Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hôm , trời quang đãng.

Từ khi trục xuất khỏi Đông Cung, Lý Càn Cảnh còn dậy sớm giờ Mão để học nữa. Bây giờ mỗi ngày buổi triều lúc sáng sớm kết thúc, y trốn trong thư phòng, đống tấu chương chất cao mà nhức cả đầu.

Tấu chương phụ hoàng thể xử lý ngày càng ít , nay chỉ thể long sàng, Dư công công chọn những quyển sổ con quan trọng nhất để thuật , phần còn đều đưa đến chỗ y.

Mẫu hậu từng , vốn dĩ hai năm nữa khi y tròn mười tám, phụ hoàng sẽ để y chu du khắp Đại Tĩnh, mở mang kiến thức. Rồi khi y trở về, phụ hoàng sẽ chính thức dạy y trị quốc, giám quốc.

Đáng tiếc, trong tình thế mắt, y ép buộc vị trí , dù giỏi cũng c.ắ.n răng xử lý. Ngày ngày các triều thần cùng quan ríu rít ngớt, hết chê trách chỗ phê bình chỗ khác.

Đôi khi, y cũng sẽ nhớ đến Giang Hoài Chi.

phần nhiều, y mong c.h.ế.t ở một nơi thật xa, vĩnh viễn bao giờ trở về nữa.

Thiếu niên hạ triều, cả khoác long bào đen thêu hoa văn mãng xà, cũng chẳng buồn xiêm y, phiền muộn đẩy cửa thư phòng.

Hôm nay, phụ hoàng thậm chí thể thượng triều, đầu tiên y lên vị trí cao cao mà cúi xuống quần thần. tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm, đám lão thần trong triều ai cũng thể kiếm cớ bắt bẻ đôi câu, ngay cả hai vị hoàng thực chức cũng dám công khai đối chọi y.

Là Thái t.ử, nhưng y cảm thấy quá mức ngột ngạt, bứt rứt.

Thế nên lúc đẩy cửa, động tác của phần mạnh hơn, suýt nữa va phía .

Lý Càn Cảnh giật .

"Ai đó?"

Người nọ vận trường bào tay rộng màu bạc xám, vạt áo thêu hình cá chép vượt long môn, cung kính hành lễ với .

"Thần Giang Vọng Chi, tham kiến Thái t.ử điện hạ."

Thiếu niên chẳng sắc mặt lành gì với , thẳng đến xuống vị trí của .

"Ngươi đến gì?"

"Thần Giang gia phái đến phò tá điện hạ, cũng là tân Thái phó của điện hạ."

"Có thánh chỉ ?"

"... Bệ hạ hạ chỉ, mắt đây là ý của gia phụ."

"Vậy ngươi tránh đường ."

Lý Càn Cảnh khó chịu , tiện tay rút một quyển tấu chương từ trong đống hồ sơ.

"Cô bận."

"Thần nhất định sẽ giúp điện hạ phân ưu."

Giang Vọng Chi ngoan cố tiếp tục , vẫn giữ nguyên tư thế khom .

"Điện hạ lúc cần một Thái phó, tương lai cần một Đế sư. Vị trí , nên để kẻ đức hạnh xứng chiếm cứ."

Dường như lay động, hoặc cũng thể là vì bốn chữ "đức xứng vị" khơi dậy tia oán hận sâu thẳm trong lòng, Lý Càn Cảnh nhíu mày, hồi lâu chẳng lời nào.

"Ừm."

Một lúc lâu , đột nhiên mở miệng.

"Vậy ngươi ."

"Thần ."

Giang Vọng Chi phía , đôi mắt đào hoa đẽ khẽ lướt qua tấu chương, giọng nhẹ nhàng ôn hòa.

"Hiện nay, phương Nam đang mùa mưa dầm, mỗi năm đều vài huyện nhỏ khó tránh khỏi nạn hồng thủy. Điện hạ chỉ cần lệnh cho Hộ bộ xuất chút ngân lượng, phái những am hiểu lộ trình đến đó một chuyến là ."

"Cô ."

Lý Càn Cảnh nhíu mày, tựa hồ chút khó xử.

"Chỉ là ai nấy đều tự tiến cử, cô cũng nên phái ai cho thỏa đáng."

"Là thần sai sót."

Giang Vọng Chi bỗng chắp tay thi lễ.

"Thần mới nhậm chức, rõ điện hạ nghĩ gì, nhiều lời."

"... "

Lý Càn Cảnh thoáng nghẹn lời, trừng mắt .

