Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:09:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giang Hoài Chi kinh ngạc, ngón tay khẽ nhúc nhích, lật mở trang kế tiếp.

“Y phục của hôm nay quá mất!”

“Hôm nay sắc mặc của lắm, thật lo lắng cho ngài .”

“Nếu thể gả cho thì mấy!”

Cơ hồ mỗi một trang giấy đều ghi chép tâm tình ngày đó của nàng, gần như mỗi một câu một chữ đều quan hệ với .

Hắn chút hoảng hốt.

Thì tâm tư nhỏ của tiểu cô nương chuyện thể rõ trong một sớm một chiều.

Sự bộc phát của nàng hôm nay cũng chỉ là một phút bốc đồng, mà là gom góp đủ dũng khí một cách trọn vẹn.

Hắn tuy thường trêu nàng ngốc nghếch, nhưng tin rằng nàng, sẽ trở thành Thái t.ử phi tương lai, rõ hậu quả khi thốt những lời .

Trong lòng cũng hiểu, chuyện dù thế nào cũng thể che giấu nữa. Cơn thịnh nộ của Bệ hạ, cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Lật xong cuốn [Sở Từ Chú] đầy những nét b.út xiêu xiêu vẹo vẹo như cuốn nhật ký nhỏ, Giang Hoài Chi khẽ thở dài, đưa tay lấy tiếp một cuốn khác.

Những cuốn tiếp theo nội dung ít hơn hẳn, đôi khi cách mấy chục trang mới xuất hiện một bức vẽ phác thảo đơn giản của . đến khi lật đến cuốn cuối cùng, vô tình rơi một vật từ trong sách xuống.

Một miếng gỗ nhỏ nặng nề rơi xuống bàn gỗ du mận khắc hoa mai, vang lên một tiếng trầm đục, rõ ràng trong căn phòng vắng lặng.

Hóa là một tấm hoa, giống với tấm từng lừa từ tay nàng hôm , nhưng vài điểm khác biệt.

Trên đó, ba chữ “Giang Hoài Chi” hiện ngay mắt.

Có thể rằng chủ nhân của tấm cẩn thận từng nét b.út một cách đầy nghiêm túc. Duy chỉ bộ thủ ba chấm thủy đậm hơn hẳn, dường như dùng một loại mực khác với hai chữ còn .

Hắn lật mặt của tấm .

Là một bức họa chân dung nhỏ của chính .

Dù nét b.út vẫn thật sự thuần thục, nhưng từng đường nét đều tràn đầy linh khí, b.út pháp liền mạch gián đoạn, từng chân mày, ánh mắt đều phác họa vô cùng sống động. Nhìn thoáng qua thôi, cũng thể nhận ngay đây là ai.

Thì trong nét vẽ của nàng, là như thế .

Bức họa nàng xé tan ngay tại chỗ, khiến chẳng còn cách nào tìm . giờ đây, vô tình thấy một bức vẽ tương tự tấm , cũng coi như bù đắp chút tiếc nuối.

Hắn nàng vẽ tấm từ bao giờ, cũng rõ nàng lén giấu nó đây từ khi nào.

Bên ngoài, trời tối đen.

Sắp xếp sách vở của nàng đấy, Giang Hoài Chi thổi tắt ngọn nến nhỏ, men theo hành lang dài, về gian phòng của trong Đông Cung.

Hắn gì về cảm xúc của lúc .

Tâm trí quá hỗn loạn.

Phòng của mỗi ngày đều quét dọn, thứ sạch sẽ đến mức nhiễm một hạt bụi.

Thế nhưng, khi xuống ghế, cảm thấy bàn sách quá lộn xộn. Khi tựa lên giường, cảm thấy gối chăn ngay ngắn. Nhìn tới lui, tâm trạng vốn dĩ luôn điềm tĩnh của bỗng trở nên bứt rứt khó chịu. Khó chịu đến mức ngay cả đống than vàng thượng hạng trong lò cũng bới tung , dập tắt .

Hắn mở rộng cửa sổ. Cơn gió đêm mát lạnh ùa , thổi tan cảm giác ngột ngạt, khiến cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Hắn lên tiếng gọi tới.

“Đại nhân gì phân phó?”

Người tới tất nhiên là cung nữ của Đông cung, dù sống nhiều năm ở nơi nhưng cũng phép mang tỳ nữ thị vệ của Giang phủ tới.

Âm thanh của nhạt.

