Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xả hết cơn tức, Lý Càn Cảnh ngã khụy xuống đất, đau khổ ôm đầu vò lấy tóc .
Y Tiểu Dữu T.ử thích , y cũng là kẻ ngang ngược, từ nhỏ đến lớn đều thích trêu chọc nàng, chọc cho nàng tức giận, nhưng y bao giờ nghĩ đến một ngày Tiểu Dữu T.ử sẽ là của khác.
Nếu như y sớm bỏ cái tính tình mà nàng thích thì liệu chuyện khác ? Có sẽ hơn ?
Có y sớm đón nàng trong áo phượng khăn quàng, mỗi sáng mở mắt là thể thấy nàng ?
Y gầm nhẹ một tiếng co đất, trông chẳng khác nào một con ch.ó hoang bỏ rơi.
Giang Hoài Chi vẫn cúi đầu lật từng trang sách, im lặng gì đồng thời cũng ý định đỡ y dậy.
Không vì cố ý đối nghịch với y mà thực sự là mở lời .
Từ góc độ đạo đức mà thì hẳn là nên xin . Dù hai họ cũng hôn ước mà là thầy của y. Nếu chuyện truyền ngoài thì đời sẽ mắng c.h.ử.i thậm tệ đến mức nào, danh tiếng của chắc chắn sẽ hủy hoại .
lạ , trong lòng cảm thấy chuyện tình cảm vốn dĩ nên là tự nguyện, gì chuyện đến . Huống hồ, nàng từng động lòng với Lý Càn Cảnh.
Chính lúc mới thấu rõ con của .
Thì , bản còn vô đạo đức hơn vài phần so với dáng vẻ thể hiện thường ngày.
Trong sự im lặng kỳ lạ kéo dài, cuối cùng Lý Càn Cảnh ngẩng đầu lên từ trong đống hỗn độn, sắc mặt của y tiều tụy nỡ .
“Tại ngài gì?”
“Không gì để .”
Giang Hoài Chi đáp nhanh.
“Ngài thật sự nghĩ là bản giỏi lắm ?!”
Chỉ vài chữ ngắn ngủi suýt chút nữa châm ngòi cho cơn giận của thiếu niên nữa.
“Cô cảnh cáo ngài, đời nào Cô giải trừ hôn ước , ngài hãy thu cái tâm tư xa của !”
Y lạnh lùng chằm chằm Giang Hoài Chi như thể đang một kẻ xa lạ.
“Loại như ngài cũng xứng Thái phó ?”
“Điện hạ bãi chức của ?”
Ánh nắng cơn mưa khắc họa tỉ mỉ rõ nét khuôn mặt góc cạnh của Giang Hoài Chi. Qua tia sáng ch.ói mắt đó, dường như y thấy nhướng mày.
“Không thể bãi chức của ngài ?”
Lý Càn Cảnh như một con thú nhốt đang phát điên.
“Cô chỉ là Thái t.ử, động đến vị trí đế sư của Giang gia các ngươi nhưng chọn một khác từ Giang gia thì quá dễ dàng!”
“Ừ.”
Giang Hoài Chi vẫn thản nhiên khiến thể đoán đang nghĩ gì.
“Điện hạ cũng nhận tin Giang Vọng Chi sắp trở về ?”
“Tất nhiên.”
Lý Càn Cảnh lạnh một tiếng.
“Việc Cô hối hận nhất trong đời chính là lúc chọn Thái phó kiên quyết chọn ngài– tên cầm thú !”
Y mắng th* t*c.
Và y quả thực hận đến tận xương tủy.
Là Thái t.ử, bên cạnh y mấy ai thật lòng? Từ nhỏ y thấy Giang Hoài Chi , ở y cũng dựa dẫm , mắng c.h.ử.i, đ.á.n.h đập cũng trách , thực sự coi là mà khi y kế vị thể dựa .
Y cũng thừa nhận từ sâu trong lòng rằng là kẻ tài hoa, học thức sâu rộng.
chính , chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi dám đưa tay chạm vị hôn thê của y!
Niềm tin của thiếu niên gần như sụp đổ , y dùng tất cả những từ ngữ thô bỉ, bẩn thỉu nhất mà để mắng c.h.ử.i từ đầu đến chân sót một chỗ nào.
Giang Hoài Chi chỉ yên lặng lắng , tức giận, cũng xin .
“Giang Vọng Chi .”
Giữa tràng c.h.ử.i rủa th* t*c, khẽ bật một tiếng.
“Hắn thể cướp vị trí của .”
Lời thốt khiến Lý Càn Cảnh như dội một gáo nước lạnh, y bỗng nhiên im bặt đó hung hăng chằm chằm .
“Cô sẽ để cướp!”
Giang Hoài Chi càng rõ hơn, dường như đang nhạo sự ngây thơ, trời cao đất dày của thiếu niên.
