Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lời , tất cả mặt đều sững sờ tại chỗ.

Phù Dữu đột nhiên nhào qua giống như phát điên, đẩy Phù Kiều , giật lấy giấy vẽ dùng bộ sức lực xé nát thành từng mảnh!

Chóp mũi và hốc mắt nàng đỏ ửng, xuyên qua làn nước mờ dần mắt, nàng bất lực chút tâm tư nho nhỏ thầm kín mà dám tiết lộ cho khác hóa thành từng mảnh vụn bay từ trung xuống. Nó tựa như cây hoa lê đầy hoa gió mạnh nghiền nát, những cánh hoa trắng bay rải rác đầy trời.

Nàng xổm mặt đất, nức nở bật .

“Các ngươi... Rốt cuộc gì?!”

Giang Oanh Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh nàng, ôm bả vai nàng, trợn mắt giận dữ.

“Ai đẩy nàng, là ai cướp đồ của nàng!”

Mọi bao giờ thấy đích nữ của gia tộc Đế sư, thể là hình mẫu của các quý nữ trong kinh, dáng vẻ thất lễ như thế, nhất thời ai dám lên tiếng.

“Ngươi lặp nữa xem, nàng vẽ nào?”

Đôi mắt đầy tức giận bỗng nhiên chuyển sang Phù Kiều, nàng sợ tới mức lập tức lui về một bước.

“Ta… Ta gì cơ?”

tuổi Phù Kiều vẫn còn nhỏ, một đôi mắt giận dữ chằm chằm như , ngay cả giọng cũng trở nên run rẩy.

“Nàng vẽ nào?”

Giang Oanh Nguyệt thấp giọng quát, ôm một tia hy vọng cuối cùng, ăn cả ngã về .

Phù Kiều nuốt nước miếng, lời đúng như nàng mong đợi.

“Ta , tỷ tỷ, tỷ tỷ vẽ Giang Hoài Chi!”

Nàng căng da đầu mở miệng.

Đồ ngu xuẩn!

Giang Oanh Nguyệt thầm mắng.

Một nữ nhi dòng bên của Tướng phủ, dùng đủ tâm cơ mới tới Hương Thành, dùng ngón chân suy nghĩ cũng nàng tới tìm một mối nhân duyên .

Giang Oanh Nguyệt vốn tưởng rằng nàng là kẻ thông minh, chuyện hôn sự của đều dựa phu nhân dòng chính, cho dù chỉ nhất thời kinh ngạc thốt lên, hiện tại thừa nhận nhầm vẫn còn kịp, suy cho cùng giấy vẽ xé nát, bọn họ thể tìm chứng cứ.

Huỷ hoại danh tiếng và hôn sự của đích tỷ nhà , nàng cho rằng còn thể gả cao ư?!

Thất nương t.ử phủ Anh Quốc công là đầu tiên khôi phục tinh thần, lập tức kinh ngạc kêu lên: “Ta nhầm chứ?”

Nàng dùng hai tay che miệng bước tới, trông vẻ như thật sự sợ hãi.

“Đường đường Thái t.ử phi tương lai Thánh thượng ban hôn, lén lút vẽ hình Giang Thái phó?”

Nói xong dường như vẫn hết giận, nàng khanh khách một tiếng.

“Ồ, xem nào, đây là lén lút, dám vẽ mặt nhiều như , ngươi ném mặt mũi của Thái t.ử điện hạ ở !”

“Ngươi chớ bậy!”

Giang Oanh Nguyệt lên, tức giận tới mức run rẩy.

“Tiểu Dữu T.ử và Nhị ca trong sạch, ngươi lấy can đảm để tung tin đồn về họ giữa thanh thiên bạch nhật như !”

“Trong sạch? Nếu trong sạch thì nàng gì với bức tranh đó thế?”

Thất nương t.ử nhạo một tiếng, chịu bỏ qua.

“Giang Thái phó mới chỉ dạy Thái t.ử phi điện hạ của chúng non nửa năm, lòng đổi lên khác? là xuất sắc.”

“Ngươi câm miệng.”

Cuối cùng Phù Dữu cũng ngẩng đầu lên, biểu cảm khuôn mặt nhỏ đẫm nước mắt vô cùng phức tạp.

“Tiên sinh là tấm lòng rộng mở, ai cho phép ngươi dùng lời dơ bẩn như với ngài!”

“Ta lời dơ bẩn?”

Thất nương t.ử gần như cong cả eo.

