Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phủ Thừa tướng.

Phù Dữu mang một bụng đầy tâm sự trở về từ Giang phủ, nàng bước ngưỡng cửa nhà thì Vương ma ma trong phòng mẫu ngăn chặn, đưa thẳng đến phòng quản sự trong nhà.

An Dương Trưởng Công chúa mặc một bộ quần áo lông cừu thêu kim tuyến lộng lẫy, bà cau mày ở vị trí đầu. Dù bà chỉ uống lời nào nhưng khí phách của Thiên gia quanh bà cũng thể che giấu khiến bầu khí trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Nàng cũng thức thời, phòng thì lập tức ngoan ngoãn ở trung tâm, chỉ cặp mắt rảnh rỗi, ngừng liếc Phù Kiều quỳ gối ở bên .

Nàng liếc thì trong lòng chuyện.

Hiện giờ nãi nãi còn khỏe mạnh, mặc dù phụ là Thừa tướng đương triều nhưng cũng ngại phần tình vì thế ông vẫn phân chia nhà, ông chỉ dọn dẹp xung quanh, mở rộng dinh thự thêm bốn năm phần, sửa chữa khá hơn một chút, treo bảng hiệu phủ Thừa tướng bằng đàn mộc ngự ban lên là coi như xong việc.

từ nhỏ nàng cũng chẳng bao giờ qua viện của Tam thúc bên cạnh, ngày lễ ngày tết gặp mặt cũng chỉ gật đầu với tỷ bên , cho dù nàng học nửa năm tại thư viện thiết lập ở trong tộc thì cũng là chạy ngoài chơi thấy bóng dáng cả ngày, thật sự là nàng cũng chỗ nào đắc tội với đường thiết .

Cho dù lơ đãng cái gì cái gì tổn thương lòng thì đều là tỷ nhà , nàng nhận , tội gì giữa ban ngày ban mặt quyết tâm nàng khó xử?

Suy nghĩ như , nàng càng nghĩ càng giận, ánh mắt cũng càng lúc càng thiện.

Giang Oanh Nguyệt liều mạng chuyện giúp nàng, dùng sức mới khiến cho Phù Kiều hồi tâm chuyển ý, kết quả ngược là càng tô càng đen bởi vì căn bản ý định che giấu chuyện cho nàng!

“Ta…”

Nàng định mở miệng cãi với khác thì mẫu ghế chợt lên.

“Phu quân, hoàng ?”

Nàng tự hỏi tại phía đột nhiên lạnh như , lúc mới chú ý tới phụ cả lạnh lùng trở về.

“Không gì.”

Phù Tòng Năm nâng chén nóng lên uống một cạn sạch, vẻ mặt ông cao hứng lắm.

“Thái phó đại nhân gánh vác việc tại chỗ, nhân tiện còn dâng lên sổ con thỉnh tội.”

“Đây là ý gì?”

An Dương Trưởng Công chúa nhíu mày càng c.h.ặ.t.

"Mặc dù mắt lời đồn đãi truyền khắp kinh thành nhưng cũng bất kỳ chứng cứ nào chứng minh vẽ giấy chính là Tam lang Giang gia, đúng sai chỉ thể dựa lời của các nữ quyến ở đây, chỉ cần tuyệt đối thừa nhận vẽ thì ai dám khó phủ Thừa tướng chúng ?"

chứng cứ, là Dữu Nhi nhà chúng !”

Ông liếc Phù Dữu một cái, tiểu nương t.ử trong lúc nhất thời đổ mồ hôi đầm đìa.

"Người khác còn là do tật giật , nếu vẽ thì xé chi, rửa cũng rửa sạch!"

“Ách…”

Tiểu nương t.ử cơn giận quét qua, ngoan ngoãn lui về phía một bước.

“Lại đây!”

Hai lập tức đồng loạt quát.

“Đến đây, đến đây, đến nè…”

Phù Dữu mang bộ dáng sợ sệt mặc c.h.é.m g.i.ế.c, ba chân bốn cẳng chạy tới.

“Thôi mà, con đó cũng mà…”

“Thật giả, con thật với cha !”

Dường như ông chọc tức nhẹ.

“Rốt cuộc con vẽ ?”

“Có vẽ.”

