Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau cơn mưa, con phố tràn ngập khí mát mẻ, phảng phất hương hoa và mùi đất ẩm se lạnh.

Chiếc xe ngựa nhỏ bằng gỗ mun đen treo lục lạc vàng do Hoàng thượng ban tặng phát những tiếng leng keng thanh tao lướt qua các con phố thưa thớt bóng . Từng giọt nước mưa còn vương rèm châu Đông Hải nhỏ xuống b.ắ.n xa đến tai con ch.ó nhỏ đang l**m lông bên đường khiến nó sủa ầm lên.

Hương vị cuộc sống dân dã thật đậm đà.

Phù Dữu tâm trạng bước xuống để v**t v* cái đầu lông xù . Nàng chỉ ngây ngẩn dân chúng đang dọn dẹp nước đọng mái hiên, từ ngõ Trường Đình mãi tới phố Ô Y. Đến khi những viên ngói xanh đổi thành ngói lưu ly vàng, ánh sáng lóa mắt mới kéo nàng trở về thực tại.

Dựa theo ký ức, nàng chạy thẳng một đường đến Ngự Thư Phòng. Chiếc váy dài khiến nàng chạy một cách loạng choạng, thêm đó con đường trong cung vẫn còn trơn trượt suýt chút nữa khiến nàng ngã nhào.

Dư công công bên cạnh Hoàng thượng thấy tin thì hoảng hốt chạy tới nghênh đón, cây phất trần tay y như rơi rụng từng sợi.

“Ôi trời ơi, Phù tiểu nương t.ử !”

Dư công công thấy nàng thì hồn bay phách lạc.

“Chốn hoàng cung nơi tiểu nương t.ử thể tự tiện như thế ! Ít nhất cũng để thông báo , ngài đừng khó lão nô chứ!”

“Xin , xin , nhất định sẽ .”

Đầu óc nàng vẫn còn choáng váng nhưng cũng ngừng ngó trong.

“Phụ ?”

“Thừa tướng đại nhân diện thánh .”

Dư công công vội vàng giải thích: “Cũng tên trời đ.á.n.h nào lớn gan để cửa cung ai trông. Tiểu nương t.ử đây thì lệnh! Giờ tiểu nương t.ử mau ngoài , lão nô sẽ coi như thấy gì!”

“Ta thật sự lo lắng cho phụ , để chờ ông ngoài ? Ta đảm bảo lung tung !”

Nàng giơ hai ngón tay thề thốt, một tay khác nhanh ch.óng rút một túi tiền từ thắt lưng.

“Đây là tiền tiêu vặt của , tất cả đều cho công công.”

Trước đây Giang Hoài Chi từng dạy nàng rằng khi nhờ việc hãy đưa tiền bạc thì chuyện gì cũng xong.

Quả nhiên, Dư công công ôm túi tiền nặng trĩu, lặng lẽ ước lượng nghĩ rằng một Thái t.ử phi cung cũng gì to tát. Tâm tư tham lam trỗi dậy, ông giậm chân quyết định.

“Được, nhưng tiểu nương t.ử ngoan ngoãn chờ, nhất định chạy loạn đấy!”

“Biết , !”

___

Bên trong Ngự Thư Phòng.

Phù Tòng Nam quỳ suốt ba canh giờ gần như trở thành trò cho thiên hạ, cuối cùng cũng chờ thánh chỉ triệu kiến.

Trong phòng ấm áp vô cùng, nhờ than vàng thượng hạng, mùi hương long diên thoang thoảng qua những tấm rèm thêu mây, thấp thoáng lộ bức bình phong thơ vạn thọ.

Hoàng đế Đại Tĩnh lặng lẽ tựa giường La Hán bằng gỗ t.ử đàn phía bình phong. Căn bệnh nặng năm mới cướp sinh lực của ông, để gương mặt sự già nua vượt xa tuổi tác. Tóc mai bên thái dương của ông bạc trắng. Những tấu chương của bá quan văn võ chất đầy từ án thư đến giường nhưng ông vẫn để chúng chất đống, chẳng buồn xem qua.

Phù Tòng Nam cúi nhặt những tấu chương rơi rớt đất, đó quỳ giường vua.