“Có rượu ?”

Cung nữ thì sững sờ.

Nàng hầu hạ trong Đông Cung lâu , nếu cũng chẳng cắt cử đến chỗ Thái phó chờ lệnh. Trước giờ nàng chỉ ngày ngày đưa nhiều loại ngon tới nơi của Thái phó chứ trong mười năm nay lúc nào rằng Thái phó uống rượu.

“Rượu, rượu.”

Cung nữ dám thất lễ nhưng đó vẫn cẩn thận từng li từng tí hỏi .

“Đại nhân xác định… Muốn uống rượu thật ?”

“Ừ.”

Giang Hoài Chi ở bên cửa sổ chỉ để bóng lưng, thể thấy rõ thần sắc của .

“Làm phiền .”

Trên mái hiên rơi xuống giọt mưa đầu tiên của ngày xuân.

Giang Hoài Chi lên bệ cửa, ngón tay thon gầy tinh tế vuốt qua bầu rượu bạch ngọc, tiếng mưa rơi tí tách mà xuất thần.

Trường bào màu trắng men rủ xuống thuận theo bức tường màu trắng, lá trúc mang hương bùn đất mưa gió cuốn theo ngoài cửa sổ hoà với mùi rượu mát lạnh trong ấm khiến tỉnh say.

Từ đến nay thích ngắm mưa.

Chỉ là tại suy nghĩ trong đầu ngày hôm nay là lời ý xuân buồn thu thương của triều đại cũ, mà là tiểu cô nương về đến nhà .

Hi vọng nàng sẽ ướt mưa.

Dù nàng ngây thơ ngốc nghếch nhưng chắc là thấy trời mưa thì cũng chạy mà nhỉ.

Lòng rối loạn, cụp mắt đó nghiêng bầu rượu tạo thành một đường cong mắt, rót đầy một chén rượu nhỏ thơm mát.

Rượu trong, ngửi kỹ thì cũng mạnh, qua ánh sáng mờ nhạt của ngọn nến duy nhất trong phòng, thể thấy bóng mắt phản chiếu trong ly ngọc lạnh lẽo.

Chỉ là một làn gió thổi qua, đúng lúc thổi tắt ngọn nến.

Hắn về phía căn phòng tối đen, tự chủ , ánh mắt tràn ngập sự tự mỉa mai.

Hắn bao giờ uống rượu.

Bởi vì thấy ít , khi uống rượu lộ bộ dạng thất thố, luôn theo đuổi sự hảo mặt khác, thể cho phép bản dính dù chỉ một giọt.

giờ đây, trong căn phòng tối tăm, ngoài trời mưa gió ầm ầm, ai đến, việc say một trận cũng gì đáng ngại!

Giang Hoài Chi thắp đèn, ngược , nâng tay mạnh mẽ, đổ cả ly rượu miệng.

“Khụ khụ...”

Mặc dù rượu đủ thanh, lẽ cung nữ uống rượu nên đặc biệt chọn loại , nhưng vẫn khiến đôi mắt đỏ lên.

Hóa là cái vị .

Thật là khó chịu.

chịu buông xuống mà ngửa đầu nốc hết chén đến chén khác, dường như nghĩ cứ uống nhiều hơn, uống đến khi nào thấy mệt mỏi thì sẽ thể quên hết những tâm tư lộn xộn trở bình thường.

Hắn dần dần còn rõ tiếng mưa rơi tí tách, con ngươi thích ứng với bóng tối cũng từ từ mơ hồ, nhớ rõ bản xuống đốt đèn nhưng giống như trong phòng sáng lên, trong vầng sáng một bóng thướt tha đáng yêu, nàng với tươi ngây thơ.

Là Dữu Nhi .

Dường như nàng tới gần, chỉ ở chỗ cũ nhưng đôi mắt to tròn vẫn chớp.

Hắn từng chịu với nàng rằng nàng như thế trông vô cùng đáng yêu.

Chuyện mà từng còn nhiều.

Giống như việc cũng thích việc thấy nàng mỗi ngày, việc quan sát nàng nghịch ngợm cũng sẽ khiến vui vẻ tận đáy lòng, lúc nàng kéo ống tay áo của , nhảy nhót vây quanh , ngoan ngoãn để sờ cái đầu nhỏ, mỗi như thế trong lòng thả lỏng.

Thật sự định thành .