Giọng nàng như ruồi muỗi.

“Con vẽ gì?”

Phù Tòng Nam luôn cưng chiều nàng như mạng sống, hiếm khi vỗ bàn.

"Con cho cha , một nữ t.ử từ lúc sinh đính hôn vẽ một nam nhân kết hôn ở mặt nhiều như , rốt cuộc là ý nghĩ như thế nào?"

“Con…”

Nàng cúi đầu quanh co, hốc mắt len lén đỏ lên.

"Con , hiện tại bên ngoài đồn đãi khó bao nhiêu, cái gì cha cũng thể chiều con nhưng loại chuyện danh dự của một nữ t.ử như , là chuyện con vé là thể chuyện gì!"

“... Bọn họ cái gì?”

Nàng đè nén nỗi chua xót trong cổ họng, nhỏ giọng hỏi.

“Nói con cùng với Giang thái phó , bí mật…”

Phù Tòng Nam nổi nữa, quát mắng một câu.

“… Một đám đồ bẩn thỉu ăn luyên thuyên!”

Nàng chẳng phản ứng gì, chỉ cúi đầu "À" một tiếng, trong đầu bỗng nhiên nhớ cái ôm ấp ấm áp thoải mái trong lao ngục âm u.

Nàng trong khuỷu tay , qua đoạn đường dài nhất cũng là đoạn đường ngắn nhất.

Còn ... lòng bàn tay lạnh của , ấm áp xoa lên tóc nàng.

Lúc tự tay cài trâm cho nàng, nàng ngộp thở.

Khi đối diện với , tim nàng cũng loạn nhịp…

Những thứ tính là gì đây?

Tính là mật ?

Hay là… thích?

“Được , .”

Thấy nàng vẫn luôn cúi đầu c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giáo huấn trông đáng thương, Trưởng Công chúa thể hiểu nữ nhi đang suy nghĩ gì . rốt cuộc bà vẫn đành lòng, giơ tay ngăn phu quân nhà .

"Dữu Nhi tâm tư đơn thuần, suy nghĩ lệch lạc như chứ, những lời đồn đãi cứ phái xử lý là , Giang thái phó bên như thế nào?"

“Haiz.”

Phù Tòng Nam thở dài một tiếng, cũng nhiều với nữ nhi nữa.

“Tấu chương của Giang thái phó cũng khác với lý do giải thích tại chỗ hôm bao nhiêu, chỉ là trong đó văn nhã hơn một chút, còn tự phạt bổng lộc tháng ba để thỉnh tội với Bệ hạ.”

Ánh mắt Trưởng Công chúa phức tạp: “Hoàng sẽ tin ?”

“Bệ hạ việc , đúng thật là phê bình kín đáo đối với Dữu Nhi, chỉ là rốt cuộc Giang thái phó là một quân t.ử việc quang minh lạc. Hắn nhận trách nhiệm như thì Bệ hạ cũng tiện gì, dặn dò vài câu để cho dạy dỗ con thật bảo xuất cung.”

“Vậy là .”

Trưởng Công chúa thở phào nhẹ nhõm, yên lòng.

“Là tiểu nương t.ử nhà chúng phạm sai lầm, tính tới việc ảnh hưởng thanh danh còn khiến chịu trách nhiệm, chuyện thể cho qua .”

“Trước mắt nếu suy nghĩ vì Dữu Nhi thì phủ Thừa tướng thể nhận ân tình của .”

Phù Tòng Nam lắc đầu.

“Dặn phòng bếp chuẩn chút rượu và đồ ăn ngon , đưa mời cho Giang phủ, dù cũng nên mời một bữa cơm cảm tạ một chút.”

, nên mời.”

Trưởng Công chúa đáp lời.

“Cách của Thái phó khiến luôn luôn tán thưởng.”

Phù Dữu ở bên cạnh, mặc dù gì nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp.

Thì trong lúc chính chậm rãi bộ về nhà từ Giang phủ, cái sổ con thỉnh tội cũng đưa tới mặt Bệ hạ.

Hắn ngoại trừ việc bao che khuyết điểm mặt khác, ngay cả chuyện xảy ở chỗ Bệ hạ cũng thể dự đoán , bảo vệ chính thì thật đúng là loại bảo vệ lọt một giọt nước.

