Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 59:: Hoàn chính văn
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ Ngọ ngày hôm .
Tiểu nương t.ử hé mắt, điều đầu tiên đập mắt nàng là ánh nắng rực rỡ từ bên ngoài xuyên qua lớp màn mỏng, sáng đến mức khiến nàng nheo mắt .
Nàng khẽ động đậy.
Cả đau nhức.
Những chuyện đêm qua vẫn còn in rõ trong tâm trí nàng, giày vò bao lâu, đến cuối cùng nàng đến kiệt sức, mê man chìm giấc ngủ.
nàng nhớ rõ ràng bản đổ ít mồ hôi, mà giờ đây làn da trơn mịn khác thường, chẳng lẽ…
Hắn giúp nàng tắm rửa?
Không thể nào!
Ý nghĩ nàng giật , bật dậy thẳng, lúc mới phát hiện bên cạnh vẫn còn một đang .
"Phu… phu phu… phu quân?"
Trải qua chuyện , nàng nhất thời đối diện với gương mặt như chạm khắc mắt .
"Dữu Nhi tỉnh ?"
Giang Hoài Chi cũng theo đó dậy, khóe môi nở nụ , nàng :
"Hơi mệt, nên hôm nay xin nghỉ buổi chầu sáng ."
"..."
Chàng cũng mệt ?!
Tiểu nương t.ử hung hăng lườm .
"Chàng… cứ… giày vò mãi …"
Nàng mở miệng lập tức cảm thấy ngượng ngùng, giọng mềm mại, tựa như đang nũng.
"Khó khăn lắm mới , chẳng lẽ thể nhiều thêm vài ?"
Hắn cất giọng dịu dàng, kèm theo một chút dụ hoặc.
"Không !"
Nàng lập tức phồng má, tức giận.
"Ta mà vẫn chịu dừng …"
"Lần nhẹ nhàng hơn."
Giang Hoài Chi đưa tay ôm lấy nàng, giọng trầm ấm như đang dỗ dành.
"Xin , phu quân cũng là đầu trải nghiệm… nhất thời kiềm chế , nhất định sẽ chú ý."
"Hừ."
Tiểu nương t.ử lúc mới miễn cưỡng bỏ qua.
"Giang Hoán cũng hung dữ như ?"
Hắn sững .
"Liên quan gì đến ?"
"Thì là Oanh Nguyệt hỏi á."
Phù Dữu trong lòng , nàng chút mơ màng, lời nào cũng thể buột miệng .
"Nàng tò mò chuyện phu thê… rốt cuộc là thế nào."
"Vậy giờ nàng hiểu ?"
Ánh mắt Giang Hoài Chi tràn đầy ý trêu ghẹo.
"Hiểu , thì là…"
"A!"
Nàng bực bội, giơ tay đ.á.n.h .
"Chuyện thể chứ!"
"Các nàng còn nghiên cứu cả chuyện ?"
Hắn tiếp tục trêu nàng, gương mặt đỏ bừng càng thêm đáng yêu.
"Không lẽ đêm qua nàng ăn mặc như , là cố ý?"
"Cố… cố ý thì nào!"
Nàng ưỡn n.g.ự.c, lớn tiếng phản bác.
"Sau ngày nào cũng cố ý, tháng nào cũng cố ý, năm nào cũng cố ý!"
"..."
Giang Hoài Chi đột nhiên đè nàng xuống, một tay giữ c.h.ặ.t nàng, một tay nâng cằm nàng lên.
"Được thôi."
Hắn cúi đầu, thở dần trở nên dồn dập.
"Xem thử chúng , ai sẽ là cầu xin ."
Môi mỏng nữa mạnh mẽ áp xuống, tiểu nương t.ử dù giãy giụa cũng vô ích, chỉ rưng rưng , từ kẽ răng thốt từng chữ ngắt quãng.
"Không… nữa, đừng mà…"
Bên ngoài, Tân Di định gõ cửa đưa bữa sáng, thấy động tĩnh bên trong thì câm nín.
Nàng phất tay hiệu cho hạ nhân lui xuống, ngay cả cháo bổ khí dưỡng huyết và canh nhân sâm cũng dọn .
Thật sự đói chút nào ?
Thôi .
Lại đun nước tiếp nào!
-
Hôn sự của Giang Oanh Nguyệt định giữa tháng Mười, mà mãi đến ngày khi xuất giá, tiểu nương t.ử mới tin.
"… Ngươi đừng với là vì Nhị ca quá mạnh bạo, khiến ngươi lâu như cũng dám đến tìm ."