Lúc , cung nhân bên ngoài thấy động tĩnh từ lâu mạnh dạn run rẩy giơ tay gõ cửa, nhưng tay họ run quá, mãi mới phát tiếng động nhỏ.
Lý Càn Cảnh mà bực bội, bật dậy đạp cửa : “Làm gì đấy?”
Cung nhân sợ đến mức hồn vía bay mất, lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu dám ngẩng lên: “Điện… điện hạ thứ tội, phủ Thừa tướng… bên phủ Thừa tướng gửi tới, là Phù tiểu nương t.ử… Phù Dữu cảm lạnh, hôm nay thể đến học ạ.”
“Ngươi cái gì?!”
Lý Càn Cảnh chẳng còn tâm trạng cãi với trong phòng nữa, vẫy tay gọi xe ngựa, trực tiếp phóng thẳng tới phủ Thừa tướng.
Thái t.ử đích đến nên dĩ nhiên ai trong phủ Thừa tướng dám ngăn cản, Trưởng Công Chúa tin chạy tới nhưng kịp mấy câu để y thẳng tới Ẩm Khê Uyển.
Tối qua bà mất ngủ cả đêm, khuôn mặt vốn chăm sóc nay lộ vẻ tiều tụy.
Tin tức bà cho phong tỏa, Thái t.ử chuyện chỉ đơn thuần là đến thăm bệnh của Dữu Nhi.
Bà chỉ , bà tuyệt đối để Dữu Nhi tiếp tục tới những buổi học ở Đông cung nữa.
Bên , Lý Càn Cảnh vội vàng chạy tới nhưng nhận ngay một lời từ chối thẳng thừng: “Thái t.ử điện hạ thứ tội.”
Mộc Lan vô cùng căng thẳng, lời cũng thấp thỏm lo âu.
“Tiểu nương t.ử nhà chúng thể khỏe, thực sự tiện gặp khách. Xin ngày khác.”
“Cô là Cô thất lễ.”
Y sốt ruột: “Cô chỉ một cái thôi, xong sẽ ngay, Cô chỉ là .”
“Tiểu nương t.ử ạ.”
Mộc Lan lời tiểu thư, kiên quyết cho y : “Điện hạ, xin mời về.”
“Sao Cô thăm chứ?”
Nói qua mấy câu, cơn ghen tuông ngăn nổi của y dâng trào lên: “Nếu là Giang Hoài Chi đến, ngươi cho ?!”
Mộc Lan sững sờ, hoảng sợ lui về một bước: “Dạ… cũng cho ạ…”
“Huynh ồn c.h.ế.t .”
Bên trong truyền giọng ngọt ngào nhưng khàn của thiếu nữ, xen lẫn chút khó chịu: “Huynh thì cứ , xong mau .”
Lý Càn Cảnh như ban thánh chỉ, lập tức chui tọt .
Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vén màn giường màu vàng nhạt lên, lộ gương mặt xinh nhưng tái nhợt của tiểu nương t.ử lớp màn.
Rõ ràng nàng mới đ.á.n.h thức, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy, cất giọng mang theo thở yếu ớt: “Huynh gì?”
“Cô… Cô chỉ một chút thôi mà.”
Lý Càn Cảnh ngập ngừng, chút lúng túng: “Sao để bản ốm chứ?”
“Dính mưa.”
Nghĩ đến chuyện hôm qua, lòng nàng vẫn thấy nghèn nghẹn: “Trời mưa kịp chạy về, để nhạo .”
“Muội ngốc thật chứ.”
Y buột miệng, ngay đó liền hối hận: “Không , là…”
“Ta thực sự .”
Phù Dữu cảm thấy vui vẻ gì, dứt khoát ngắt lời y: “Huynh lo chuyện của , ngủ thêm hai giấc là nhảy nhót thôi.”
“Vậy .”
Y dậy khỏi ghế gỗ bên giường: “Hình như tiện trong phòng của nữ t.ử, ?”
Nàng liếc y một cái: “Giờ mới ?”
“Ta , ngay, đừng mắng mà…”
Y vội vàng xin tha rời nhưng vẫn dặn dò tỉ mỉ các nha trong viện chăm sóc nàng cẩn thận.
bước , y nỡ rời hẳn, nghĩ ngợi một lúc, y lén trèo lên cây phòng nàng khi ai để ý.
“Bộp.”
Y ném một viên đá nhỏ qua cửa sổ.
Hồi nhỏ, mỗi khi đến tìm nàng chơi, y thường trốn cây gọi nàng . Cây nhiều năm tuổi, phía là tường viện, gần như ai để ý đến, nhưng điều kỳ lạ là cửa sổ phía cây ngay sát giường nàng.