"Ngươi đến Thái phó ? Sao còn khiêm nhường hơn cả chủ bộ trong cung của cô?"

"Dẫu là thầy của điện hạ, vẫn tuân thủ đạo lý quân thần."

Hắn vẫn cúi cung kính.

"Không nên mạo phạm điện hạ."

Lý Càn Cảnh càng càng thấy khó chịu.

"Nói thật lòng ."

Thiếu niên mở miệng, giọng điệu chút khách khí.

"Giang gia các ngươi thật sự chọn nổi ai nữa ?"

Lời khiến mặt Giang Vọng Chi thoáng xanh đỏ, khó che giấu vẻ hổ.

"Thần nhất định tận tâm tận lực, mong điện hạ chấp thuận."

"Vậy theo ngươi, nên cử ai ?"

Giang Vọng Chi lướt mắt một vòng, chọn lấy một cái tên quen thuộc.

"Đô Thủy Giám Dương đại nhân từ đến nay giỏi về việc , hẳn thể đảm đương trọng trách."

"Dương Tu năm ngoái lợi dụng việc cứu trợ thiên tai mà vơ vét ít bạc, Nhị ca còn chẳng , ngươi vẫn tiến cử ?"

Một giọng lạnh lẽo từ cửa truyền , cả hai cùng sang, liền thấy Giang Hoài Chi mặc quan phục màu vàng nhạt, dường như mời mà đến.

"Không hạ lệnh, cho phép ngươi bước Đông Cung nữa ?"

Lý Càn Cảnh lập tức sa sầm mặt.

"Cút ngay cho Cô!"

Giang Hoài Chi chẳng buồn đáp , chỉ đưa tay thon dài nhẹ nhàng chỉ một cái tên.

"Gọi Hộ bộ Ngụy đại nhân, thêm ba Thủy lợi sứ cùng một Ngôn quan đến xử lý là . Quan huyện ở phía Nam chuẩn nghênh tiếp."

"Ồ."

Thiếu niên giọng điệu thản nhiên quen thuộc, theo phản xạ lập tức đáp ứng, nhưng đó lập tức nhận điểm bất thường.

"Không đúng! Cô dựa cái gì mà lời ngươi?"

Giang Hoài Chi xưa nay luôn ôn hòa, nhưng giờ phút lời lẽ cũng chẳng khách khí chút nào.

"Giang sơn xã tắc trò đùa, đừng để tư thù cá nhân xen ."

Lý Càn Cảnh bĩu môi, buồn hỏi thêm, cầm b.út son phê chuẩn tấu chương.

Y ghét Giang Hoài Chi.

sự tín nhiệm của y dành cho vị Thái phó khắc sâu xương tủy, dễ dàng đổi.

Giang Vọng Chi chứng kiến tất cả, khóe môi nhếch lên nụ lạnh, chợt cất giọng châm chọc.

"Tam quả nhiên quen với việc Thái phó cao cao tại thượng, đối với điện hạ cũng thể tùy ý sai bảo?"

"Thân thầy mà cúi như nô tài, chẳng thà nô bộc cho ."

Giang Hoài Chi lạnh nhạt sang, lời sắc bén chút nhượng bộ.

"To gan!"

Bị sỉ nhục ngay mặt, Giang Vọng Chi suýt nữa nhịn .

"Gia phụ thư tay, hiện nay là tân Thái phó, đến lượt ngươi ở đây năng bừa bãi?"

"Ta , từ khi nào thư tay của gia phụ thể sánh ngang thánh chỉ của Bệ hạ?"

Hắn nửa phần cũng nhượng bộ, khoanh tay chắp lưng giữa đại đường.

"Đệ xin khuyên Nhị ca đôi lời, những lời rước họa cho Giang gia như , nhất đừng dễ dàng , tránh để kẻ tâm ."

Giang Vọng Chi lạnh.

"Không đến ngày nào đó ngươi trở thành tù nhân trướng, liệu xương cốt cứng rắn hơn cái miệng ngươi đôi phần chăng?"

Giang Hoài Chi khẽ nhếch môi, trong mắt hiện lên tia hàn ý hiếm thấy.

"Càn Cảnh."

Hắn nhàn nhạt cất lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-39.html.]

"Đuổi ngoài , chuyện với điện hạ."

"Ngươi định giở trò gì?"

Lý Càn Cảnh vốn bực bội mấy ngày nay, hai bọn họ kẻ một câu, ngươi một câu qua mà càng thêm nhức đầu.

