Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc đưa nàng khỏi Đông Cung thì sắc trời là một màu đen kịt.

Giang Hoài Chi tự nhận cả đời đoan chính, trầm , bước trong thiên hạ như tùng như trúc, từng nghĩ một ngày, xuất hiện bao ánh mắt dòm ngó với bộ áo dài nhăn nhúm, tóc tai rối bời, kéo lê hình yếu ớt của để dẫn theo một cô nương đang sốt cao phố.

Nếu là đây, luôn ca tụng là Tam Lang của nhà họ Giang, một vị quân t.ử phong nhã và kiêu hãnh nhất đế kinh, xuất hiện đời trong hình dáng , e rằng sớm tự sát để tạ .

Hắn vốn thể tiếp tục vị công t.ử cả kinh thành kính trọng, tiếp tục bước đơn độc bệ thờ mà đời dựng lên cho , một đời quan lộ bằng phẳng, chính trực quang minh, để nét b.út thanh cao nhất sử sách.

Chỉ cần từ chối nàng.

Chỉ cần từ đây vạch rõ ranh giới với nàng.

.

Dù cho từ thần đàn cao cao ngã xuống tan xương nát thịt, đời giẫm đạp trong bùn lầy, nhấn chìm trong những lời phỉ nhổ c.h.ử.i rủa, nhưng vẫn kiên định chọn đối đầu với học trò mà dốc hết tâm huyết bồi dưỡng, chỉ để dẫn nàng cùng rời khỏi Đông Cung đầy nghiêm cẩn .

Nỗi đau từ vết thương cùng những tiếng chế giễu đầy cay nghiệt của đám cung nhân hòa lẫn , nhưng còn tâm trí để bận tâm, chỉ vội vã tìm một chiếc ghế dài tán hoa đào, cẩn thận đặt nàng xuống.

Hắn quỳ xuống mặt nàng, tiểu cô nương đang sốt đến mơ màng, trong lòng đau như d.a.o cắt.

Phải đây?

Hướng nhất là đưa nàng về phủ Thừa tướng.

trong phủ Thừa tướng tuyệt đối sẽ cho phép đến gần nơi đó, kể đến chuyện còn tự tay ôm tiểu nương t.ử của bọn họ trở về, nếu đặt một nàng ở cửa truyền tin cho của phủ Thừa tướng tới đón thì sợ bóng đêm lạnh lẽo, thế thì càng .

Trong lúc đang do dự thì Phù Dữu tỉnh giữa cơn mơ màng.

“Tiên sinh…”

Cảnh tượng mắt nàng chút rõ ràng, nàng chỉ thể miễn cưỡng hình dạng của .

“Mát quá, đây là ?”

“Ở Chu Tước Nhai.”

Giang Hoài Chi hạ giọng đáp .

“Dữu nhi hãy kiên trì một chút, sẽ tìm xe ngựa đưa nàng về nhà.”

“Không cần về nhà.”

Nàng mở miệng chuyện chút khàn khàn nhưng vẫn mềm mại, đưa tay kéo ống tay áo còn thừa bao nhiêu của .

“Về nhà thì thể thấy ngài nữa.”

“Dữu nhi sốt .”

Dường như quên thương tích của mà kiên nhẫn dỗ dành nàng.

“Không thể ở bên ngoài nữa.”

“Sốt … Ta tin.”

Nàng mê man nhưng vẫn cố mở mắt cãi .

“Lúc mẫu đều lấy tay thử mới bảo là sốt , ngài thể lung tung thế.”

“Sao thể lung tung lừa nàng.”

Thấy nàng vẫn bướng bỉnh chịu, Giang Hoài Chi đành nâng tay lên thăm dò, dù thế cũng do dự cả buổi, đó bàn tay của vẫn đặt lên cái trán nhỏ của nàng.

Cái chạm tay thử nhiệt cần thật nhanh nhưng nhiệt độ nóng hổi của trán nàng khiến rút tay về lập tức như điện giật, nó cho gần như sợ đến mức bấn loạn.

Sao nóng đến như thế?

Là do mất m.á.u quá nhiều, trong gió lạnh nửa canh giờ, nên bàn tay mới quá lạnh chăng?

Không còn tâm trí lo nghĩ nữa, lập tức ghé sát nàng hơn.

“Dữu nhi, đừng quậy nữa.”

“Hả?”

Phù Dữu nửa tỉnh nửa mê nên hiểu quá nhiều, nàng ngoan ngoãn ghế nhúc nhích xổm ở chân vươn gần, đó dùng trán của dán trán của nàng!

Nàng lập tức mở to hai mắt, bộ ý thức đều trở nên đục ngầu.