“Thần dạy con nghiêm để xảy chuyện gièm pha như , xin bệ hạ giáng tội.”

“Khụ khụ…”

Hoàng đế như cơn giận tức nghẹn, ông ho sù sụ mấy tiếng, một lúc lâu , lời trách mắng đến miệng biến thành một tiếng khổ.

“Trẫm… còn bao nhiêu thời gian nữa.”

“Bệ hạ thọ cùng trời đất, lời như ?”

Trên mặt Phù Tòng Nam sự đau đớn, cúi đầu thật sâu: “Thần đáng tội c.h.ế.t!”

“Ngươi đúng là đáng c.h.ế.t.”

Năm chữ ngắn ngủi, nhưng Hoàng đế chậm rãi, nhấn mạnh.

“Trẫm nghĩ đến công lao của ngươi nên ban thưởng hậu hĩnh cho Phù gia, thế mà ngươi dám tát mặt trẫm, tát mặt hoàng gia!”

Ông ho đến nỗi gần như kiệt sức, Phù Tòng Nam vội vàng dâng khăn tay nhưng ném mạnh xuống đất.

“Nếu trẫm đang trong tình cảnh , thì đày nữ nhi của ngươi đến biên cương tự sinh tự diệt từ lâu !”

Mắng đến đây, gương mặt già nua khắc khổ của Hoàng đế bất ngờ nở một nụ xen lẫn nước mắt: “ trẫm thể… Trẫm thể thế… Nếu trẫm còn, nhi t.ử của trẫm, Cảnh Nhi, mới chỉ mười sáu tuổi…”

Phù Tòng Nam hàng chục năm lăn lộn quan trường đến đây liền hiểu rõ.

Ông chỉnh vạt áo, quỳ xuống với lòng trung thành tuyệt đối dập đầu: “Thần nhất định dốc hết sức , tận trung phò tá Thái t.ử, giúp ngài bước lên ngôi vua.”

“Trẫm tin.”

Hoàng đế với ánh mắt đục ngầu trống rỗng lên trần nhà, đôi tay mệt mỏi vô lực phất phơ: “Trẫm còn sống, Cảnh Nhi thể cưới bất kỳ nữ nhân nào nó yêu thích. nếu trẫm c.h.ế.t…”

Ông chậm rãi từng chữ: “Cảnh Nhi chỉ thể cưới Phù Dữu.”

Nói xong, Hoàng đế khẽ nhếch môi .

“Chẳng , Quốc trượng?”

Phù Tòng Nam hiểu rõ ý của ông, từng lời hứa hẹn đều nặng nề và chắc chắn: “Đa tạ bệ hạ khoan dung, truy cứu lầm cũ. Thần từ nay sẽ nghiêm khắc dạy dỗ tiểu nữ, tận tâm phò tá Thái t.ử, vun đắp mối nhân duyên hai nhà.”

Bên ngoài hành lang nhỏ, tấm rèm khẽ lay động, một bàn tay mềm mại, trắng trẻo đến đây liền buông rèm xuống.

Hoàng hậu nương nương kéo tay Lý Càn Cảnh, hiệu im lặng. Bà đưa y về cung Càn Khôn của , dặn đóng c.h.ặ.t cửa sổ mới buông tay.

Bà thong thả bước lên ngai phượng khảm vàng ngọc, chau mày đứa con : “Cảnh Nhi, con nghĩ thế nào?”

“Con với Tiểu Dữu T.ử về chuyện thành nhưng hình như việc khiến nàng vui.”

Lý Càn Cảnh vò đầu bứt tai, vẻ mặt đầy hối hận.

“Là con sai, con ăn khéo, trách Tiểu Dữu Tử. Để con mua ít đồ nàng thích, dỗ dành nàng vui trở .”

“Thật là một đứa trẻ ngốc nghếch!”

Hoàng hậu nương nương con trai, khỏi tức giận đến mức thất vọng: “Con bé giữ đạo thê, phẩm hạnh kém cỏi, con đường đường là một Thái t.ử chỉ nghĩ đến việc mua đồ dỗ con bé vui ?”

“Mẫu hậu, như .”

Lý Càn Cảnh lập tức phản bác.