"Tiếng g.i.ế.c thầy muôn đời khó rửa, Cô thực sự mang danh đó, nhưng Cô thật sự sắp chịu nổi nữa ."

Những lời giận dữ của thiếu niên chẳng khiến rung động dung nửa phần.

"Vậy thì để cùng Nhị ca luyện vài chiêu, tiêu tán chút thời gian cũng ."

Lý Càn Cảnh thấy rõ ràng, cả sắp bùng nổ.

"Ngươi lui xuống ."

Hắn ném mạnh b.út lông sói xuống bàn, liếc mắt đầy chán ghét về phía Giang gia Nhị lang, kẻ suốt ngày giảng đạo lễ giáo, trừng trừng về phía thầy thực sự của .

"Vừa ý ngươi ?"

Giang Vọng Chi thần sắc phức tạp, khẽ hành lễ thức thời lui ngoài.

Cửa thư phòng khép , nhưng giọng điệu thiếu niên vẫn chút hòa hoãn.

"Tiểu Dữu T.ử thế nào ? Ngươi chăm sóc bệnh tình của cho ?"

"Sớm hạ sốt, cũng chịu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, giờ đang nhảy nhót khắp nơi ."

Giang Hoài Chi chẳng vòng vo, tự rót một chén thanh nhuận giọng.

"Hôm nay tới, chỉ cùng điện hạ bàn bạc kỹ càng một chút."

Lý Càn Cảnh trông thấy tự nhiên uống chén nguội mà chuẩn sẵn, ngoài ý sặc.

Thực ngay từ lúc bước , y cảm thấy gì đó .

Y quá hiểu vị của , hơn mười năm nay luôn ôn hòa thanh lãnh nhưng lời quyết đoán gì lay chuyển. Hắn thể mắng y đến tơi bời, nhưng cũng từng dìu dắt y vượt qua vô chông gai con đường Thái t.ử. Hắn là y từng tin tưởng nhất, tin tưởng đến mức thể so sánh .

hôm nay, Giang Hoài Chi lặng lẽ an tọa mặt , y bỗng cảm thấy xa lạ.

Đôi mắt đẽ , một loại cảm giác khó diễn tả, giống với...

Cái thoáng âm u sắc bén trong mắt Giang Hoài Chi ngày hôm đó, khi y dùng roi mây đ.á.n.h .

Hôm đó, y thực sự nghĩ nhầm .

Ký ức giao thoa cùng hiện tại, khoảnh khắc khiến lưng thiếu niên đổ mồ hôi lạnh.

"Ngươi gì?"

Lý Càn Cảnh buộc bản trấn tĩnh, cũng theo đó xuống, thu bớt vài phần bốc đồng, dần hiện rõ dáng dấp của một thiên t.ử trẻ tuổi.

"Ngươi xưa nay ham chơi, thích sách. Dù mang phận đích t.ử, nhưng vị thế trong triều cao."

Thanh âm Giang Hoài Chi như suối trong, từng chữ từng chữ rơi xuống lòng y.

"Hiện tại ngươi tuổi còn nhỏ, cũng còn nhiều thời gian để học trị quốc. Nhị hoàng t.ử cùng Tam hoàng t.ử đều nhậm chức nhiều năm, sớm dã tâm đoạt vị."

"Cô , mẫu hậu nhắc nhở vô ."

Lý Càn Cảnh đưa tay vò đầu.

"Cô vẫn luôn nỗ lực, nhưng đạo lý trong sách cùng thực tế khác biệt, lúc nào cũng hữu dụng. Hằng ngày lên triều đều tìm cách gây khó dễ, ngươi nghĩ cô phiền lòng ?"

"Nỗ lực đương nhiên là cần, nhưng đó là chuyện ."

Giang Hoài Chi khẽ nhấc mắt.

"Ngươi vốn huyết mạch hoàng thất, chỉ thiếu thế lực trong triều."

"Tể tướng và ba Bộ thượng thư, đều là của cô."

"Chưa đủ."

Hắn nhẹ.

"Ta thể cho ngươi nhiều hơn thế."

"Ngươi ý gì?"

Lý Càn Cảnh lạnh sống lưng, ánh mắt thể tin mà .

"Mẫu hậu ngươi lợi dụng Cô để âm thầm bồi dưỡng nhân mạch trong triều, là thật ?"

"Hoàng hậu nương nương quả nhiên sáng suốt."

Giang Hoài Chi lộ vẻ gì bất ngờ, chỉ thản nhiên tựa lưng ghế.