"Thật sự đau đó!"
Phù Dữu nức nở, dụi đầu lòng nàng .
"Ta lời mê hoặc của ngươi, kết quả là suốt ba ngày xuống giường ! Đến tận bây giờ, tay chân vẫn còn đau nhức luôn nè!"
"Đáng sợ đến ?"
Đôi mắt hạnh của Giang Oanh Nguyệt trợn tròn, khó mà tin nổi.
"Ta từng phu nhân nhà Tướng quân ít nhiều cũng chịu chút khổ, nhưng Nhị ca là văn nhân mà… Vậy A Hoán cũng luyện võ… Vậy thì…?"
"Không chứ, ngươi rốt cuộc mấy chuyện từ thế?"
"Là từ những buổi tụ hội của các quý nữ đại gia tộc đó! Mỗi rủ ngươi , ngươi đều chịu, giờ trách từ ?"
"Ta nào , các ngươi gặp bàn mấy chuyện !"
"Đương nhiên là trao đổi thi ca, thư họa ."
Giang Oanh Nguyệt chọc nhẹ lên ch.óp mũi nàng.
" nếu gặp quen, trò chuyện đôi chút về những chuyện khuê phòng cũng là điều thường tình."
"Vậy cũng ."
Nàng hít hít mũi.
"Ta… cũng học hỏi chút kinh nghiệm, thể để lúc nào Giang Hoài Chi lúc nào cũng đơn phương giày vò thế ."
"Ngươi kể tỉ mỉ chút xem giày vò thế nào?"
"Ai da!"
Tiểu nương t.ử hổ đến mức suýt nhảy dựng lên.
"Ngươi chuẩn xong của hồi môn ? Dù xuất giá ngoài, cũng tám nâng kiệu lớn rước , rảo quanh kinh thành một vòng mới trở phủ Giang gia."
"Tất nhiên kiểm tra ba ."
Giang Oanh Nguyệt mỉm dịu dàng, gật đầu .
"Phụ quy y nơi cửa Phật, mẫu cho rằng gả cho một thị vệ là mất mặt, cũng may ngươi và Nhị ca giúp đỡ, mới thể chuẩn xong của hồi môn."
"Mẫu ngươi hồi âm ? Bà đến tham dự hôn lễ ?"
"Ta gửi thư, nhưng bà đến."
Nàng khẽ thở dài.
"A Hoán cũng là cô nhi, nếu luận về trưởng bối, e rằng vẫn nhờ đến các ngươi."
"Vậy tối nay về bàn với phu quân, để ngày mai xin phép Bệ hạ nghỉ một ngày."
Phù Dữu vỗ vỗ tay nàng , dịu dàng an ủi.
"Không cả, cũng may là ngươi trùm khăn voan, nếu bất thình lình quỳ xuống , e là đỡ nổi !"
Giang Oanh Nguyệt bật .
"Ngươi đấy, chỉ giỏi linh tinh để chọc vui thôi."
"Ngươi lên vẫn là nhất!"
Giang Oanh Nguyệt ngẩng đầu trông lên bầu trời, đúng độ thu cao khí sảng, sắc trời trong xanh tựa gương hồ nghiêng đổ, đôi lúc bạch điểu nhẹ lướt qua tầng mây, sải cánh bay lượn trời cao tựa như từng lạc phương hướng. Bạch điểu như thể cảm nhận dõi theo , nó cố tình sà xuống, lướt qua tán cây quế rực rỡ, khiến hai ba đóa hoa vàng rụng xuống, thản nhiên tung cánh mà .
"Thật bao."
Tiểu nương t.ử dường như cũng tiết trời trong trẻo cho vui lây.
"Chúng đều gả cho thương yêu nhất."
"Thuở nhỏ, từng mường tượng vô viễn cảnh về A Hoán, mà từng một , dám nghĩ rằng ngày chúng sẽ cùng xuất hiện, một là tân lang, một là tân nương."
Giang Oanh Nguyệt cũng dõi theo phương trời xa xăm, thấp giọng thì thầm.
"Giá như sớm hôm nay, thì khi rơi xuống nước năm đó, nên cãi lý đến cùng. Là do yếu hèn, khiến mất một con mắt."
"Dẫu chỉ còn một con mắt, nhưng chỉ cần dung chứa ngươi, thế là đủ ."
Phù Dữu đáp, khẽ nghiêng , tựa sát bên cạnh bằng hữu.
"Ta cũng từng nghĩ, cuộc đời của , ngoài bốn bức tường cung cấm sâu thẳm, vẫn còn một con đường khác."