Nàng , như nhất định sẽ ảnh hưởng đến danh vọng thần t.ử nhiều năm của nhưng cho dù vị trí gia chủ tương lai dễ dàng, cho dù là ở giường bệnh, cũng từng nửa điểm do dự, khi phụ diện thánh bảo vệ nàng.

Thật giống như, ở trong lòng của thì bản quan trọng hơn so với công sức cày cấy nhiều năm, khác với những thứ bình thường khác.

Nàng còn quan trọng hơn cả danh tiếng.

Trong đầu đột nhiên nảy ý nghĩ khiến nàng lập tức thế nào.

Xấu hổ quá.

Nào nương t.ử xuất giá mà cả ngày tự ảo tưởng những thứ , thích thích, hỏi rõ ràng .

Hắn vẫn luôn là một ít , mấy tháng qua ở chung cơ hồ từng cái gì vượt quá giới hạn, cũng khiến thấy rõ tâm tư của .

nàng chỉ học trò của .

Nàng nhất định hỏi suy nghĩ của .

Trong lòng nàng suy nghĩ lung tung, ngay cả chính nàng cũng ý thức khóe miệng bên của sắp vểnh lên đến tận chân trời.

Phù Tòng Nam thì thấy, rốt cuộc ông tức .

“Bảo bối của cha , con loại chuyện như mà con còn ?!”

“Không … Không …”

Phù Dữu lập tức phục hồi tinh thần , ngại ngùng vài tiếng cho qua.

“Ngày mai đến, nhất định xin ngài ở trong bữa tiệc.”

“Cũng coi như còn giống hiểu chuyện!”

Phù Tòng Nam khiển trách nửa câu cũng buông tha nàng, ánh mắt ông run lên, đảo qua cháu gái nhỏ quỳ mặt đất qua bao lâu.

Ông mở miệng uy nghiêm: “Phù Kiều.”

Phù Kiều áp giải hồi lâu nên thể vốn cứng đờ, cả run lên như cái sàng: "Đại, đại bá bá...”

“Ngươi hại chị họ của ngươi như thế là vì cái gì? Là ai dạy ngươi!”

Rốt cuộc ông vẫn là Thừa tướng đương triều, từng chữ năng đều khí phách, Phù Kiều sợ tới mức ăn lộn xộn.

“Kiều, Kiều Nhi cố ý…”

Nàng sợ hãi mặt đất, động một chút cũng dám động.

"Kiều Nhi giống với tỷ tỷ mỗi ngày đều ngoài thấy việc đời, đầu tiên Kiều nhi đến Hương thị, lúc thấy nội dung mà tỷ tỷ vẽ lên theo bản năng mới kêu lên, thật sự cố ý hại tỷ tỷ!"

Phù Tòng Nam là một trọng tình cảm, cháu gái mười hai mười ba tuổi mắt thành như , ông suy nghĩ cũng cảm thấy lời của nàng vài phần lý lẽ.

Có lẽ thật sự là do đứa nhỏ dọa, trong lúc kinh hoảng phạm sai lầm, chắc cũng đến mức cố ý hại nghiêm trọng đến ?

Lúc ông tiến , Tam vẫn quỳ bên ngoài cầu xin tha thứ, lẽ là do phu nhân nhà phạt, thì cho nàng quỳ thêm mấy canh giờ nữa vì tội danh quản giáo nghiêm cũng coi như thôi.

mẫu ông vẫn còn ở đây, đều là cùng ở một mái hiên thì cần gì gắt gao nắm c.h.ặ.t buông tha .

Nghĩ , ông đang giơ tay mời gia pháp trừng trị cho qua thì Phù Dữu thốt lên một tiếng cắt đứt ý nghĩ.

“Là nàng cố ý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-26.html.]

Hiển nhiên Phù Dữu cũng ý định trơ mắt đường lừa gạt qua chuyện.

“Lúc Oanh Nguyệt tức giận mặt vì , hỏi nàng nhiều rốt cuộc là vẽ cái gì, nàng vẫn luôn chắc chắn là vẽ .”

Phù Kiều thì luống cuống.

“Tỷ tỷ đang cái gì , Oanh Nguyệt là ai, hỏi Kiều Nhi khi nào…”

“Giả bộ đáng thương cái gì.”