“Phù tiểu nương t.ử việc , quả nhiên trời đất ai dám!”

“Ngươi thể tới mặt Hoàng thượng cáo trạng.”

Nàng bình tĩnh , giọng ngọt ngào thường ngày trở nên lạnh lùng.

“Ngươi chứng cứ, ngược xem ngươi gánh nổi trách nhiệm bôi nhọ đích nữ phủ Thừa tướng và Thái phó đương triều .”

“Ta chứng cứ? Ngươi nghĩ đường của ngươi là vật trang trí thôi ?”

“Được thôi.”

Nàng bình tĩnh đến đáng sợ.

“Chi bằng phiền Thất nương t.ử cho đưa về nghiêm hình t.r.a t.ấ.n ba ngày, lẽ nàng còn thể tiết lộ thêm điều gì về đấy.”

Lời , sắc mặt Phù Kiều lập tức đổi, hai chân mềm nhũn như ngã sang bên cạnh.

“Cần gì phiền toái như thế!”

Thất nương t.ử như chuyện gì đó đáng chê .

“Với bản lĩnh của phủ Anh Quốc công chúng , mời Giang Thái phó đến Hương Thành cũng việc gì khó, trực tiếp mời tới đây hỏi một chút, chuyện hôm nay nên xử lý như thế nào chẳng hơn ?”

Sắc mặt Phù Dữu biến đổi.

“Quả thực vớ vẩn, bận rộn như thế, nào đến lượt ngươi dùng loại chuyện vớ vẩn quấy rầy ngài?!”

“Bận , còn do một câu của phủ Anh Quốc công chúng .”

Thất nương t.ử vô cùng đắc ý, câu nào cũng quên nhắc đến phủ Anh Quốc công.

“Người , đến Đông Cung mời Thái phó!”

Nàng lảo đảo, gần như vững, nhưng ngại đang ở mặt nhiều , nàng lập tức thẳng .

Các quý nữ ở đây ai dám trêu chọc thất nương t.ử phủ Anh Quốc công, bọn họ gì, chỉ bước sang một bên khe khẽ nhỏ, khiến vành tai nàng nóng bừng đau đớn.

Ngược là Giang Oanh Nguyệt sợ ai, đôi mắt hạnh phẫn nộ quét qua đám , cuối cùng thở vài giận dữ, đó đến bên Phù Dữu vỗ nhẹ lên cánh tay nàng.

“Đừng lo lắng, Tiểu Dữu Tử.”

Giọng của nàng kiên định.

“Có hai chúng ở đây, Nhị ca nhất định sẽ giúp chúng .”

thật sự vẽ .”

Giọng Phù Dữu nhẹ, dường như mang theo sự hối hận vô tận.

“Ta mạo phạm đến , hủy hoại thanh danh của như thế, sẽ tức giận.”

“Nhị ca bao giờ nổi giận mặt khác.”

Giang Oanh Nguyệt vẫn an ủi nàng, là đích nữ của Giang gia, nàng hề cảm thấy hành vi của nàng chút đại nghịch bất đạo nào.

“Huynh vui thì cũng chỉ đóng cửa dạy dỗ ngươi hai câu, thể giúp Thất nương t.ử ‘vô nhân tính’ nào đó chứ.”

“… Hả?”

Phù Dữu hé miệng, gần như thể tin .

“Oanh Nguyệt, ngươi cũng mắng ư?”

“Mắng thì ?”

Hình mẫu cho các khuê tú trong kinh luôn dịu dàng đoan trang vẫn vô cùng tức giận.

“Bắt nạt Tiểu Dữu T.ử nhà , mắng nàng là còn nhẹ đấy.”

Trong lòng Phù Dữu ấm áp, khóe môi cong lên.

bạn như , nàng sợ, khác nàng nàng cũng nhận, thời khắc đều ở bên nàng giúp đỡ nàng, thì là gì.

Đang chuyện, đám bỗng xôn xao, nàng theo ánh mắt của các quý nữ, quả nhiên thấy Giang Hoài Chi đang thật sự tiến về phía bên !

Không gì đáng ngạc nhiên, nàng nghĩ.

Mặt mũi của phủ Anh Quốc công, chắc hẳn vẫn cho.

Trên Giang Hoài Chi là bộ trường bào tay dài màu bạch ngọc với hoạ tiết hạc vàng mà thường mặc khi giảng bài cho bọn họ, bộ trường bào khiến khí chất của trở nên đặc biệt lạnh lùng kiêu ngạo. Thế nên chỉ cần giản dị giữa Hương Thành cũng khiến các vị công t.ử còn bay màu.

