cạnh nọ tươi :

“Các vị đại nhân cũng vì lo lắng cho điện hạ, điện hạ chớ lời tức giận.”

“Lo lắng cho Cô gì, mèo của Tiểu Dữu T.ử sẽ bao giờ c.ắ.n Cô.”

đúng đúng.” Nụ mặt Mạnh Tụng hề giảm chút nào, thuần thục giảng hòa: “Điện hạ và Phù tiểu nương t.ử là thanh mai trúc mã, con mèo đó thể tổn thương điện hạ .”

Một câu khiến Lý Càn Cảnh chút vui sướng, nhất thời còn khó chịu, chỉ chống tay lên hông, hừ nhẹ: “Đi thôi, để Cô xem hôm nay các ngươi định báo cáo với Cô chuyện gì.”

Vẫn là đứa nhỏ kiêu ngạo.

Mạnh Tụng lắc đầu bất đắc dĩ, ôm một chồng công văn, định bước phòng theo thói quen. mới đặt một chân , thoáng thấy bóng dáng xinh xắn màu hồng nhạt dài bàn, chợt cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Ta cho ngươi tiến …” Lý Càn Cảnh thấp giọng : “Tiểu Dữu T.ử đang ngủ!!”

“Có chuyện gì thế?”

Giọng ngọt ngào mang theo chút ngái ngủ của thiếu nữ, đột nhiên quét qua đám . Chỉ thấy vị mỹ nhân nhất kinh thành tỉnh dậy giấc ngủ trưa, gương mặt vẫn còn ráng mây hồng kịp tiêu tan, nàng nhẹ nhàng bước tới, các đại thần đồng loạt cúi đầu, ai dám thẳng.

“Vô tình mạo phạm tiểu nương t.ử, mong tiểu nương t.ử lượng thứ.”

Phù Dữu nhận vị tổng quản ngày dẫn nàng cung, nàng cũng để ý nhiều, chỉ Thái t.ử điện hạ đang ngây ngô ở bên cạnh, đột nhiên hung dữ: “Lý Càn Cảnh, giữa trưa ầm ĩ cái gì thế!”

Một câu khiến tất cả ở đây đều toát mồ hôi lạnh giữa trời đông buốt giá.

Gọi thẳng tên huý của Thái t.ử đương triều ở mặt , cho dù nàng là Thái t.ử phi tương lai thì cũng tránh khỏi chút quá đáng!

Nói một cách nhẹ nhàng thì tiểu cô nương chỉ là hồ đồ, hành động đúng mực. Còn một cách nghiêm túc thì là coi rẻ uy quyền của hoàng thất, nếu Bệ hạ giận dữ lấy đầu nàng thì cũng chỉ cần mở miệng thôi.

Mạnh Tụng do dự hồi lâu, đang định liều c.h.ế.t nhắc nhở thì một giọng trong trẻo lạnh lùng quen tai từ phía truyền đến: “Dữu Nhi, chớ càn.”

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

May quá, may quá, cứu mạng tới !

Phù Dữu cũng vô thức giật , gọi tên như mặt , nàng quả thực khó tránh khỏi chút ngại ngùng.

Đám tản , Giang Hoài Chi vẫn mặc chiếc áo bào cổ tròn màu be ban sáng, trong ống tay áo dài bọc một con mèo nhỏ trắng như tuyết, cái đuôi đen tuyền, điều khiến mặt mày hờ hững của càng trở nên dịu dàng hơn: “Đến giờ thính sự (*) , điện hạ, thôi.”

(*): Nghe báo cáo và quyết định chính sự

Lý Càn Cảnh bĩu môi, thở dài: “Được , bắt đầu thôi.”

Xung quanh yên tĩnh, Phù Dữu chỉ thoáng qua cánh cửa cuối cùng đóng , vội vàng chạy tới mặt Giang Hoài Chi, cẩn thận tiếp nhận con mèo nhỏ: “Tiểu Mễ, em ngủ mà chạy thế?”

“Tên của nó ?”