Phù Dữu đôi mắt trong veo to tròn mặt đất của mắt, đây cho đều là thủ đoạn nàng dùng để giả bộ ủy khuất khiến nàng khỏi chút .

"Ngũ nương t.ử của phủ Đại lý tự khanh Dương Kiệm Dương đại nhân ngươi đều thế thì chẳng lẽ ngươi đích nữ duy nhất của Giang gia Giang Oanh Nguyệt?"

Trưởng Công chúa cũng xuất từ hoàng thất, bà ở phủ Thừa tướng cũng là do quá yêu phu quân và nữ nhi của , vốn dĩ bà cũng cảm tình gì đối với những khác của Phù gia, bà lạnh lùng qua mấy thì trong lòng liền hiểu .

“Dữu Nhi, ý con là khi con xé bức tranh thì Oanh Nguyệt ép hỏi Phù Kiều nhiều ?”

“Là như thưa .”

Phù Dữu thấy mẫu nhà chuyện với , bàn tay nhỏ bé móc vòng qua cánh tay của bà, trông như là một đứa con nho nhỏ khiến là yêu thương.

“Dù hỏi bao nhiêu thì nàng cũng đổi câu trả lời, điều thể cố ý.”

Tuy rằng việc là do nàng suy nghĩ thỏa đáng gây họa nhưng khi bức tranh nhà lấy , nàng vốn dĩ cũng thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ một nhà c.ắ.n một phát, đúng thật là đáng giận.

“Là một con nhóc ngu xuẩn.”

Tất nhiên Trưởng Công chúa hiểu mục đích mà Giang Oanh Nguyệt ép hỏi nàng nhiều nên bà lạnh lùng phán quyết.

“Đừng mất mặt các quý nữ khác, thứ mất cũng chỉ là một bộ mặt .”

Phù Kiều những lời cho giật .

Nàng là một chút tâm tư nhỏ thích giở trò nhưng đó tự nhiên cũng nghĩ về tương lai của .

Mẫu chịu thấp nhỏ mới cầu một tấm thiệp mời Hương Thị là vì để cho nàng biểu hiện thật lọt mắt xanh của công t.ử nhà khác, đợi qua hai năm cập kê sẽ đính hôn gả cao , nàng liều mạng kéo tỷ tỷ trong nhà xuống nước như thì cho dù thật sự thể loạn hôn sự của tỷ tỷ nhưng với nàng thì chỗ gì? Huống hồ còn đắc tội Trưởng Công chúa!

Ngược là nếu xuống theo bậc thang mà đích nữ Giang gia cho thì chừng Phù gia còn thể vài phần cảm tạ đối với nàng , tìm một mối nhân duyên nhất cho nàng !

Trước mắt vị Giang thái phó che chở cho Phù Dữu, bá bá bá mẫu vì bình những dư luận mà bôn ba, bộ sự tình đối với cũng tạo thành bao nhiêu ảnh hưởng, ngược là chính nàng kéo !

Suy nghĩ cẩn thận những điều , nghĩ đến lợi dụng trắng trợn của Thất nương t.ử phủ Anh quốc công ngày đó, nàng hận đến mức c.ắ.n nát răng.

“Bá mẫu…”

Nàng run giọng mở miệng.

“Kiều Nhi mê hoặc, quỷ mê tâm tạo sai lầm lớn, cầu xin bá mẫu và tỷ tỷ tha thứ…”

Phù Dữu vẫn như cũ để mắc bẫy : "Ai mê hoặc ngươi, thấy?”

“… Kiều Nhi dám, là vị Thất nương t.ử phủ Anh quốc công .”

Nàng cố gắng giải thích.

"Thất nương t.ử sớm hoài nghi... hoài nghi tỷ tỷ cận với Thái phó đại nhân, hứa hẹn nếu Kiều Nhi thể bắt nhược điểm của tỷ tỷ, chờ nàng lên Thái t.ử phi thì nhất định sẽ tìm, tìm nhà chồng nhất cho Kiều Nhi!"

Phù Dữu âm thầm liếc một cái.

Lại là vị trí Thái t.ử phi, nếu thật sự nhiều nó như thì nàng chợ một cuộc đấu giá, tìm giá cao ?