Hắn đó lên tiếng, dùng cặp mắt trong veo tựa hồ nước tĩnh lặng nhàn nhạt đảo qua khung cảnh hoa hòe lộng lẫy mắt, gần như mỗi vị quý nữ đều cúi đầu thẹn thùng khi lướt qua.

Phù Dữu cũng cúi đầu xuống, giống như đứa trẻ phạm sai lầm.

Không lúc gọi tới đang gì, canh giờ vốn là thời gian riêng của .

Thất nương t.ử là đầu tiên lên tiếng, nhưng còn vẻ kiêu ngạo hống hách đó, khuôn mặt nhỏ xinh vẻ ngượng ngùng.

“A Kiều vô tình kinh động đến Thái phó đại nhân, xin đại nhân thứ .”

Hoá tên là cái gì Kiều .

Phù Dữu vẫn ngẩng đầu lên, chỉ liếc mắt về phía bên .

Giang Hoài Chi vốn ưa dáng vẻ , giọng như tuyết vẻ lạnh lùng hơn ngày thường vài phần.

“Có việc thẳng.”

“Nếu đại nhân như , A Kiều sẽ vòng vo nữa.”

Thất nương t.ử nở nụ yêu kiều, ngón tay sơn móng chỉ thẳng về phía Phù Dữu.

“A Kiều tố giác Phù tiểu nương t.ử lòng mang ý với đại nhân, đại nghịch bất đạo, tại Hương Thành nơi ai nấy đều vẽ trong lòng của , nàng dám vẽ chân dung của ngài!”

“Con mắt nào của ngươi thấy?”

Bị nàng dùng những lời khó như nh.ụ.c m.ạ mặt Giang Hoài Chi, cuối cùng Phù Dữu cũng bùng nổ.

“Ta mà, Hương Thành năm nay nhộn nhịp hơn nhiều, cẩn thận tiếng ch.ó sủa!”

“Ngươi láo xược!”

Thất nương t.ử cũng là nuông chiều từ bé, thể chịu sự nhục nhã như .

“Chính ngươi tật giật xé nát bức tranh, tất nhiên chúng thấy , nếu hiện tại sớm mời thợ thủ công nhất đóng khung bức tranh, tự đưa tới mặt cho đại nhân thưởng thức !”

“Đủ .”

Giang Hoài Chi nhàn nhạt lên tiếng, âm lượng lớn, nhưng đủ để bộ Hương Thành yên lặng.

Từ lúc tiến cánh cửa gỗ lê thấy Phù Dữu cúi đầu im lặng như gây họa lớn, nhà cũng ở bên cạnh lời nào cũng chào hỏi, bàn tay nhỏ ống tay áo của hai vẫn luôn nắm c.h.ặ.t buông.

Hiện tại mới chỉ dăm ba câu lọt tai, thể đoán đại khái sự việc.

Hương Thành thành lập hàng năm kể từ khi khai quốc tới nay, ngoài những tiết mục vẽ tranh phong cảnh bắt buộc , thỉnh thoảng vẫn vẽ trong lòng, xem tiểu nương t.ử vẽ Lý Càn Cảnh ngược vẽ , nên mới dẫn tới tai họa .

Chuyện quả thực vượt quá khuôn phép, dù là đối với danh tiếng của với Lý Càn Cảnh đều mang ảnh hưởng , khó trách thất nương t.ử phủ Anh Quốc công nắm c.h.ặ.t tha.

Chỉ là tiểu nương t.ử cũng là học trò của , lý gì hướng về ngoài.

“Bức tranh đó là bảo nàng vẽ.”

Giang Hoài Chi hỏi nhiều, chỉ mấy chữ vô cùng đơn giản, rõ ràng lạnh lùng như tuyết nhưng giống như than đỏ, ném đám lập tức dẫn tới một trận sóng to gió lớn.

Không đến thất nương t.ử, ngay cả Phù Dữu cũng đột nhiên mở to hai mắt.

Hắn bảo nàng vẽ bức tranh khi nào?

Thất nương t.ử cũng tin, nhưng ngại phận và địa vị của nên dám phản bác, mặt lộ vẻ khó xử.

“Thứ cho sự thiếu hiểu của A Kiều, vì đại nhân bảo Phù tiểu nương t.ử vẽ bức tranh ?”