!” Phù Dữu gật đầu, cảm ơn : “Mặc dù khiến tức giận, nhưng vẫn cảm ơn giúp tìm Tiểu Mễ về.”

“… Có đôi khi, trò thể lược bỏ nửa câu đầu.” Hai hàng lông mày của Giang Hoài Chi lặng lẽ cau , bất đắc dĩ : “Các quan viên trực thuộc tới tìm Càn Cảnh, mèo nhỏ của trò sợ hãi. Trong cơn hoảng loạn nó cào khác thương, đợi bọn họ ngoài, trò nên xin .”

“Rõ ràng là bọn họ doạ Tiểu Mễ , nó bao giờ cào ai!” Từ đến nay nàng thích khác về mèo của , cái miệng nhỏ vểnh lên: “Ta xin .”

“Đông Cung quy định, nuôi thú cưng.”

Giang Hoài Chi tự nhận đối xử với nàng kiên nhẫn hơn Lý Càn Cảnh bảy tám phần.

“Trò tự ý mang nó đến đây, nhưng trông coi nó, như là trò đuối lý.”

“Thế… Thế cũng ! Không đời nào!”

“Chưa tới việc trò chỉ là tiểu thư nhà Thừa tướng đương triều, cho dù tương lai trở thành Thái t.ử phi, một khi sai chuyện tổn thương ai đó thì cũng nên lời xin . Trò cần cảm thấy mất mặt, đối xử chân thành với sẽ luôn đổi sự tôn trọng thật lòng.”

Giang Hoài Chi thuần thục giảng giải đạo lý mà lười nhất, nụ dịu dàng luôn thể hiện mặt khác giờ chút gắng gượng duy trì nổi.

Một đứa trẻ nghịch ngợm còn đủ, giờ tới một đứa nữa.

Hắn đến đây Thái phó, đến nuôi con cho hoàng thất!

Dường như Phù Dữu ngờ thuyết phục vài phần, nàng c*n m** d*** suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy lời lý, nhưng cảm thấy quá hèn nhát khi chịu thua nhanh như . Nàng vẫn cứng cổ cãi thêm một câu: “Vậy cũng lý gì Phù tiểu nương t.ử xin !”

Quả nhiên.

Ánh mắt Giang Hoài Chi tối sầm , ngay đó khóe môi cong thành một độ cong tuyệt .

“Vậy thì còn cách nào khác.”

Hắn lắc đầu.

“Ngài… Ngài gì!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-6.html.]

“Là dạy học, thể gì.” Giọng điệu của dịu dàng hoà nhã: “Truyền thống từ xưa đến nay, cứ cáo trạng thôi.”

Nhìn mặt đổi sắc cáo trạng với cha , tiểu cô nương nhất thời sốt ruột: “Giang diện mạo tuấn tú như thế, vì hết tới khác cứ đáng ghét như ! Ngài đừng cáo trạng với cha , xin chứ gì!”

“Ta…” Giang Hoài Chi ngẩn , đó khẽ: “Thật sự đến mức trò treo miệng cả ngày ?”

“Tất nhiên , là công t.ử tuấn tú nhất mà từng gặp ở kinh thành!”

Lời buột miệng thốt theo bản năng, xong nàng mới cảm thấy chút , hừ một tiếng đầu sang chỗ khác.

“Cái miệng dẻo nịnh nọt cũng vô dụng thôi.”

Hôm nay, điệu bộ của Giang Hoài Chi, vẻ định buông tha cho nàng.

“Còn nữa, mặt khác, gọi tên huý của Thái t.ử.”

“Y đặt tên để gọi …” Bị giáo huấn liên tiếp, cái miệng nhỏ của Phù Dữu càng dẩu cao hơn: “Ngài cũng gọi mà.”

“Ta gọi mặt khác.”

“Vậy !”

“…” Giang Hoài Chi im lặng, đó đột nhiên khổ: “Ở trong hoàng cung , ai giống hơn Dữu Nhi.”