Nếu thật sự lòng thì sớm theo sự an bài của gia đình, cưới một quý nữ thế gia mẫu hài lòng, tâm đầu ý hợp sinh dưỡng con cái đó giao vị trí gia chủ tay đứa trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-29.html.]

mà trong Giang gia nhiều bản lĩnh như , dựa cái gì mà chỉ dùng một câu huyết mạch là thể phủ nhận nhiều năm cố gắng của các nhánh khác, bọn họ chỉ thể ngoài mở giảng đường mưu sinh, cuối cùng thanh danh đều thuộc về một cái Giang gia đông đúc học trò

Hắn đưa cơ hội cho nhiều hơn vì thế sợ nếu bản thật sự đến một bước sẽ rơi trong tình thế tục, như bình thường hi vọng con của vị trí quyền lực và tài phú chí cao .

Hắn đặt cược.

nhớ , sự xuất hiện của Phù Dữu thật sự là một chuyện ngoài ý .

Ngày đầu tiên nàng đến Sùng Văn Quán báo danh thì câu , ngay lúc đó ý nghĩ của chỉ là là Thái phó, chỉ một học trò là Lý Khánh Cảnh, nhưng nàng mang theo thánh chỉ chen ngang.

Giờ , thứ chen ngang chẳng chỉ một học trò thôi .

Giang Hoài Chi khổ, một đôi mắt đỏ ngầu say rượu bóng dáng bên trong vầng sáng mà sững sờ.

Hắn uống rượu đến tận nửa đêm, trận mưa đầu xuân năm nay tạnh từ lâu, tiếng nước mưa tích tích chảy xuống mái hiên, đó hạt mưa lăn xuống từ những cây trúc cắm đầy trong viện của đúng lúc rơi lên cái chiêng ướt của gõ mõ cầm canh đến từ đầu đường, phát tiếng vang trầm thấp.

Tiếng thứ ba dứt, thì dáng hình nhỏ nhắn đáng yêu , đột nhiên liền tan biến.

Hắn giật , theo bản năng đưa tay bắt lấy, nhưng từ cái cửa sổ cao ngã xuống, rơi xuống nền gỗ đàn hương cứng rắn, đau đớn đến mức thể r*n r*, mảnh vỡ của bình rượu rơi đầy đất, chút nương tay nào cắt đứt tay , để những vết m.á.u.

Cơn đau sắc bén khiến tỉnh , cuối cùng cũng hiểu rõ tâm tư của .

Chuyện của Giang gia thể cược vì nàng.

Chỉ là…

Đủ loại sự việc trong mấy ngày gần đây xẹt qua con ngươi của , đúng là còn đau hơn so với vết thương vỡ gấp trăm gấp ngàn .

“Ta uống bái sư của nàng.’’

Hắn mở miệng nhưng âm thanh nhỏ như câm, run rẩy gần như rõ.

“Sao thể rằng thích nàng…”

___

Bình minh.

Chim tước vui sướng kêu líu ríu cành, Giang Hoài Chi từ từ mở mắt giữa khoảnh khắc vạn vật khôi phục, chỉ cảm thấy đầu đau như nứt , còn cơ thể thì gần như thể động đậy,

Bên cạnh là một đống hỗn độn, vết m.á.u giữa các khớp tay khô một đêm, kéo dậy từ sàn lạnh lẽo, dựa tường thở mấy thật dài, mới chợt nhớ đêm qua chỉ là một cơn say.

Chưa kịp nghĩ thêm gì, bên ngoài liền tiếng gõ cửa.

“Thái phó đại nhân tỉnh ạ?”

Cung nữ đưa rượu cho hôm qua vẫn còn ca, nàng động tĩnh nên lập tức đến đây.

“Nô tỳ mang nước sạch và khăn nhỏ đến, ngoài còn chuẩn canh giải rượu cùng với bánh ngọt lót bụng cho đại nhân.”

“Đặt ở bên ngoài .”

Toàn Giang Hoài Chi đều khó chịu, đến cả việc mở miệng cũng tốn sức.

“Để tự , cảm ơn.”

“Vậy nô tỳ sẽ đặt ở cửa.”

Tiểu cung nữ cẩn thận từng li từng tí đặt chiếc khay xuống.

“Thời gian trễ, Thái t.ử điện hạ đang đợi điện, nô tỳ cả gan xin mời đại nhân mau ch.óng đến.”

Lúc mới ý thức hiện tại là đầu giờ Mão, trời cũng còn sớm.

