Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lý Càn Cảnh bước khỏi căn phòng như thế nào.

Y lật đổ hết thảy các giá đỡ đèn nến và chén bát, để cảnh tượng hỗn loạn khắp nơi mạnh tay đóng sầm cửa .

Cho dù Phù Dữu nhào tới sức đ.ấ.m y, Lý Càn Cảnh vẫn chẳng thèm để tâm mà chỉ cố chấp hất tay nàng và cài c.h.ặ.t cửa.

“Lý Càn Cảnh, vẫn còn ở trong đó!”

Tiểu cô nương kéo lấy cánh tay y, la hét, cầu xin y mở cửa, nhưng đây là đầu tiên y theo ý nàng. Đôi mắt trong trẻo dần sự ấm ức xâm chiếm.

“Tiểu Dữu Tử.”

Thiếu niên cúi đầu, mặc nàng đẩy qua đẩy .

“Muội thật sự quan tâm đến , đúng ?”

“Huynh thể nhốt một trong phòng!”

Giọng ngọt ngào vốn của Phù Dữu giờ khàn đặc vì .

“Mở cửa , ơn mở cửa !”

Suốt một hồi lâu, nàng hét lớn với các cung nhân đang canh giữ ngoài cửa nhưng một ai động đậy.

Tất cả đều yên tại chỗ, nàng chẳng khác gì khí.

Phù Dữu lùi hai bước ngước thiếu niên mặt. Đây là đầu tiên nàng cảm thấy y thật xa lạ.

Nàng đột nhiên nghĩ rằng quyền lực trong tay y giống như một ngọn núi lớn, thể trèo qua cũng thể vượt qua, cả đời sẽ đè nặng lên nàng.

Dẫu nàng cảm thấy thở nổi thì vẫn cố nuốt m.á.u bụng mà sống.

“Thái t.ử điện hạ.”

Nàng khẽ cất lời, giọng đứt quãng như đang cầu xin một xa lạ.

“Vừa bên trong ồn ào, ? Huynh thể thả ngài ?”

Bốn chữ cuối cùng thật sự quá mức tổn thương.

Lý Càn Cảnh ngẩng lên, thể tin nổi nàng một cái, gục xuống đất, đau đớn bấu lấy cổ áo .

“Tại …”

Thế giới của thiếu niên như đang sụp đổ.

“Tại mười mấy năm qua thứ đều , ngày nào cũng vui vẻ như thế, nhưng chỉ trong chớp mắt phụ hoàng cần nữa, cần nữa, ngay cả Tiểu Dữu cũng cần nữa…”

Những tiếng thầm kéo dài khiến cái đầu vốn đang sốt của nàng ngày càng nhức nhối.

Phù Dữu dựa tường, cố gắng thở từng nhỏ.

Nàng y cũng bước qua dỗ dành y, dường như chẳng đối diện với vị thanh mai trúc mã thế nào.

Trái tim nàng vốn sắt đá. Suy cho cùng, hai lớn lên bên .

thích, thậm chí đôi khi cảm thấy khó chịu nhưng cũng đến mức thấy y t.h.ả.m như mà chẳng động lòng chút nào.

Thế nhưng đối với y, nàng chỉ còn chút áy náy, ngoài còn gì khác.

Điều duy nhất nàng là cứu Giang Hoài Chi ngoài thật nhanh.

Y sẽ là thiên t.ử tương lai, sẽ cô nương xinh , thông minh, sẵn lòng chen đến y vui. Còn nàng, một kẻ vụng về, thích y chẳng lời ý để lấy lòng y.

Nàng thật sự hiểu, tại y cứ cố chấp buông tay mối hôn sự .

“... Đây chỉ là một giấc mơ ?”

Lý Càn Cảnh đủ , đôi chân mất hết sức lực, y đổ gục xuống đất. Nhìn thấy mắt là một khuôn mặt nhỏ nhắn, đầy nước mắt, y khẩn thiết cầu xin.

“Chúng tỉnh dậy ? Chúng như , mỗi ngày đều vui vẻ ?”

“Ta cũng .”

Phù Dữu vẫn cúi đầu, thút thít.