Dám dám cãi, dám chơi dám , một đôi mắt sạch sẽ trong veo thấy đáy, một tính cách ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ. Tính tình như , tận mắt thấy Lý Càn Cảnh dần đ.á.n.h mất khi trưởng thành, càng cần bản đ.á.n.h mất điều đó từ bao giờ. Hiện tại ở chung với tiểu cô nương vài ngày, khó tránh khỏi việc chút bùi ngùi xúc động.

Phù Dữu trải đời nhiều, đôi mắt to chớp chớp hai , cũng hiểu ý nghĩa thực sự trong lời của , chỉ nghĩ đang móc , ngược càng giận hơn: “Không gọi thì gọi, ngài đừng mách tội !”

“Thật ?”

“Thật, ai đổi ý đó là ch.ó con!”

“Vậy .” Giang Hoài Chi nhanh ch.óng thu hồi cảm xúc nhất thời, xuống chiếc ghế gỗ hành lang, nhẹ nhàng dựa cột, cẩn thận ngắm nghía cánh hoa đỏ tay rụng xuống từ cây mai gần đó: “Thật … Dù thế nào cũng sẽ gửi một phần tài liệu cung và phủ Thừa tướng, miêu tả đúng sự thật về biểu hiện của các trò mỗi ngày.”

Phù Dữu tỉnh ngộ: “Vậy nên, nhận sai , xin , ngài vẫn sẽ cáo trạng ?!”

“Có thể hiểu như .”

ít nhất… Ta sẽ cho trò vài câu.”

Ánh nắng phản chiếu nền tuyết, hất nhẹ lên sườn mặt tuấn tú của mặt, sự dịu dàng như như đọng đôi mày kiếm, nếu để ý kỹ sẽ thấy vài vết nứt khó tả. Hắn cứ hờ hững dựa hiên nhà như , bộ trường bào màu vàng be càng khiến khí chất quanh trở nên cao quý nổi bật hơn. Giữa ngón tay trắng nõn thon dài kẹp một đóa hoa tươi xinh , dù chỉ bóp nhẹ cũng khiến trái tim lỡ nhịp.

Nói đến cũng lạ, bên trong đôi mắt lạnh lùng nhưng luôn ngậm ý , nàng thể một chút nỗi buồn nhạt.

Khoé mắt liếc thấy nàng chỉ lời nào, Giang Hoài Chi nghiêng đầu, trong mắt chỉ còn chút quan tâm đối với học trò của : “Sao thế, giận đến mức nên lời ?”

Không lúc đó đang nghĩ gì, Phù Dữu buột miệng hỏi: “Tiên sinh vui ?”

“… Dựa mà trò như ?”

“Không , chỉ là luôn cảm giác nụ của ngài… Không giống như đang thật lòng, nụ từng thấy như !”

Giang Hoài Chi chút kinh ngạc sự nhạy cảm của nàng, nhưng cũng chỉ lắc đầu đáp: “Công t.ử thế gia, chức vụ Thái phó, còn gì hài lòng.”

Nói xong, cho nàng cơ hội tiếp tục chuyện, chế nhạo một câu.

“Dữu Nhi vẫn nên nghĩ xem lát nữa xin thế nào , tránh đến lúc đó mặc dù chán ghét , nhưng vẫn giúp.”

“Ngài!” Nàng k*ch th*ch đến mức nhe răng, ngay cả mèo con trong n.g.ự.c cũng vươn móng vuốt sáng bóng : “Lỗi của là đưa nó đến đây, Tiểu Mễ đáng yêu như , nó cào ai cũng sai!”

“Ta nghĩ nó sai.”

Phù Dữu mở to mắt, hai mắt sáng ngời: “Tiên sinh cũng nghĩ như ?”

“Ừm.” Giang Hoài Chi vẻ hổ, nhưng vẫn thành thật trả lời nàng: “…Quả thực đáng yêu.”

“Ngài tinh mắt đấy!” Tiểu cô nương lập tức hưng phấn, cũng quên luôn việc giáo huấn cả nửa buổi trời: “Ta ngay mà, như tuyệt đối giống những khác, bọn họ đều thích Tiểu Mễ!”