Trưởng Công chúa nhạo một tiếng.

"Muốn tìm một phu quân tin ngoài, Tam tốn tâm cơ dạy ngươi thành bộ dáng như ?"

Trưởng Công chúa một phen khiến sắc mặt của quỳ gối ngoài sảnh lúc xanh trắng lúc trắng nhưng bà ngay cả nửa câu cũng dám mở miệng.

“Phu quân, thấy thế nào?”

An Dương Trưởng Công chúa chuyển đề tài.

“Phu nhân xử trí là .”

Phù Tòng Nam vung ống tay áo, tựa hồ cũng cảm thấy tức giận.

“Ta tự nhận luôn luôn đối xử với họ hàng Phù gia tệ, tại xuất hiện chuyện trong nhà như !”

Trưởng Công chúa thản nhiên xuống, nắp chén bạch ngọc bích văn trong tay bà va chạm với chén vang lên âm thanh thanh thúy dễ .

“Vậy mời gia pháp, phạt hai mươi trượng .”

Bà mở miệng nhẹ nhàng nhưng mang theo uy nghi bẩm sinh.

“Trong vòng một năm thiệp mời của các phủ các thành cũng cần đưa trong viện của nàng .”

Vương ma ma hiểu ý, lập tức cúi : "Phu nhân yên tâm, sẽ ngăn hết .”

Lời rơi tai Phù Kiều khiến nàng gần như nổ tung.

đ.á.n.h nàng cũng nhận, đơn giản chỉ là chịu nhiều nỗi khổ da thịt một chút nhưng còn ngăn cả thiệp mời của nàng ý gì?

Phòng của nàng suy thoái, vốn dĩ phân gia là vì mượn ánh sáng của Thừa tướng, mấy năm đây nàng tận mắt tỷ tỷ ruột của gả cho Chủ sự lễ bộ bát phẩm, nào nửa điểm bóng dáng của cẩm y ngọc thực ban đầu ở phủ Thừa tướng, giờ nàng vì chức quan của phu quân thấp kém nên ngay cả tiệc tụ hội uống của các quý phu nhân cũng sờ tới.

Tuổi tác của lão thái thái vốn cao, ước chừng chỉ còn mấy năm nay, nếu khi nàng quyết định hôn sự mà phân gia thì ngay cả vài phần ánh sáng nàng cũng thể dính , lấy chức quan lớn như hạt vừng của phụ thì thể trông cậy ai cho một ngày lành đây.

Nàng chỗ nào giống với vị tỷ tỷ mắt, đến phân chia nhà, cho dù phụ và mẫu nàng hòa ly thì phủ Trưởng Công chúa đường Chu Tước để đó dùng nhưng bao giờ thu hồi cũng đủ cho nàng hưởng phúc cả đời, nàng chẳng bao giờ cần suy nghĩ như thế nào mới thể sống !

Nàng hận đến mức nghiến răng nhưng thu sự oán hận, lóc t.h.ả.m thiết.

"Đại bá mẫu... Kiều Nhi nguyện nhận bốn mươi trượng, cũng nguyện cố gắng cầu tỷ tỷ tha thứ, chỉ cầu bá mẫu giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng ngăn cản thiệp mời của Kiều Nhi!"

“Bốn mươi?”

An Dương Trưởng Công chúa nhướng mày, đặt chén xuống.

“Ngươi dám nhưng bổn cung cũng dám phạt, từ nhỏ bổn cung tích đức việc thiện, chuyện c.h.ế.t như cũng đừng hủy phúc khí của Dữu Nhi nhà chúng .”

Khóe miệng Phù Dữu giật giật.

Tích đức việc thiện… Mẫu ngài thật là can đảm đ.á.n.h giá!

“Được .”

thản nhiên dặn dò.

“Lôi qua viện khác phạt , đừng quấy rầy sự thanh tịnh bên của chúng .”

“Vâng.”

Tay chân Vương ma ma nhanh nhẹn, chân đáp ứng, chân lập tức kéo Phù Kiều , cũng kéo mà chỉ tiếng càng ngày càng xa, dần dần cũng còn rõ.

Phù Dữu bình sứ Phù Kiều sức giãy dụa đá vỡ ở cửa, im lặng.