“Ta cũng khi thích ngài , thứ đổi như .”

“Nếu thể , nhất định sẽ những lời đó nữa, đúng ?”

Ánh mắt y từng rời khỏi nàng, trong đó phảng phất chút hy vọng mỏng manh.

Y thật sự thể từ bỏ.

Nàng trầm ngâm hồi lâu.

“Xin , Lý Càn Cảnh.”

Dường như nàng suy nghĩ nghiêm túc.

“Ta hiểu chuyện, nhưng nghĩ… lẽ vẫn sẽ thích ngài .”

Thiếu niên lập tức bật tiếng nức nở, đến mức bật .

“Từ khi nào ?”

Y khẩy chính . Thừa lúc nàng đề phòng, y bất ngờ lao tới, rút cây trâm vàng nhỏ cài tóc của nàng .

“Là từ khi còn dùng cây trâm tặng nữa, ?”

Mái tóc đen như thác nước trong ngày xuân tan băng lập tức xõa xuống.

Phù Dữu hổ vội lấy tay che , hai tai đỏ bừng.

“Huynh trả cho ...”

Có nhiều cung nhân đây mà nàng thì vẫn là một cô nương xuất giá. Dù tùy ý đến cũng thể để tóc tai bù xù mặt khác.

Y cao hơn nàng nhiều, chỉ cần giơ tay lên thì nàng cách nào cũng với tới.

“Ta nhớ .”

Y đỏ mắt, nỗi ấm ức to lớn như sóng dữ nhấn chìm y .

“Là hôm hội đèn hoa hẹn . Lúc gặp , đầu cài cây trâm .”

“Có thật sự ngốc , Tiểu Dữu Tử?”

“Ta chẳng nghi ngờ bất cứ điều gì về hai , thật lòng nghĩ rằng các chỉ tình cờ gặp . Khi thấy phiền ? Một kẻ đuổi , còn lì đó ăn cơm, cản trở hai chuyện ngọt ngào?”

“Lý Càn…”

Nàng còn kịp mở miệng, y siết c.h.ặ.t cây trâm trong tay, ném mạnh về phía tường. Chỉ một tiếng "rắc", ngọc lưu ly đó vỡ vụn khắp nơi.

Tiểu nương t.ử ngây .

Các cung nhân đồng loạt quỳ xuống đất, nàng giữa họ, mắt chằm chằm cây trâm quý giá nhất của .

Giờ đây cây trâm mà nàng từng lén chạm bao nhiêu trong đêm đập tan tành ngay mắt nàng.

Nàng thừa nhận, khoảnh khắc nàng thực sự tức giận, thậm chí m.á.u trong như đang sôi trào.

Thế nhưng nàng hét lên cũng loạn.

Có vẻ như những xáo trộn suốt một ngày qua khiến thần kinh nàng gần như tê liệt.

Cơn sốt lạnh kéo dài theo thời gian càng ý thức nàng trở nên mơ hồ, tay chân cũng yếu ớt đến mức dường như sắp buông xuôi.

Ánh mắt nàng vô hồn chỉ đờ đẫn y phát tiết, như thể tất cả sức lực của nàng rút cạn ngay khi cây trâm đập nát.

Cuối cùng vứt bỏ món đồ chướng mắt nàng, Lý Càn Cảnh thở một dài, đôi tay buông thõng xuống, còn chút sức lực nào.

“Xin , Tiểu Dữu Tử. Ta thực sự buồn.”

Y cúi đầu lời xin .

thực sự chịu nổi việc nàng đồ của .”

“Ta cần nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-33.html.]

Đôi mắt to tròn sưng đỏ của nàng đầy ấm ức, yếu ớt cầu xin: “Huynh... thả , cần gì nữa... ?”

Nàng trông yếu ớt đến mức bất kỳ ai thấy cũng khỏi xót xa ba phần.

cơn sốt khiến đầu nàng đau như nứt, đôi môi mỏng vốn đỏ mọng như trái đào giờ đây cũng dần mất sắc hồng, từng lời thốt đều trở nên khó khăn.

“Xin ... Ta đau quá , hãy thả chúng , ...?”