"Tất cả những điều , đều là nhờ Nhị ca."
"Không , là nhờ chính chúng ."
Nàng nhẹ giọng chỉnh lời của Giang Oanh Nguyệt.
"Vì chúng từng từ bỏ, mới thể từng bước đến ngày hôm nay."
"Ngươi , là nghĩ nông cạn ."
Giang Oanh Nguyệt ngửa đầu theo đôi nhạn lượn vòng trời cao, khóe môi khẽ cong lên.
"Giờ đây, cũng tệ lắm, đúng ?"
"Tất nhiên , mặc dù phu quân là gia chủ, là ngươi sùng bái nhất, nhưng trong mắt , nếu luận về việc xử lý nội vụ, còn thua xa ngươi đấy."
Phù tiểu nương t.ử đáp ngay chút do dự.
"Oanh Nguyệt quan trọng, là mà A Hoán và cả chúng tuyệt đối thể thiếu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-59-hoan-chinh-van.html.]
Giang Oanh Nguyệt dường như những lời sưởi ấm lòng, đáy mắt nàng dần dần ngân ngấn lệ.
"Tiểu Dữu Tử."
Nàng khe khẽ thầm thì.
"Cầu cho chúng đều đạt ước nguyện, cả đời hạnh phúc viên mãn."
"Chúng nhất định sẽ như !"
Giọng trong trẻo như mật ngọt vang lên giữa trời thu, hòa cùng sắc lá phong khẽ rơi. Bên ngoài sân, đội nhạc lễ đang gõ trống gõ chiêng, rộn ràng chuẩn , Giang Oanh Nguyệt và Phù Dữu lặng lẽ tựa , giữa hương quế ngào ngạt, trông về phía chân trời xa xa, nơi hoàng hôn dần buông, trời dần rực sáng.
Như thường lệ, hỷ sự của Giang phủ cử hành lúc chạng vạng ngày hôm .
Đoàn xe hoa diễu phố, Phù Dữu theo xe hoa. Nàng ở trong phòng của Giang Oanh Nguyệt, ngủ một giấc dài, khi tỉnh dậy, hoa xa chạy đến tận Tây Kinh, trong phủ, đám bà t.ử nha ai nấy đều bận rộn, ai rảnh rỗi để tâm đến nàng. Nàng cũng gây thêm phiền hà, tùy ý chọn một chiếc gương đồng, tự đ.á.n.h phấn, tô điểm đôi nét, ngoan ngoãn đến chính sảnh đợi.
Khách khứa lượt nhập tiệc, rôm rả bàn tán, náo nhiệt vô cùng. Dù gì thì đây cũng là nhà của Đế sư, thiệp mời phát , một ai dám khước từ. Ai nấy đều mong ngóng chứng kiến cảnh bậc danh môn nhất Đế Kinh, hạ giá về gả cho một gia phó, còn trưởng quản lý gia tộc.
Phù Dữu trong một gian phòng nhỏ phía , bỗng nhiên vô cớ lo lắng cho bằng hữu của .
Thậm chí, nàng còn căng thẳng hơn cả chính ngày thành của .
Giang Hoài Chi thoáng hiểu lòng nàng, khoác lên y phục lễ nghi lộng lẫy, chậm rãi xuống bên cạnh, dịu dàng vòng tay ôm lấy eo nàng.
"Đừng sợ."
Hắn dịu dàng dỗ dành.
"Hôm nay, điều diễn đều là điều mà Nguyệt Nhi mong nhất."
"Ừm!"
Nàng mạnh mẽ gật đầu.
"Ta… thật sự vui mừng cho nàng !"
Lễ quan lượt xướng lên từng hồi quen thuộc, tiểu nương t.ử nín thở ghế cao đường, chứng kiến hai cung kính dập đầu, bái lạy thiên địa.
Giang Hoán vốn tuấn hơn , hôm nay khoác lên hỷ bào rực rỡ, càng thêm phong thần tuấn lãng. Dẫu lớp vải đỏ che phủ, song niềm hân hoan rạng ngời vẫn chẳng thể giấu . Giang Hoán tựa như thể xuyên thấu qua lớp khăn voan, khắc sâu hình ảnh tân nương của tâm khảm.
Chỉ tiếc rằng, nàng thể tận mắt trông thấy bằng hữu thiết nhất của hôm nay trông . hẳn là, nàng tất sẽ dịu dàng như nước, diễm lệ vô song. Và chỉ duy nhất một Giang Hoán diễm phúc ngắm .
Yến tiệc kéo dài đến tận giờ giới nghiêm mới dần tàn.