Sống mũi cao thẳng của vẽ xúc cảm nhẵn nhụi mặt nàng, cái trán rộng hơn nàng một chút cũng nhẹ nhàng nhúc nhích theo, cọ xát cả trái tim mềm mại của nàng đến mức ngứa ngáy.

Hắn vẫn còn đang thử ?

Mùi tùng tuyết nhàn nhạt bùng nổ xung quanh nàng, nó tựa như một vò rượu lâu năm ủ trăm ngàn năm tràn ngập xoang mũi của nàng cho nàng say một cách kì lạ. Càng cần đến đôi môi lạnh dường như còn cẩn thận lau qua ch.óp mũi của nàng.

Thật sự nàng cảm thấy sốt cao mà chỉ cảm thấy sức lực của hỗn loạn còn bao nhiêu so với ngày thường, nhưng mắt nàng tin rằng từ khoảnh khắc Giang Hoài Chi tiến tới, cả nàng tựa như ném trong chảo dầu chiên qua một , cơ thể nàng còn nóng hơn ba phần so với gạch đường phố ánh mặt trời ch.ói chang mùa hè.

Cuối cùng cũng thử nhiệt độ xong.

Chỉ là đôi lông mày xinh càng nhíu sâu hơn.

“Chúng đợi xe ngựa nữa, Dữu nhi.”

Sắp đến giờ giới nghiêm .

Không mà từ lúc khỏi cung dùng tín vật của truyền tin nhưng đến bây giờ qua lâu vẫn xe ngựa tới đón.

Rốt cuộc Giang Hoán đang cái gì thế?

Hắn khéo léo tránh khỏi bàn tay nhỏ bé của nàng, chỉ cầm cổ tay nàng cách ống tay áo xuyên qua con phố dài ở, họ giẫm lên tiếng chiêng trống thanh thúy để đến tiệm t.h.u.ố.c đối diện đang chuẩn tắt đèn đóng cửa.

Một bàn tay thon gầy ngăn cánh cửa gỗ sắp đóng c.h.ặ.t , d.ư.ợ.c đồng sợ kẹp nên vội vàng mở cửa một nữa.

“Vị công t.ử , chúng …”

Dược đồng mở miệng , ánh mắt của y xoay chuyển thoáng vị cô nương đang buồn ngủ bên cạnh .

“Chờ , vị cô nương ?”

"Nàng sốt cao."

Giang Hoài Chi nhíu c.h.ặ.t lông mày, đưa bao tiền trong cho d.ư.ợ.c đồng.

“Làm phiền thể phá lệ chữa trị cho nàng ?”

Thầy t.h.u.ố.c thương , d.ư.ợ.c đồng hề do dự lập tức đón bọn họ trong.

“Các ngươi , sắp giới nghiêm , nhanh ch.óng đóng cửa nếu sẽ phạt đấy.”

Thiếu niên dặn dò, tay chân nhanh nhẹn khóa cửa .

“Trên lầu còn một phòng, công t.ử đỡ vị cô nương lên , gọi sư phụ tới.”

“Đa tạ.”

Giang Hoài Chi vội vàng cảm ơn đó cúi đầu dỗ dành tiểu nương t.ử bên cạnh.

"Đêm nay chúng sẽ nghỉ ở chỗ , một hồi thầy t.h.u.ố.c sẽ xem bệnh kê đơn t.h.u.ố.c cho nàng nên giờ nàng ngoan ngoãn ngủ một giấc ?"

“Được…”

Phù Dữu đáp ứng bằng giọng rầu rĩ, vẻ là khó chịu.

“Còn thể ?”

Hắn lo lắng lắm .

“Phòng ở lầu, nơi chỗ để .”

“… Không nổi nữa.”

Nàng còn sức lực, giọng khàn khàn đáng thương.

“Ngài ôm .”

Nàng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng về phía , trong mắt dòng nước trong suốt vẫn luôn sạch sẽ như , nàng đáng thương vô cùng khiến thấy đau lòng.

Giang Hoài Chi chịu nổi việc nàng nũng như nên lỗ tai trở nên đỏ bừng, phảng phất như hoa Phù Tang nhỏ m.á.u.

Thật mạo phạm nàng hết đến khác, nếu quan hệ thông gia thì một việc nên quá mức, càng yêu quý và trân trọng nàng thì càng coi trọng lễ nghĩa .

Lần ôm nàng từ trong lao ngục Đại lý tự chỉ là chuyện cấp bách thể đợi, cuối cùng còn tự giác thấy áy náy nên ban đêm lén chép vài cuốn kinh văn.