“Tiểu Dữu T.ử , bây giờ chuyện thành nông nỗi của con. Nếu con khiến phiền lòng suốt ngày, thì thể thích khác chứ!”

“Con!”

Hoàng hậu tức đến đau nhói cả l.ồ.ng n.g.ự.c: “Người cắm sừng con , con còn… con!”

“Mẫu hậu, chứ!”

Lý Càn Cảnh vội vã chạy nũng: “Người đừng lo, con thích Tiểu Dữu T.ử mà. Con nhất định sẽ thành với , chỉ cần cho con thêm thời gian để cố gắng.”

“Xảy chuyện như mà còn thích ! Bản cung ghét còn kịp nữa! Phù Tòng Nam thật dạy nữ nhi!”

Không là vô tình cố ý, lúc mắng đến đây, giọng của bà bỗng nâng cao lên.

“Phù Dữu đó cũng xứng con dâu của thiên gia !”

“Mẫu hậu, con , của Tiểu Dữu Tử!”

Lý Càn Cảnh bắt đầu tức giận.

“Rõ ràng là tên Giang Hoài Chi lòng hiểm độc, mẫu hậu đừng nhắm Tiểu Dữu T.ử để trách tội nữa!”

“Thôi , thôi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-31.html.]

kiên nhẫn nữa nên đành phẩy tay.

“Bản cung cãi với con cũng thời gian chờ con cố gắng. Bản cung sớm sai chuẩn hỷ phục, nhanh sẽ xong. Con lập tức cưới nàng về cho bản cung.”

“Hả?”

Y ngẩn .

mà, Tiểu Dữu T.ử còn gả cho con…”

“Bất luận là con con bé đều quyền quyết định.”

Hoàng hậu bỗng trở nên nghiêm túc.

“Đến giờ phút , bản cung cũng giấu con nữa. Phụ hoàng con... thật sự còn bao nhiêu thời gian nữa.”

“Cái gì?!”

Lý Càn Cảnh chợt cảm thấy chân mềm nhũn, loạng choạng vài bước ngã nhào xuống đất.

“Mấy ngày , chẳng Thái y viện qua mùa xuân sẽ hy vọng ?!”

“Là lừa con, cũng là lừa cả bản ông .”

Bà thở dài một tiếng thật sâu, cuối cùng thì tình nghĩa phu thê mấy mươi năm cũng khiến ánh mắt bà tràn đầy đau thương, hề giả tạo chút nào.

“Không giấu nữa .”

“Phụ hoàng…”

Lý Càn Cảnh lẩm bẩm như thể thể chấp nhận sự thật.

Y ngây ngốc ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt thanh tú của mẫu hậu từ khi nào nhuốm đầy dấu vết của thời gian. Những nếp nhăn dù cố gắng giữ gìn nhưng vẫn thể che giấu , từng đường từng nét như đang hét lên với y rằng—

Phụ hoàng, mẫu hậu, đều già .

Hai tỷ tỷ của y đều lấy phò mã ở ngoài cung lâu ngày về. Y thì sống trong Đông cung, hầu như mấy khi ở bên bọn họ. Đến khi y nhận dấu hiệu của sự già nua thì thứ còn kịp nữa.

Nhìn thấy sự đau lòng của y, Hoàng hậu khổ, dậy đến bên vỗ nhẹ vai y.

“Cảnh Nhi, giờ lúc để buồn rầu.”

Thần thái của bà trở nên nghiêm túc, mang ý chí như đ.á.n.h cược tất cả: “Con còn quá trẻ, phía còn mấy Hoàng t.ử do phi tần khác sinh. Con cần một chỗ dựa.”

Bà nhẹ nhàng vuốt lưng y.

“Thừa tướng là chỗ dựa nhất của con.”

“Nhi thần hiểu.”

Y lắng .

“Thừa tướng đại nhân là đầu bá quan, quyền thế lớn.”

“Vậy nên, con giữ c.h.ặ.t ông trong tay .”

Bà đưa tay lấy một lọ nhỏ màu trắng chuẩn từ lâu từ trong tay áo.

“Con tìm Phù Dữu, cho con bé uống thứ .”

“Đây là cái gì?”

Lý Càn Cảnh tò mò chiếc bình, đưa tay nhận.