Mười sáu năm qua, từ khi đến lúc nào Phù Dữu cũng dùng giọng điệu quát nạt, gì thì sai bảo Lý Càn Cảnh lấy, vui thì vài câu, vui thì mắng nhiếc. Làm gì nào nàng hạ giọng khẩn cầu như hôm nay.

Lúc , nàng mới hiểu rằng, bản trời cao ưu ái phúc khí che chở. Nàng chỉ là một nữ t.ử bình thường, cũng như bao khác.

Nàng từng nghĩ những gì đều thể đạt , nhưng giờ ngay cả một thị vệ trong Đông Cung cũng lời nàng.

Bởi vì Lý Càn Cảnh đồng ý.

Mà chuyện y đồng ý, ai dám trái ý y?

“Muội… khỏe ?”

Nhìn nàng còn vững, Lý Càn Cảnh luống cuống dám nổi giận thêm, vội vàng chạy đến đỡ nàng nhưng nàng dùng hết sức đẩy .

“Tiểu Dữu Tử, tay nóng quá!”

Y hoảng hốt, liên tục gọi to: “Thái y! Mau truyền thái y đến đây!”

“Xin ... Xin . Ta vững đường trong cung sáng nay, cứ tưởng khỏe ...”

“Ta gặp thái y.”

Phù Dữu bướng bỉnh y, bàn tay nhỏ nhắn nóng rực nhưng yếu ớt vẫn kiên quyết gạt tay y thứ hai.

“Huynh… thả , sẽ về uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi!”

Nàng nhỏ bé thông minh, nghĩ mãi cũng cách nào để nhanh ch.óng cứu Giang Hoài Chi nên đành chọn cách ngốc nghếch nhất – dùng chính uy h**p Thái t.ử.

Nàng kéo dài thêm nữa. Chính nàng cũng khó chịu nhưng nàng càng sợ Giang Hoài Chi nhốt lâu sẽ phát bệnh.

“Sao ngay cả khi bản đau đớn thế vẫn chỉ lo lắng cho ?”

Lý Càn Cảnh bực bội tức giận, cơn ghen tuông dâng trào khiến y nghẹt thở.

bộ dạng yếu đuối của nàng thì y đau lòng nên chỉ đành tìm một chiếc ghế gỗ nhỏ hành lang, tự tay đặt mặt nàng.

Nàng .

Nàng cũng là một cứng đầu.

Không còn cách nào, y chạy phòng bên tìm nước.

Tâm trạng hỗn loạn, y rót nước từ ấm nguội sẵn. nghĩ rằng nước lạnh cho nàng nên y lập tức để mắt đến ấm mới nấu bếp lửa.

Lò lửa cháy bừng bừng. Dù nước sôi nhanh nhưng y vẫn sốt ruột qua trong phòng như thể chỉ cần y vẫy tay là nước sẽ lập tức sôi lên.

Sau cùng, nước từ ấm tươi sôi rót cốc, mùi thơm lan tỏa.

khi y nghiêng tay rót, một vật nhỏ màu trắng rơi từ ống tay áo.

Lý Càn Cảnh lọ t.h.u.ố.c trắng, c.h.ế.t lặng.

Trong khoảnh khắc , y do dự.

Cơn ghen cuồng nộ và cơn thịnh nộ dứt dường như nuốt chửng phần trong sáng nhất trong tâm hồn y, bằng bóng tối vô tận. Sự điên cuồng, hận thù, những cơn ác mộng kéo dài dứt.

Thậm chí y từng nghĩ đến chuyện dồn Giang Hoài Chi chỗ c.h.ế.t. Y là vua, là thần. Dù đ.á.n.h đến c.h.ế.t thì y cũng cần đền mạng.

Và… trong lúc ý thức trở , y phát hiện thứ bột trắng trong lọ y rót hết chén .

Quá tàn nhẫn.

Tiểu Dữu T.ử vốn thuộc về y, từ khi nàng sinh của y. Chuyện chỉ là vấn đề thời gian. Hơn nữa, theo ý của mẫu hậu, nửa tháng nữa y và nàng sẽ thành . Sớm muộn gì nàng cũng thuộc về y, thì sớm một chút muộn một chút cũng gì khác biệt?