Phù Dữu là chủ mẫu Giang gia, đích ở cửa tiễn khách, dõi theo từng chiếc xe ngựa vội vã rời , cuối cùng, trả sự yên tĩnh cho Giang phủ.
Nàng theo bên cạnh Giang Hoài Chi mấy ngày qua, cũng dần thể nhớ tên và chức vị của những quan viên triều đình, nay giúp xử lý những mối quan hệ , cũng dần chút đấy.
“Trời lạnh , nàng khoác thêm áo .”
Một giọng thanh nhã tựa tuyết rơi khẽ vang lên từ phía , theo đó là một lớp áo ấm áp phủ lên vai nàng. Nàng khẽ chỉnh , mới nhận đó là một chiếc áo khoác lông mềm mại.
“Phu quân tới !”
Tinh thần của nàng lập tức phấn chấn, ngoan ngoãn dựa .
“Cơ bản tiễn hết khách , giờ cũng muộn, đều vội vã rời , cũng đỡ cho xã giao nhiều.”
“Vất vả cho nàng .”
Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía , giọng điệu dịu dàng vô cùng.
“Lần nhất định sẽ cùng nàng.”
“Không cần , thực sự thể tự lo mà!”
Giọng tiểu nương t.ử ngọt ngào, trong trẻo như tiếng chuông bạc.
“Đã đưa A Hoán chứ?”
“Ừm, chắc là vui quá , uống cũng ít.”
“Hả? Vậy tối nay...”
“Nàng bận tâm cái gì thế?”
Giang Hoài Chi thản nhiên nàng, ý thoáng hiện nơi đáy mắt.
“Nếu thực sự lo, chẳng nên lo cho phu quân của nàng ?”
“... Đáng ghét, cứ trêu chọc mãi!”
Nàng giận dỗi đ.ấ.m nhẹ một cái, chút do dự vùng khỏi vòng tay tà dâm .
“Về nhà, về nhà thôi!”
“Về nơi của chúng ?”
“Ừm! Ăn nhiều quá , bộ một chút , xe ngựa mãi thấy choáng váng.”
Vầng trăng tròn treo cao, ánh trăng thanh khiết lẫn theo sương lạnh của đêm thu, nhẹ nhàng rải xuống dáng hình nhỏ nhắn đang khoác áo lông mềm mại, dường như lưu luyến phủ lên đôi tay trắng ngần nàng đưa lên, trắng đến mức như phát sáng.
Gần đến giờ giới nghiêm, phố xá vắng lặng một bóng . Phù Dữu hít gió thu se lạnh, ánh trăng trắng ngần, nàng khẽ giơ cánh tay nhỏ nhắn lên, uyển chuyển nhảy múa.
Tiếng gió lay động nhành quế vàng tựa bản nhạc tiên t.ử ngân nga, con đường rộng rãi, bằng phẳng tựa sân khấu dành riêng cho nàng. Ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua một cánh hoa bay lạc, vòng eo thon thả khẽ xoay, dừng ở điểm nhất, khiến đến say mê.
Giang Hoài Chi tối nay uống chút rượu, chắp tay lưng bước theo phía nàng. Ánh trăng mắt tựa như phủ lên một màn sương mờ, khiến thể phân biệt, lay động theo gió là thê t.ử thương yêu, là tiên nữ nhỏ nơi cung trăng trời. Hắn thử mấy , vẫn cách nào phân biệt .
“Dữu nhi.”
Hắn thử khẽ gọi.
“Hửm?”
Tiểu nương t.ử phía nhanh ch.óng đáp , ngoái đầu duyên.
“Có ?”
“Rất .”
Giang Hoài Chi ánh mắt dịu dàng, như ánh trăng đêm nay, thanh nhã ôn hòa.
“Nàng học những điệu múa từ khi nào thế?”
“Là các ma ma trong cung dạy đó.”
Nàng thuận miệng đáp, giật che miệng .
“Ý… , để múa cho khác .”
Hắn khẽ hừ một tiếng, tựa như chút hài lòng.
“Dù cũng là đầu tiên xem.”
“ đúng! Ta từng múa cho ai khác, phu quân là đầu tiên đó!”
Cuối cùng cũng vớt vát .
Nàng xoay , chậm rãi bước lùi, chăm chú gương mặt tuấn tú thoáng nét hờn dỗi của phu quân , khỏi cảm thán.
“Phu quân ngày càng dịu dàng .”
“Sao nàng ?”
“Trước đây khi gọi là , lúc nào cũng lạnh lùng, lời cũng nhạt nhẽo, ngoan một chút là đ.á.n.h tay ngay.”