Y thử mãi chán, đá gốc cây y nhặt sạch nên y liền mang theo đá đến. Lần nào cũng gọi nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-30.html.]
Vì , tiếng động, Phù Dữu thầm mắng y mấy câu trong lòng: “Không ?”
Tiểu nương t.ử quấn chăn dày cửa sổ, tóc rối nhưng giảm vẻ của nàng chút nào mà ngược càng thêm mê hoặc lòng .
“Ta , ngủ.”
“Ta… chỉ hỏi một chuyện thôi, nhanh lắm!”
Lý Càn Cảnh lắp bắp, khác hẳn vẻ nhanh nhảu thường ngày: “Cái đó, cái đó… Dữu Nhi, thích loại… kiểu hỷ phục nào?”
Nghe xong, trong lòng Phù Dữu lập tức dấy lên tiếng báo động: “Huynh ý gì?”
“Thì… thì là ý đó đấy.”
Thiếu niên cành cây giọng kiêu ngạo nhưng ẩn tán lá xanh mướt là đôi má đỏ bừng: “Ta với quen … cũng mười sáu năm nhỉ? Từ trong bụng là một nhà cả . Muội ít tật , nhưng nếu cưới … cũng là . Chúng … chúng đừng kéo dài nữa.”
Nói một tràng khiến mặt y đỏ bừng.
tiểu nương t.ử xong thì bùng nổ ngay lập tức: “Huynh nghĩ cưới là ban ơn cho ?”
Nàng lanh lợi, sắc sảo, lúc cũng quên mất vẫn còn đang sốt: “Vị trí Thái t.ử phi của đúng là hấp dẫn thật, nó nhiều lắm, nhưng đó . Nếu sốt ruột cưới Thái t.ử phi thì mau tìm khác, đừng lãng phí thời gian với !”
“Ta ý đó, Dữu Nhi—!”
Chưa hết câu, cửa sổ liền đóng sầm “rầm” một tiếng, chim ch.óc cây giật bay tán loạn.
Lý Càn Cảnh cây sững sờ hồi lâu, hối hận đến mức ruột gan quặn thắt.
Sao y ăn thế ?
Từ nhỏ cãi với nàng thì cũng thôi , bây giờ đến cả tỏ tình cũng giữ nguyên cái thái độ để gì?
Bảo y chẳng nữ t.ử nào yêu thích.
Ngày nào Giang Hoài Chi cũng chuyện dịu dàng với nàng, nàng thích là .
Còn y thì suốt ngày chỉ chọc giận nàng, y tưởng hai đùa giỡn thôi nhưng Dữu Nhi thích y như .
Dữu Nhi chẳng gì cả, nàng là nhất thế gian .
Lỗi là ở , kẻ đáng c.h.ế.t là Giang Hoài Chi.
Hôn ước của hai họ ước định bao năm , Giang Hoài Chi quen nàng bao lâu chứ? Chỉ cần y thể hiện , Dữu Nhi nhất định sẽ đổi suy nghĩ!
Y nghĩ nên lúc trèo xuống cây cũng để ý, cành cây trơn trượt vì cơn mưa đêm qua khiến y sẩy chân, ngã sấp mặt xuống đất.
“Rầm”
Nghe tiếng động lớn ngoài sân, Phù Dữu dường như quen nên chẳng buồn để ý, nàng cuộn chăn gối nhưng còn buồn ngủ nữa.
Mộc Lan thấy nàng ngủ liền mang bát t.h.u.ố.c sắc xong đến, đút cho nàng từng thìa từng thìa.
“Thuốc đắng.”
Mộc Lan dỗ dành: “Người hãy cố uống xong bát t.h.u.ố.c , nô tỳ chuẩn bánh ngọt của tiệm Tô gia, nhất định sẽ dễ chịu hơn.”
“Được.”
Phù Dữu đáp mà chẳng vẻ hứng thú gì.
Mộc Lan do dự một lúc cũng mở lời: “Thái phó đại nhân đến thăm tiểu thư.”
“Hả? Ở ? Lúc nào?”
Một câu liền khiến nàng phấn chấn hẳn, túm lấy cánh tay Mộc Lan hỏi liên tiếp.
“Phu nhân chặn ở cửa .”
Mộc Lan ngập ngừng: “Còn nữa, phu nhân sai đến Đông cung thu dọn đồ đạc của tiểu thư. Từ ngày mai, tiểu thư cần đến đó học nữa.”
“Cái gì?!”
Phù Dữu hất bát t.h.u.ố.c, xốc chăn định chạy ngoài.
Hiếm khi Mộc Lan ngăn nàng , nàng gần như sắp .
“Tiểu thư đừng loạn nữa, tiểu thư nên gặp Thái phó đại nhân nữa. Tiểu thư đang đẩy cả Phù gia chỗ c.h.ế.t đấy!”