Lần thì … Lại là chuyện gấp thể chờ .

Hắn khẽ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng cúi xuống ôm ngang tiểu nương t.ử đang mơ hồ một cách dịu dàng.

Có lẽ là vì khó chịu vô cùng nên hai tay mềm nhũn của tiểu nương t.ử quơ lung tung một cái, vặn ôm lấy cổ của .

“... Không quậy.”

Giang Hoài Chi ôm nàng lên lầu, thở dài một tiếng.

“Lát nữa ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, cũng kẹo cho nàng ăn .”

“Ừ…”

Cái đầu nhỏ nóng bỏng vô thức cọ cọ n.g.ự.c .

“…”

Hắn hết cách .

Thầy t.h.u.ố.c lớn tuổi bộ râu hoa râm mang túi khám bệnh tới, cho nàng cơ hội chuyện nữa mà nhẹ nhàng đặt nàng ở giường hạ màn che giá giường xuống, đó lập tức tránh khỏi vị trí bên giường.

“Làm phiền lão , trễ thế còn quấy rầy ngài.”

Giang Hoài Chi chắp tay thi lễ đó hướng trong trướng mà dặn dò.

“Dữu nhi, đưa tay cho xem.”

Một cánh tay nhỏ trắng nõn lời vươn .

Thầy t.h.u.ố.c cũng từng xem bệnh cho ít cô nương nên thuần thục phủ khăn chẩn đoán lên, đó dùng âm thanh mạnh mẽ hỏi.

“Công t.ử là gì của nàng ??

“Là thầy của nàng.”

“… Là phu quân.”

Nàng cái gì ?!

Giang Hoài Chi câu trả lời to gan của nàng cho hai tay run lên, suýt nữa đổ ly nước nóng cầm lên trong lòng bàn tay.

“Lộn xộn cái gì.”

Hắn mở miệng trách nàng bậy thì thầy t.h.u.ố.c .

“Vậy cô nương , là phu quân thì ngươi cũng cần tránh hiềm nghi, ở trong phòng cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-34.html.]

“…”

Khóe môi Giang Hoài Chi khẽ giật giật, vì cũng nàng rời khỏi tầm mắt của nên đành xuống theo bậc thang , cúi đầu yên lặng pha cho nàng.

Thầy t.h.u.ố.c khám nhanh, chỉ một lúc dậy.

“Vị cô nương phong hàn hôm qua nên dấu hiệu sốt nhưng vẫn dùng t.h.u.ố.c đầy đủ, nghỉ ngơi cũng đủ, mạch tượng hôm nay dấu hiệu xúc động nhiều , mệt nhọc quá độ cộng thêm cũng khỏi bệnh cũ nên mới sốt cao quá mức đến thế.”

“Làm phiền .”

Giang Hoài Chi vẻ bình tĩnh nhưng mặt mày khó nén sự lo lắng vô vàn.

“Có gì đáng lo ?”

“Lão phu sẽ kê mấy liều t.h.u.ố.c cho nàng, sắc xong sẽ đưa tới ngay, ngươi cho phu nhân nhà ngươi uống nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ chuyển biến thôi.”

“… Đa tạ.”

Hắn vẫn quen với cách gọi .

“Chuyện xảy khẩn cấp nên tại hạ cũng mang theo bao nhiêu tiền, nếu đủ thì trời sáng sẽ mang tới thêm, tối nay đành quấy rầy một đêm.”

“Đủ , đủ .”

Lão y sư run rẩy vuốt râu hoa râm thu dọn đồ đạc ngoài.

“Xem bệnh cho mười cũng đủ.”

Rất nhanh đó d.ư.ợ.c đồng đưa t.h.u.ố.c sắc xong lên, dỗ lừa nàng, chằm chằm nàng uống sạch sẽ thừa một giọt mới bằng lòng buông bàn tay nhỏ bé lung tung của nàng .

“... Uống bát t.h.u.ố.c thôi mà ầm ĩ đến thế.”

Nhiệt độ bên tai Giang Hoài Chi từng hạ xuống, đặt chén t.h.u.ố.c sang một bên, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng khó chịu đến nỗi mắt híp thành một đường chỉ nhỏ, r*n r* chịu uống, bàn tay nhỏ nhắn ngừng đập bát t.h.u.ố.c, mấy suýt nữa hất đổ. Hắn đành một tay giữ c.h.ặ.t cái móng vuốt yên phận của nàng, tay còn cúi sát đút từng muỗng t.h.u.ố.c cho nàng uống.

Đến khi bát t.h.u.ố.c cạn đáy, canh hai cũng điểm, tiếng trống vang khắp đế kinh.