"Cũng , tục ngữ câu, 'Trừ khi bản điều gì, bằng khó mà giấu .'"

"Cô tín nhiệm ngươi như , mà ngươi ôm dã tâm sói mắt trắng!"

Hết đến khác đ.á.n.h thẳng niềm tin, thiếu niên suýt nữa hất đổ bàn.

"Ngươi lợi dụng Cô!"

"Tính trẻ con."

Đôi mắt vốn luôn ôn nhu như nước xuân, giờ đây như qua một mùa đông, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Giang gia đời đời là Đế sư, ai lên ngôi cũng , vị trí vốn dĩ thuộc về . Chỉ là... chọn ngươi mà thôi."

Lời quá mức thẳng thắn, đ.â.m lòng Lý Càn Cảnh một trận nhức nhối, buộc y kìm nén lửa giận mà hỏi.

"Vì chọn Cô?"

"Xét về công mà , tâm tính ngươi lương thiện, nhân từ bác ái, dù ham chơi nhưng vẫn tiến thủ, thể lấy xã tắc trọng, cũng cúi đầu dân sinh khổ ải. Đại Tĩnh cần một minh quân như ngươi."

Giang Hoài Chi chậm rãi , thần sắc vẫn bình lặng như nước.

"Còn nếu xét về tư, ngươi là học trò do chính tay dạy dỗ, cỏ cây, dù giờ đây hai đối đầu, phần tình nghĩa cũng khó lòng cắt đứt."

Thiếu niên sắc mặt phức tạp, căm hận, xen lẫn bi thương.

"Cho nên ngươi đến đây là đàm phán, rốt cuộc ngươi gì?"

"Hôn sự giữa ngươi và Dữu Nhi, mười lăm ngày ."

Nhắc đến đây, thanh âm Giang Hoài Chi lạnh thêm vài phần.

"Huỷ bỏ nó ."

"Ngươi si tâm vọng tưởng!"

Lời lọt tai, ánh mắt Lý Càn Cảnh trào dâng phẫn nộ.

"Ngươi khi Cô đăng cơ, sẽ tứ hôn Tiểu Dữu T.ử cho ngươi? Ngươi đúng là si tâm vọng tưởng!"

Thiếu niên bật dậy, hai tay chống lên bàn, nghiêng về , gằn mắt .

"Nếu ngươi bản lĩnh, tìm Hoàng t.ử khác mà nâng đỡ !"

Nghe , Giang Hoài Chi , chỉ là ý đó lan dài, nhưng khi đến đáy mắt thì chợt tắt lịm.

"Quả nhiên là trò giỏi của ."Hắn cất giọng nhẹ như tuyết bay: "Ngươi chắc chắn sẽ đổi ."

"Ngươi là kẻ thích lãng phí thời gian, nếu thật sự đổi , chẳng ở đây mà phí lời với Cô."

Lý Càn Cảnh như một con thú nhỏ dồn góc, điên cuồng c.ắ.n xé.

"Ngươi vô tình vô nghĩa, nhưng mang trong lòng thiên hạ. Ngươi rõ ràng mấy vị hoàng của cô bằng cô, ngươi hận thể g.i.ế.c Cô để đoạt lấy Tiểu Dữu Tử, mà vẫn cung kính dâng lên Đế vị, thật nực !"

"Trưởng thành ."

Giang Hoài Chi ngước mắt y, trong ánh chút chế giễu.

"Vậy thì đừng trách , thực sự nữa."

"Ngươi vốn dĩ còn là , cần gì giả nhân giả nghĩa quan tâm Cô… ưm…!"

Lời mắng còn dứt, thiếu niên đột nhiên cảm thấy nghẹn thở, đến khi phản ứng kịp, chỉ thấy trong mắt Giang Hoài Chi hiện lên một tia hung ác, một bàn tay mảnh dẻ nhưng hữu lực siết c.h.ặ.t cổ y, mạnh mẽ ép y đập giá sách!

"Ngôi vị Hoàng đế, là của ngươi."

Hắn chậm rãi lên tiếng, khóe môi lạnh lẽo đến cực điểm.

"Dữu Nhi, nhất định là của ."

Thiếu niên chế trụ, cổ họng nghẹn ứ nổi lời nào.

Y kẻ mắt phát điên cái gì, cũng lấy sức lực lớn đến , chỉ thể mở to đôi mắt, gần như rách cả khoé mi.

"Ngươi…!"

Giang Hoài Chi hờ hững y, hồi lâu mới nhấc mày nhẹ.

"Ngươi, lựa chọn."

 

 

Loading...