Sao mà trở nên hoang đường thế , trễ giờ học.

Giang Hoài Chi mở cửa lấy đồ, rửa tay và mặt kỹ càng, uống một bát canh giải rượu, cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Chỉ là bộ đồ , một đêm lăn lộn nhăn nheo đến thể nổi, còn dính đầy vết m.á.u từ tay, thật thể mặc . Tìm quần áo khác thì sợ tốn thời gian. Hắn do dự một lúc, mở nắp hộp dài, đổi thành bộ y phục màu vàng cổ tròn thêu hạc bay mây trôi.

Vải vóc mềm mại dễ chịu, bất ngờ là khi mặc ngoài ý , lẽ do nàng hỏi quanh co vòng vèo về vóc của khi cùng Oanh Nguyệt, đó nàng còn nghiêm túc thêu dấu ấn của bản nàng lên mới bằng lòng tặng cho .

Giang Hoài Chi nhẹ nhàng m*n tr*n hình thù trái bưởi kỳ quái cổ áo , vô thức một tiếng thật ấm áp nhanh chân khỏi cửa.

Lý Càn Cảnh đợi ở Sùng Văn Quán từ lâu, ngày bình thường cần nghĩ nhiều cũng chắc chắn y đang sấp ngủ bù nhưng hôm nay thái độ của y khác thường, thẳng tắp sống lưng.

“Thật , Càn Cảnh.”

Giang Hoài Chi thuận tay nâng cửa lên, trong giọng mang theo chút áy náy.

“Hôm qua thể của khó chịu nên trễ buổi học sáng nay, để trò đợi lâu .”

“Ngài uống rượu.”

Lúc giọng điệu luôn vui vẻ hoạt bát của thiếu niên biến mất, đó là một cảm giác lành lạnh, thậm chí y còn chẳng lên mà chỉ thẳng tắp ở đó như cũ.

“… Trò ?”

“Đương nhiên là .”

Lý Càn Cảnh cũng thèm .

“Nơi là Đông cung của Cô, chỉ ngài xem Cô là kẻ ngốc.”

Hôm nay cách y chuyện mang theo mùi khói s.ú.n.g khác thường, ngay cả từ tự xưng mà y cực ít dùng cũng dùng tới.

Giang Hoài Chi khỏi dừng trang sách đang lật tay, lẳng lặng qua một chút.

“Xưa nay ngài uống rượu, vì hôm qua mấy bình?”

Y hỏi.

Giang Hoài Chi cụp mắt.

“Đột nhiên hứng.”

“Cô , chỉ ngài xem Cô là kẻ ngốc!”

Hiếm khi Lý Càn Cảnh phát cáu, b.út mực giấy nghiên bàn đều y hất rơi ầm ầm mặt đất, phát tiếng vang loảng xoảng.

“Có hôm qua Tiểu Dữu T.ử thích ngài đúng ?”

Giang Hoài Chi vẫn cụp mắt như cũ, văn chương của thánh hiền giấy, im lặng thật lâu mới một câu.

“Thì thế nào?”

“Các ngươi đều xem Cô là kẻ ngốc!”

Sách tay y hung hăng đoạt lấy ném lên tường, thiếu niên ở chỗ bụt cao trợn mắt , gần như tức đến phát điên.

“Là chuyện từ lúc nào? Bắt đầu từ khi nào!”

“Hôm qua cũng mới tấm lòng của nàng.”

Ngược với y, Giang Hoài Chi vô cùng bình tĩnh.

“Ta từ chối nàng.”

“Ngươi từ chối nàng?”

Lý Càn Cảnh gần như tức đến mức bật .

“Ngươi từ chối nàng thì còn uống rượu gì nữa hả? Ngươi từ chối nàng thì ngươi cho ngươi say thành cái bộ dạng cho ai đây?!”

Từ nhỏ đến lớn y luôn lời Giang Hoài Chi, từng nổi giận như mặt , nhưng lúc y như phát điên, ném đồ đạc bên cạnh , vỡ vụn khắp nơi.

“Từ đến nay Tiểu Dữu T.ử từng để ý đến chút nào.”

Y dùng sức đ.ấ.m n.g.ự.c , ngửa đầu chằm chằm chỗ của .

“Dáng vẻ mà nàng thổ lộ với ngài dù mơ cũng dám nghĩ, c.h.ế.t cũng dám mơ tưởng!”

 

 

Loading...