... Nếu để khác thấy, sẽ nghĩ thế nào.

Cứ như đang bắt nạt nàng .

tiểu cô nương vẫn loạn đến mức nào, chỉ khẽ nức nở.

“Đắng lắm... thật sự đắng...”

Là loại đắng mà dù dùng thanh cũng át nổi. Nàng nũng nịu đòi đường nhưng chẳng lấy , hiệu t.h.u.ố.c đương nhiên cũng chuẩn sẵn thứ đó, chỉ thể ép nàng nuốt trọn vị đắng xuống bụng.

“Được , Dữu nhi.”

Giang Hoài Chi cầm lấy chiếc khăn thơm của nàng, bên mép giường, cẩn thận lau sạch từng vệt nước mắt còn đọng gương mặt nhỏ nhắn .

“Hôm nay đủ mệt , lời , ngủ sớm một chút ?”

Nàng chút cam lòng.

“Thế còn ?”

“Ta ở ngay đây.”

Giọng nhẹ nhàng, ấm áp, tai liền khiến lòng an tâm.

“Ta cả.”

Ngọn nến thấp thoáng cháy hết mấy ngọn, cũng chẳng cố tình thắp thêm, để căn phòng dần dần chìm bóng tối tự nhiên.

Phù Dữu chiếc gối mềm mại, cách một ánh trăng mờ nhạt hắt từ cửa sổ, hòa lẫn với hương t.h.u.ố.c và mùi tuyết tùng, cố gắng mở mắt trộm đường nét thanh tú gương mặt đối diện, nhưng chẳng thấy rõ.

Cả ngày trời lóc giằng co thực khiến nàng kiệt sức từ lâu, chỉ là trong lòng vẫn cố chấp gắng gượng để bản ngất — nàng cứu ngoài, theo rời khỏi Đông Cung, chữa bệnh, cùng trò chuyện thêm vài câu...

Giờ phút , lặng lẽ bên giường, nàng mới thực sự thả lỏng thở cuối cùng trong lòng.

Có lẽ bát t.h.u.ố.c thêm d.ư.ợ.c liệu giúp an thần, nàng xuống bao lâu, ý thức dần rơi mê man.

“Vậy ngủ đây…”

Nàng mê man mớ.

“Ngài đừng nhé.”

hình như nàng nhớ loáng thoáng cũng vết thương.

Chỉ là đợi nàng kịp ngẫm thì một trận choáng váng đ.á.n.h úp khiến nàng ngã trong giấc mơ.

Lông mi quạ thật dài khẽ rung động đồng thời cũng xua một phần ồn ào náo động cuối cùng trong phòng t.h.u.ố.c.

Giang Hoài Chi thấy tiếng hít thở của nàng dần trở nên đều hơn nên cúi chỉnh góc chăn cho nàng thật , đó vén sợi tóc mồ hôi nàng ướt thái dương qua một bên mới an tâm.

Thật trong lòng cũng rối bời.

Hắn cũng nên cho phủ Thừa tướng một lời giải thích như thế nào.

Một tiểu thư xuất giá về nhà qua đêm, đây là chuyện lớn cỡ nào chứ? Phủ Thừa tướng nhất định sẽ để ý tới lệnh giới nghiêm, sai tìm.

nếu bây giờ gửi tin báo sang đó, với Thừa tướng rằng Dữu nhi đang ở chỗ , thậm chí còn cùng ở chung một phòng suốt đêm, thì chẳng khác nào càng tô càng đen, để ý đến danh dự của Dữu nhi.

Giờ đây, dù bọn họ chỉ với một câu thôi cũng gần như phạm đại tội kinh thiên động địa.

Hắn thế nào.

bắt buộc gì đó.

Tiểu nương t.ử ngốc nghếch ngây thơ, tựa như chỉ cần thốt một câu thích thì thể cùng sống hạnh phúc cả đời.

thì nghĩ, bao nhiêu con đường, vượt qua bao nhiêu vực thẳm, mới thể trở thành hình ảnh mà nàng vẽ trong giấc mộng —hình ảnh về "bọn họ."

Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên một tiếng gõ khẽ.

Giang Hoài Chi lập tức kéo khỏi dòng suy nghĩ, nhíu mày nhưng sắc mặt vẫn đổi, dậy mở cửa.

Là tiểu d.ư.ợ.c đồng ban nãy cho họ tiệm t.h.u.ố.c, tay cầm băng vải và bông t.h.u.ố.c.

Sợ đ.á.n.h thức tiểu nương t.ử khó khăn lắm mới ngủ , bước hành lang chuyện.