“Con mẫu hậu rõ đến mức nào nữa?”

Hoàng hậu thở dài.

“Phụ hoàng con còn nhiều thời gian, các Hoàng t.ử khác đều đang chằm chằm cái ghế của con. Các phe phái bắt đầu hành động, còn thời gian để con dỗ con bé vui vẻ đồng ý gả cho con?”

Y vẫn hiểu.

“Lời hứa hẹn là thứ vô dụng nhất!”

Cuối cùng Hoàng hậu cũng nổi nóng.

“Con Phù Tòng Nam bây giờ thề thốt trung thành với con nhưng khi phụ hoàng con còn thì ai ông sẽ nghĩ thế nào! Con và Phù Dữu “gạo nấu thành cơm”, con bé gả cũng gả!”

“Mẫu hậu!”

Lý Càn Cảnh rõ, lập tức nổi giận đùng đùng, hất văng chiếc bình t.h.u.ố.c xuống đất.

“Sao thể dạy nhi thần dùng thủ đoạn thấp hèn như để hại Tiểu Dữu Tử!”

“Khi con kéo xuống khỏi long ỷ thì con còn thấy thủ đoạn thấp hèn ?!”

Bốn bề vắng lặng, bà chuyện thẳng thắn.

“Chẳng con luôn cưới con bé đó ? Vậy thì hãy danh chính ngôn thuận chiếm lấy con bé, để bản cung xem con bé còn tìm đến Giang Hoài Chi thế nào!”

như thế !”

Thiếu niên nghẹn họng, cổ đỏ bừng cả lên, y lớn tiếng quát.

“Tiểu Dữu T.ử nhất định gả cho con, nhưng là tự nguyện gả!”

“Đồ ngu ngốc!”

Hoàng hậu nương nương luôn luôn đoan trang chọc giận đến mức gần như mất kiểm soát, bà đột ngột mở tủ lấy một con d.a.o găm!

“Nếu hôm nay con cầm lấy lọ t.h.u.ố.c , phụ hoàng mẫu hậu của con, cả hai đều còn nữa!”

“Mẫu hậu—!”

Lý Càn Cảnh sợ đến tái xanh mặt mày, dám bước thêm một bước.

“Người đừng chuyện dại dột, đừng…”

“Cảnh Nhi, lời !”

“Nhi thần lời, nhi thần lời…”

Lý Càn Cảnh bất lực, chỉ thể cúi xuống nhặt lọ t.h.u.ố.c lăn lóc đất lên, trong lòng nghĩ mắt đây chỉ là cách để trấn an mẫu hậu.

“Nhi thần nhặt, bỏ d.a.o xuống !”

“Cầm .”

Hoàng hậu y chằm chằm.

“Bản cung sẽ , bản cung cũng sẽ là chỗ dựa của con.”

Lý Càn Cảnh chẳng còn cách nào khác, chân mềm nhũn rời khỏi cung. Vừa bước qua ngưỡng cửa, y rõ tiếng con d.a.o găm rơi xuống đất vang lên một âm thanh lạnh lẽo.

Y thở phào một , ngẩng đầu bầu trời xanh trong vắt cơn mưa đầu xuân.

Mây trắng mềm mại như thành những hình thù đẽ, đúng là thời tiết lý tưởng để tán cây mây bay, chim hót. thiếu niên rằng, những ngày như thế , e là bao giờ thể trở .

Bình t.h.u.ố.c trong tay cấn đến đau nhói, y cúi đầu, lơ đễnh sự hành lễ và chào đón, chỉ bước vô định dọc theo con đường trong cung.

Vừa qua một khúc cua thì y ngẩng đầu, y bỗng bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc.

Tất nhiên là y lập tức nhận , đó là hình bóng quen đến thể quen hơn nữa.

Người mà y mong nhớ ngày đêm, Tiểu Dữu T.ử của y đang ngang nhiên ở trong cung cùng Giang Hoài Chi, đang trò chuyện điều gì!

Cơn phiền muộn trong lòng cảnh tượng bùng lên như lửa đốt, Lý Càn Cảnh siết c.h.ặ.t nắm tay, hung hăng lao về phía bọn họ.

 

 

Loading...