“Gần đây Giang mỗ dạy nàng vẽ chân dung, Sùng Văn Quán thanh tịnh, ai rảnh rỗi cho nàng mô phỏng theo, Thái t.ử điện hạ cũng sách riêng học, nên kêu nàng vẽ Giang mỗ, rảnh rỗi thì lấy luyện tập.”

Giọng điệu của Giang Hoài Chi mặn nhạt, thật sự giống như bịa lời bênh vực .

việc Dữu Nhi luyện vẽ ở Hương Thành quả thực thiếu cân nhắc, thường dạy dỗ nghiêm là do thầy lười biếng, Giang mỗ nàng tạ với chư vị.”

Hắn bước tới cũng hỏi nguyên nhân sự việc, chỉ mạch lạc rõ ràng, các quý nữ liếc lẫn , dường như đều tin tưởng.

Thất nương t.ử tự giác á khẩu trả lời .

Nàng từng chứng kiến các sân lục đục với ở trong nhà từ lâu, tất nhiên hiểu, quý công t.ử nhất kinh thành Giang Hoài Chi quyết tâm bảo vệ Phù tiểu nương t.ử.

Nếu đúng như lời của , thì tại Phù Dữu xé bức tranh?

Khi khác vạch trần, Phù Dữu lo lắng cái gì, vì Giang Oanh Nguyệt tức giận như ?

Chỉ là nàng thật sự nghĩ tới, Giang gia coi trọng danh dự nhất sẵn sàng xin công khai vì một tiểu nương t.ử nhà Thừa tướng.

Tuy Thừa tướng là chức quan cao, nhưng tuyệt đối đến mức Giang gia nịnh bợ, khiển trách mặt là cho Phù gia đủ mặt mũi , mà trái còn bênh vực .

Chẳng lẽ, bọn họ thật sự…?

Lời Thất nương t.ử dám .

Tại kinh thành vốn ai thể đắc tội với gia tộc Đế sư, nàng chứng cứ gì mà trơ mặt moi móc việc riêng của gia chủ tương lai, trở về phủ ông nội mắng c.h.ế.t mới lạ.

Sau khi hít một thật sâu, thất nương t.ử khẽ hành lễ.

“Hoá là A Kiều hiểu lầm, A Kiều chỉ là phận nữ t.ử hiểu việc đời, ồn ào quấy nhiễu đại nhân, xin đại nhân chớ trách.”

“Tiểu thư quá lời .”

Tất nhiên Giang Hoài Chi đạo lý chịu bỏ qua.

“Việc là Giang mỗ suy xét chu , quấy rầy tới thú vui tao nhã của các vị tiểu thư, xin cáo từ .”

Dứt lời, vỗ nhẹ tay áo, xoay bước khỏi cánh cửa gỗ lê treo đầy trăm hoa và lá non.

Sau một hồi náo loạn, quả thực các quý nữ cũng mất hứng thú xem tranh, bọn họ vẫn còn tụ tập thầm thì, đó kéo dòng suối nhỏ nghịch nước.

“Ta mà, chắn chắn Nhị ca sẽ bảo vệ ngươi!”

Giang Oanh Nguyệt mỉm với nàng, khôi phục dáng vẻ đoan trang hiền thục đây.

“Tiểu Dữu T.ử của chúng là ai chứ, tiểu nương t.ử đáng yêu như thế, nên cưng chiều!”

“Vừa thật sự sợ c.h.ế.t.”

Phù Dữu thở phào một , đó nhíu mày theo hướng Giang Hoài Chi rời .

luôn cảm giác, giận .”

“Loại chuyện , hiếm bình thường nào tức giận…”

Giang Oanh Nguyệt trêu đùa, giờ phút vẫn ý định buông tha cho nàng.

“Ngươi mau đuổi theo hỏi xem, hiện tại các nàng đều đến bên dòng suối , ai chú ý tới chúng ở bên .”

“Ta thật sự nên đuổi theo hỏi ư?”

“Vậy thì .”

Nàng vuốt cành hoa đào gọt đến bóng loáng ở tay.

“Thật sớm cảm thấy, ngươi và Thái t.ử điện hạ cùng đường.”

“Ngươi từ lâu ?!”

Tiểu nương t.ử hoảng hốt che miệng, sợ giọng của quá lớn, vội vàng xung quanh.

“Không , cảm thấy che giấu khá …”

“Mỗi nhắc tới Nhị ca , miệng của ngươi giống như sắp nở hoa .”