“Còn chuyện gì ?”

Hắn hạ thấp giọng hỏi.

“Công t.ử, nếu còn xử lý vết thương , nó sẽ thối rữa mất đấy.”

Dược đồng chuyện thẳng thắn.

“Người cứ mãi lo cho vị cô nương , nhưng so với nàng , vết thương của còn nghiêm trọng hơn nhiều.”

Lúc mới nhớ đầy những vết m.á.u khô và vết thương lở loét, dính c.h.ặ.t mảnh vải rách bươm.

“… Ta quên mất, cảm ơn ngươi.”

Hắn bật .

“Không gì, chẳng qua là công t.ử trả tiền khám quá nhiều, sư phụ cho thêm bạc, thể mua thêm mấy chục xâu kẹo hồ lô, nên đương nhiên chăm sóc công t.ử cho .”

Dược đồng chừng mười mấy tuổi dẫn phòng xuống, băng bó vết thương luyên thuyên ngớt.

Cậu học y thuật giỏi, tay thành thạo và nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc bôi t.h.u.ố.c xong cho cái thể đầy thương tích .

“Công t.ử đ.á.n.h ? Sao thê t.h.ả.m thế ?”

Cậu lầm bầm.

“Đại Lý Tự mới vị đại nhân mới nhậm chức, ông cũng khá trách nhiệm, nếu oan tình thì thể đến đó kiện cáo, phần lớn đều sẽ giải quyết.”

“Không oan tình gì cả.”

Dưới ánh trăng, Giang Hoài Chi cẩn thận khoác lên bộ y phục thô ráp mà d.ư.ợ.c đồng đưa, che phần lớn làn da đầy thương tích.

“Cảm ơn ngươi vì bộ quần áo .”

“Không , cũng chẳng đáng mấy đồng.”

Dược đồng dọn dẹp túi t.h.u.ố.c, bỗng như sực nhớ điều gì.

, nãy gõ cửa đưa thư, hình như là gửi cho công t.ử.”

Cậu lấy từ trong tay áo một phong thư niêm phong cẩn thận, đưa cho .

“Giờ còn thể phố, chắc chắn là quan lớn . Công t.ử cũng là quan lớn ?”

“Ta .”

Giang Hoài Chi cúi mắt xuống, phong thư trong tay—một bức thư họa tiết mãng xà, phong kín bằng dấu ấn vàng.

“Thế thì chẳng thú vị gì cả.”

Thiếu niên bĩu môi, phất tay lớn một cái lệnh đuổi khách.

“Người về phòng mà , ngủ đây.”

Giang Hoài Chi gật đầu.

Tiểu cô nương vẫn đang say ngủ.

Dưới ánh nến vàng vọt trong phòng, mở lá thư , nét chữ như d.a.o khắc cát là ngay đó là b.út tích của vị "học trò ngoan" .

“Phủ Thừa tướng sai đến hỏi. Ta bảo rằng Tiểu Dữu khỏe, nên giữ nàng ở Đông Cung.”

Cách hành văn tùy tiện, theo quy chuẩn thư từ, nhưng qua những nét chữ đầy khí thế, thể sự bất mãn đến tận trời của .

“Ta để ngươi dẫn , chỉ vì chịu uống t.h.u.ố.c khi ở chỗ . Ân oán giữa và ngươi liên quan đến Tiểu Dữu. Tốt nhất là chăm sóc nàng thật , khỏe mạnh mà đưa về. Nếu , ngại tống ngươi đại lao của Hình Bộ mà tiếp đãi .”

“Tờ giấy gấp bên trong là cho Tiểu Dữu, nếu ngươi dám xem, sẽ g.i.ế.c ngươi.”

Giang Hoài Chi xong, sắc mặt chút gợn sóng. Hắn chút do dự ném lá thư sang một bên, đưa tay mở mảnh giấy nhỏ kèm theo bên trong.

“Tiểu Dữu, thích nàng! Mau khỏe nhé!”

Dưới dòng chữ là một bức tranh vẽ thiếu niên và thiếu nữ, đang nắm tay hiên đếm .

Vẽ cũng khá .

Sớm thế thì dạy y vẽ tranh .

Giang Hoài Chi lạnh nhạt lướt mắt qua, lập tức lật tay ném bức tranh chậu than hừng hực lửa, nó cháy sạch thành tro mới chịu dừng.

Ánh lửa l**m qua đôi mắt của , dần dần thiêu đốt thành một màu đỏ thẫm.

Ta đang ở đây.

Ngươi lấy tư cách gì mà quan tâm nàng?

 

 

Loading...