Rốt cuộc nàng cũng chả dính chút lòng độc ác gì, nàng chỉ bộ dáng Phù Kiều như dọa một chút là khỏi chút hối hận, suy nghĩ liệu nên buông tha .

“Đừng lộn xộn, đ.â.m tay.”

nữ nhi nhà xổm mặt đất theo bản năng dùng một bàn tay nho nhỏ nhặt mảnh sứ vỡ , Trưởng Công chúa vội vàng lên tiếng ngăn cản.

"Lại đang miên man suy nghĩ cái gì, khác ăn h**p đến đầu của con mà con còn đang hối hận lo lắng cho ?"

Ngón tay của nàng rụt trong nháy mắt vì đụng một mảnh vỡ sắc nhọn, thì mặt khỏi hổ.

“Mẹ thuật tâm …”

“Mẹ còn hiểu con ?”

Trưởng Công chúa giận một câu.

“Ngốc nghếch, dễ ăn h**p, bán còn cho mấy đồng bạc.”

“Mẹ !”

Phù Dữu bĩu môi, âm thanh mềm mại, hề lực sát thương.

“Sao đều con ngốc , con cảm thấy thông minh mà!”

“Ồ? Còn ai như ?”

“Tiên sinh luôn !”

Nàng gần, chui trong lòng mẫu nhà .

"Hắn còn thích tô điểm lời thành ngây thơ đơn thuần cái gì đấy nhưng thật con đang con ngốc!"

“Con đó.”

Trưởng Công chúa nhéo ch.óp mũi của nàng.

“Đơn thuần cũng , thông minh cũng , nữ nhi của , thành cái gì thì thành cái đó, cái gì thì cái đó.”

“Lời của là thật ?”

“Chính xác trăm phần.”

“Thật sự là gì cũng ?”

“Cái gì cũng , cái gì cũng sẽ giúp con.”

“Đại nghịch bất đạo cũng ?”

“Con thể chuyện đại nghịch bất đạo gì.”

Trưởng Công chúa nàng chọc .

“Được, nếu con đại nghịch bất đạo, sẽ đến mặt hoàng quỳ xuống cầu xin, bảo vệ Dữu Nhi nhà chúng sống lâu c.h.ế.t.”

Phù Dữu trong lòng khỏi cảm động nhưng cũng trống nhỏ gõ vang.

Vậy nếu , gả cho Lý Càn Cảnh, gả cho thì

Lời xoay chuyển mấy vòng trong lòng, cuối cùng nàng vẫn nuốt trong bụng.

Nàng luôn cảm giác cứ miệng như quá qua loa, đồn là tay trái cầm một bó hoa tay mang tín vật đính ước, nếu cái gì cũng thì ít nhất cũng ở đây chứ!

Không bằng chờ đến lúc Giang Hoài Chi rõ ràng, dù mẫu nàng cái gì thì cái đó, chắc chắn bà cũng sẽ chỗ dựa cho nàng!

Mẫu ruột của Bệ hạ, nếu bà hỗ trợ hôn ước tất nhiên thể hủy bỏ, chừng còn thể trực tiếp ban hôn cho nàng với Giang Hoài Chi. Nàng chỉ thể gả cho còn hề tạo tổn thương đối với thanh danh của , thậm chí còn danh chính ngôn thuận nữa!

Phù Dữ nghĩ đến mức vui sướng, nụ ngọt ngào mặt cũng giấu .

Trưởng Công chúa thấy kỳ quái.

Gần đây nàng , động một chút là ngây ngô, cũng ai chọc cho nàng vui vẻ?

“Cười cái gì , chỉ gì.”

Trưởng Công chúa nổi nữa.

“Còn mau về viện chuẩn , ngày mai Giang thái phó sẽ tới, biểu hiện hơn một chút , bớt cho nhọc lòng.”

“Biết , mà, yên tâm!”

Nàng đang tưởng tượng nên lọt tai cái gì cả.

Làm thể cho Giang Hoài Chi nhọc lòng cơ chứ?

Ngày mai nàng sẽ thể hiện tâm ý, chờ đến khi nàng gả thì hai bọn họ nhất định sẽ hạnh phúc!

 

 

Loading...