Nghe , Giang Hoài Chi khẽ mỉm , ánh trăng lành lạnh phủ xuống bộ trường bào tròn màu kim nhạt thêu hạc của , nổi bật khí chất cao quý gì sánh .
“Khi đó nàng cũng nghịch lắm, sáng nào mà nàng trễ ? Bị trách phạt vài , mới miễn cưỡng đến đúng giờ.”
“Ta sợ mắng! Ta là tiểu nương t.ử Phù Dữu, sợ trời sợ đất đó.’’
Phù Dữu rạng rỡ, dáng vẻ ngây thơ mà đáng yêu.
"Ta chỉ là... trúng thôi!"
"Người khác bái sư là để cầu học vấn, còn nàng bái sư tiện thể giải quyết cả chung đại sự."
"Vậy ?"
Nàng dừng bước, ngoan ngoãn yên chờ theo kịp.
"Đã gọi một tiếng , thì quản hết thứ, ngay cả ... cũng quản cả đời."
"Không đắn."
Giang Hoài Chi mắng, nhưng trong ánh mắt tràn ngập cưng chiều.
"Nàng cứ nhảy nhót lung tung, chịu t.ử tế. Đưa tay đây."
Nàng ngoan ngoãn đáp lời, nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn của cho nắm lấy.
"Chúng nên nhanh một chút ? Nếu , lẽ lát nữa sẽ dùng đến gương mặt của đấy."
"Ý gì?"
"Những ai dám ngoài đường giờ giới nghiêm, đều sẽ bắt về uống cả mà."
Tiểu nương t.ử nghiêng đầu , đôi mắt tròn trong veo như hạt nho căng mọng.
" nếu bọn họ thấy , nhất định dám động , nên mới là dùng đến mặt của ."
"Vậy sẽ che mặt , để nàng nếm thử xem ở Đại Lý Tự mùi vị ."
Giang Hoài Chi cố ý trêu chọc nàng, lời còn dứt, từ xa vang lên tiếng bước chân dồn dập, binh lính tuần tra nhanh ch.óng tiến đến, giọng quát lớn: "Kẻ nào đó!"
"Hỏng ."
Hắn lắc đầu.
"Giờ thì thực sự dùng đến mặt ."
"Chúng chạy thôi!"
Tiểu nương t.ử khanh khách, nắm c.h.ặ.t t.a.y , đôi mắt cong cong.
Hắn còn kịp phản ứng, nàng kéo chạy . Binh lính phía thấy bọn họ bỏ chạy thì càng đuổi gắt gao hơn.
là trẻ con nghịch ngợm.
Quả thực quá bướng bỉnh.
Giang Hoài Chi bất đắc dĩ buồn , kìm mà siết tay nàng c.h.ặ.t hơn, sải bước chạy nhanh.
"Giữ c.h.ặ.t nào, phu quân sắp chạy đây."
"Chạy thôi, chạy thôi!"
Phù Dữu giòn tan, âm thanh như chuông bạc tan trong gió.
"Đừng để bọn họ bắt nhé!"
Ánh trăng kéo dài hai cái bóng, một lớn một nhỏ, nền đất. Ngọn đuốc phía càng lúc càng gần, nhưng bọn họ chẳng mảy may để ý, chỉ mải mê chạy về phía nhà, rộn rã tiếng .
Vừa tới cửa phủ, Giang Hoài Chi nhanh ch.óng đẩy cổng , trở tay đóng sầm , ngăn cách hết thảy kẻ bên ngoài.
"Hộc hộc... mệt quá..."
Tiểu nương t.ử th* d*c, gò má đỏ ửng.
"Hình như gõ cửa đấy, vẫn đuổi kịp ?"
"Suỵt."
Giang Hoài Chi mạnh mẽ kéo nàng sát tường, cúi xuống nàng.
"Giờ mà lên tiếng, hành động của một kẻ thông minh ."
Rồi cúi đầu hôn lên môi nàng.
Tất cả yêu thương đều giấu trong nụ hôn mềm mại . Khi đôi môi chạm , dường như ồn ào bên ngoài đều lắng xuống, thế giới của nàng, chỉ còn .
Vậy thì... cứ mạnh dạn một chút.
Nàng rụt rè nhón chân lên, vụng về đáp .
Hoa quế vàng rơi theo ánh trăng, nhẹ nhàng lướt qua mái tóc nàng, từng cánh một, chạm .
Quãng đời còn ...
Chỉ cần là , là đủ.
(Hết truyện)