Giọng lẫn tiếng của nàng khiến lòng Phù Dữu lạnh ngắt: “Sao… đẩy Phù gia chỗ c.h.ế.t?”
“Chuyện lớn quá , lão gia và phu nhân thể đè xuống !”
Mộc Lan đóng cửa thật mạnh, : “Bệ hạ chuyện nên tức giận đến phát bệnh. Lão gia hiện đang quỳ ngoài Ngự Thư Phòng nhưng Bệ hạ còn thèm gặp!”
Phù Dữu loạng choạng, suýt thì ngã.
“Tiểu thư, nô tỳ khuyên một câu, nô tỳ thấy Thái t.ử điện hạ thật lòng với . Người mềm mỏng một chút, với ngài vài câu dễ , chọn ngày lành mà gả , sống an là !”
“......”
Nàng gì đồng thời cũng loạn nữa, chỉ lặng lẽ giường ôm gối thầm lớp màn.
Bên cạnh là thiệp mời từ viện Giang Oanh Nguyệt gửi đến.
Là thiệp mời uống rượu mừng, gả cho thất công t.ử phủ Hộ quốc công, mà hôm đó nàng mắt nhất.
Nàng xé dán , dán xé, cuối cùng nhịn mà bật nức nở.
Nàng hiểu.
Tại ai cũng háo hức tham gia Hương Thị nhưng cũng ai thoát khỏi câu “cha đặt con đấy”?
Cái gọi là xem mắt chẳng qua là trò để an ủi các nữ t.ử khuê phòng như nàng mà thôi.
Có sinh định hôn ước, đến tuổi cài trâm là lúc để giá.
Tóm , chỉ cần là nữ nhi thì ai thể tự quyết định phận .
Cuối cùng còn mắng một câu: “Sống trong phúc mà hưởng.”
Thấy nàng t.h.ả.m thiết, Mộc Lan đau lòng vội vàng vén rèm bên cạnh, ôm nàng dỗ dành.
“Tiểu thư đừng nữa.”
Nàng khuyên nhủ.
“Tiểu thư đang sốt, nhiều càng đau đầu, uống t.h.u.ố.c xong ngủ một giấc thật ngon là sẽ khỏe thôi.”
“Ta uống.”
Phù Dữu bướng bỉnh , tựa như thứ duy nhất nàng thể phản kháng bây giờ là bát t.h.u.ố.c .
chuyện thể kéo dài.
Người nàng đang sốt cao, chịu uống t.h.u.ố.c, chịu nghỉ ngơi, nếu bệnh nặng thêm thì ?
Vì nôn nóng nên Mộc Lan nghĩ một kế: “Tiểu thư, t.h.u.ố.c sắp nguội . Đây là t.h.u.ố.c của Thái phó đại nhân mang tới, nếu uống, nô tỳ chỉ thể sắc t.h.u.ố.c của phủ cho thôi.”
“…”
Tiếng của Phù Dữu ngưng một lát.
“Là… là do ngài mang tới?”
“ , tiểu thư.”
Mộc Lan chỉ đành c.ắ.n răng gạt nàng.
Thái phó đại nhân quả thực mang t.h.u.ố.c tới nhưng cùng lúc với Thái t.ử điện hạ. Hắn Trưởng Công chúa ngăn cản, thậm chí còn nặng lời vài câu, t.h.u.ố.c cũng nhận lấy một giọt.
Thật , Mộc Lan cảm thấy phu nhân chẳng gì sai cả.
Nàng ngờ rằng một vẫn luôn ca tụng là thanh cao thoát tục như thần tiên giáng trần thể vướng tai tiếng đáng với chính học trò của .
Quả thực là nàng nhầm .
Phù Dữu do dự hồi lâu, cuối cùng run rẩy đưa tay nhận lấy bát t.h.u.ố.c, chẳng cần ai đút, mà tự ngửa cổ uống cạn một .
Mộc Lan hoảng hốt vội lấy khăn lau cho nàng đưa viên kẹo chuẩn sẵn.
“Đắng quá.”
Nàng nhận lấy.
“Mộc Lan, thích ngài khổ quá.”
Một câu khiến lòng Mộc Lan thắt , tay đắp chăn cho nàng cũng run lên mấy phần khiến mép chăn trượt khỏi lòng bàn tay.
“Ta ngủ nữa.”
Nàng đẩy tay Mộc Lan ngăn cho nàng đắp chăn nữa.
“Ta cung một chuyến.”
“Ngoài trời lạnh thế , tiểu thư định gì chứ?”
Mặc cho Mộc Lan khuyên can, Phù Dữu nhanh ch.óng mặc xong y phục.
“Phụ vẫn đang ở trong cung.”
Nàng kiên quyết .
“Nói vài lời mềm mỏng nhận cũng , để phụ dậy !”