Giang Hoài Chi bật .

“Đi thôi, buổi chiều trò thể tự học, thấy sắc trời tối thì về nhà sớm , ngày mai vẫn giờ Mão đến giảng bài.”

Phù Dữu tựa như thấy lời , nàng ôm chú mèo nhỏ chạy đến : “Tiểu Mễ ngoan mềm, sờ một chút ?”

“… Không cần.”

“Vậy .”

Thấy dậy rời , Phù Dữu ngẫm nghĩ một lát, đó quyết đoán vươn tay ngăn cản: “Ta còn một chuyện hỏi !”

“Trò .”

“Lúc chuyện Oanh Nguyệt rơi xuống nước, điều tra hung thủ ?”

“Biết đại khái.” Giang Hoài Chi gật đầu: “Đừng nóng vội, sẽ cho trò một lời giải thích.”

cũng giúp đỡ!” Thân hình nhỏ bé của Phù Dữu mặt , cố gắng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên : “Bọn họ bắt nạt lên đầu và Oanh Nguyệt, yên chờ đợi kết quả khác đưa tới …”

Hắn ngờ nàng sẽ như , khỏi cụp mắt nàng. Mắt tựa như chiếc gương phản chiếu gương mặt đỏ lên vì nôn nóng của nàng, thật lâu mới lộ chút ý dễ phát hiện.

Ngay cả bản cũng nhận , ý từ đáy mắt len lỏi đến tận đáy lòng, tựa như gió xuân thổi qua, ngàn đoá hoa lê nở rộ chỉ một đêm. Nhiều năm , lúc nửa đêm nhàn rỗi, nghĩ vẫn cảm thấy xúc động.

“Mấy ngày nữa là sinh nhật của trò ?”

Hắn trả lời câu hỏi đó của nàng.

“Hả?… Vâng!” Phù Dữu mù mờ câu hỏi khó hiểu của : “Sao ?”

Là Thái t.ử phi tương lai, gần như một nửa quãng thời gian trưởng thành của nàng là ở trong hoàng cung. Sinh nhật hàng năm của nàng đều Đế Hậu đặc biệt cho phép tổ chức tiệc mừng ở trong cung. Có lẽ năm nay cũng , chỉ là nàng tổ chức sinh nhật nhiều năm như thế, hình như từng thấy Giang Hoài Chi xuất hiện trong bữa tiệc của . Nếu thì tại đến bây giờ nàng mới tới vị công t.ử ấm áp như ngọc .

“Năm nay cũng tiến cung.”

Giang Hoài Chi nhàn nhạt ném một sự ám chỉ mà tự cho là rõ ràng.

“Tiên sinh tham dự sinh nhật ?” Phù Dữu trực tiếp phớt lờ sự ám chỉ của , ánh mắt lóe lên vài phần hưng phấn: “Mặc dù đáng ghét, nhưng vẫn hy vọng sẽ tới!”

“… Đã , thể lược bớt nửa câu đầu.”

Hắn đỡ trán với nàng.

Quên mất, nàng là đứa nhỏ ngốc.

“Chuyện nếu trò xử lý, đến lúc đó sẽ cho trò nên thế nào.”

“Được! Vậy chờ !”

Phù Dữu trịnh trọng gật đầu, chợt nở nụ rạng rỡ như ánh bình minh, mây đen dày đặc gương mặt lập tức xua tan.

Mặt mày Giang Hoài Chi dịu dàng, giọng điệu hiếm khi chút nuông chiều: “Vui , thể thả ?”

…”

Tiểu cô nương v**t v* chú mèo con ngủ say trong n.g.ự.c, nâng nó lên cao tới mắt , một sợi lông đuôi màu đen rơi chuẩn xác ống tay áo nhiễm một hạt bụi nào của .

“Tiểu Mễ quả thật đáng yêu, ngài thật sự sờ thử ?”

Giang Hoài Chi: “…”

 

 

Loading...