Khi y mang chén , Phù Dữu đang co ro dựa cột hành lang, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Hành lang ít cung nhân nhưng lệnh của y thì chẳng ai dám đến gần đỡ nàng.

“Tiểu Dữu Tử.”

Y cất lời.

“Ít nhất cũng uống chút nước .”

Đôi môi nàng khô nứt, làn da bong tróc khiến nàng trông đau đớn. Thấy y mang đến, đôi mắt ngấn nước y thật lâu. Cuối cùng, nàng vẫn cầm lấy.

Không uống nước, lẽ nàng sẽ ngất ngay tại đây.

Trà mới nấu mùi thơm, làn ấm áp khiến nàng dễ chịu hơn chút ít. Nàng cúi đầu chén xanh biếc, chút do dự, nhấc tay định uống.

đúng lúc đó, Lý Càn Cảnh bỗng nhiên vung tay đổ chén . Những mảnh vỡ lan khắp hành lang, vang lên tiếng động kinh .

Y th* d*c từng cơn, như thoát c.h.ế.t.

Y . Y thực sự .

“Lý Càn Cảnh…”

Nàng nghẹn ngào, như thể x.úc p.hạ.m nặng nề.

“Huynh bệnh …”

“Ta bệnh!”

Lý Càn Cảnh dậy, đá văng những mảnh vỡ vương vãi bên chân nàng, giọng trầm đầy phẫn nộ.

“Người , thả Giang Hoài Chi . Giờ thể ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c chứ?”

Cơn giận của y tan biến gió. Y đầu nữa.

Nghe y rốt cuộc cũng chịu thả , trái tim Phù Dữu rung lên một nhịp. Nàng gắng hết sức tự lên, loạng choạng chạy về phía cánh cửa mở.

Cảnh tượng mắt khiến nàng thể diễn tả nổi.

Giang Hoài Chi mặt mày tái nhợt, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t, khắp đẫm m.á.u dựa góc tường, nhắm mắt dưỡng thần.

Cổ tay hằn hai vết sâu đến mức thấy cả xương, vẻ như từng trói c.h.ặ.t. Áo quần cũng rách nát còn hình dáng.

Nếu nhờ nàng tinh mắt nhận “tác phẩm” của cổ áo thì lẽ nàng nhận đây là bộ trường bào ban đầu.

Hắn như một tiên nhân thanh cao thuần khiết mây, giờ đây đẩy xuống trần tục. Giống như chiếc chén ngọc trắng thế gian vùi dập, cuối cùng vỡ tan cột hành lang.

Tàn tạ tan nát, khắp nơi đều là thương tích.

Phù Dữu vốn chỉ gắng gượng giữ lấy một thở mà bước , nhưng khi trông thấy như , đôi chân nàng bỗng mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống. May , bàn tay nhỏ bé của nàng kịp thời bám c.h.ặ.t lấy khung cửa gỗ.

Nghe thấy động tĩnh, Giang Hoài Chi chậm rãi mở mắt. Thấy tới là nàng, im lặng hồi lâu cuối cùng khẽ mỉm dịu dàng.

“Xin , Dữu nhi.”

Hắn kéo lê thể nặng nề, chậm chạp dựa tường để dậy từng chút một.

“Bộ y phục như thế hỏng .”

“Tiên sinh chứ…”

Giọng nàng khàn đặc, ngay cả cũng khó khăn vô cùng.

“Họ... họ đ.á.n.h ngài đúng …”

“Không đau .”

Lời an ủi thốt khỏi miệng, hình nhỏ bé của nàng đột nhiên lao v.út về phía . Trước khi kịp nhận thì nàng loạng choạng ngã lòng , hai cánh tay mảnh khảnh vòng c.h.ặ.t lấy eo , như sợ sẽ chạy trốn.

Hương thơm mềm mại trong vòng tay khiến chút tỉnh táo ít ỏi còn sót của Giang Hoài Chi gần như tan biến. Suýt nữa kìm lòng mà nâng tay lên ôm lấy nàng.

nhanh ch.óng tỉnh táo .

Nhiệt độ đúng.

Người nàng… nóng quá.

 

 

Loading...