Giang Oanh Nguyệt mỉm quở trách.

“Ta ngốc giống như Tiểu Dữu Tử.”

“Ngươi…!”

Phù Dữu sắp hổ c.h.ế.t vì lời của nàng , thấy bốn bề vắng lặng, nàng vội giậm đôi chân nhỏ chạy ngoài.

“Trở về sẽ với ngươi!”

Nàng tìm suốt dọc đường, gần đến Đông Cung mới thấy bóng dáng của xe ngựa Giang gia, chỉ là đường Đông Cung rõ ràng nên rẽ ở ngã tư phía , mà xe ngựa rẽ trái, .

“Tiên sinh!”

Nàng gọi một tiếng.

Nơi gần hoàng cung, ồn ào như những con đường lớn thông thường, giọng của nàng nhanh ch.óng lọt tai .

Giang Hoài Chi lệnh cho xa phu dừng , bàn tay thon gầy nhẹ nhàng vén tấm rèm cửa sổ màu vàng nhạt lên, thấy bánh bao màu hồng nhạt đang phất tay ở cách đó xa, do dự một lát, cuối cùng vẫn nhấc chân bước xuống xe.

“Dữu Nhi việc gì ?”

Hắn khoanh tay bên xe chờ nàng tới, giọng điệu vui giận.

“Ta…”

Thấy như , Phù Dữu lúng túng, bước từng bước nhỏ cúi đầu về phía .

“Thật xin , chuyện hôm nay... Ngài đừng nóng giận.”

“Vì gây chuyện?”

Trông vẻ nghiêm túc hơn .

“Ta, lúc cũng suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy , nên vẽ ngài.”

Nàng nhỏ giọng giải thích.

“Sau khi vẽ xong mới phản ứng , cũng hoảng sợ, như đúng, lúc phát hiện nhanh ch.óng xé nát bức tranh.”

Đương nhiên xong việc ngẫm , xé cũng là một loại tật giật .

Giang Hoài Chi im lặng hồi lâu lên tiếng.

Nàng bao giờ đoán suy nghĩ của , chờ mãi thấy đáp , nàng tự giác cho rằng đang tức giận, hốc mắt đỏ lên, bàn tay nhỏ túm c.h.ặ.t ống tay áo của một cách vô cùng đáng thương.

“Tiên sinh, thật xin …”

Hắn hồi phục tinh thần, cặp mắt ngấn lệ , thật lâu chỉ còn một tiếng thở dài.

Hắn nỡ trách cứ nàng gay gắt.

Nàng , trái tim mềm xuống, chẳng lời nào.

“Được .”

Hắn đ.á.n.h mất nguyên tắc.

“Không trách trò.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-23.html.]

“Thật ?”

Tiểu nương t.ử lập tức nhoẻn miệng , duyên dáng như một đoá hoa đào chớm nở.

“Tiên sinh thật !”

Tay trái nàng vẫn lôi kéo tay áo , nhảy tới nhảy lui xung quanh , nàng tựa như một nguồn năng lượng vô tận dùng bao giờ hết.

“Ừm.”

Tầm mắt của Giang Hoài Chi dừng nàng, nhíu mày bàn tay vẫn luôn nắm c.h.ặ.t buông.

“Trong tay cầm thứ gì?”

Tiểu nương t.ử đang nhảy nhót vui sướng lập tức yên nhúc nhích.

“À…”

Phù Dữu ấp úng, bàn tay nhỏ càng giấu về phía .

“Có đang bận , ... Ta về !”

là đang bận.”

Hắn dù bận vẫn ung dung liếc nàng.

lấy .”

Sao như !

Vẻ mặt tiểu nương t.ử đau đớn, hận thể bỏ chạy ngay tại chỗ.

“Ta... Ta lấy !”

Nàng bướng bỉnh ngước khuôn mặt nhỏ lên.

Giang Hoài Chi dáng vẻ của nàng, càng chọc nàng.

“Lấy thứ gì từ Hương Thành mà cho xem?”

“Không gì, Hương Thành thứ gì —— Ơ!”

Nàng còn dứt lời cảm thấy tay buông lỏng, cũng vòng qua từ khi nào, ngoắc ngón tay rút giấy hoa nhỏ ngoài!

Mùa xuân se lạnh, nàng hổ đến mức cả toát mồ hôi.

Ngón tay Giang Hoài Chi xẹt qua tấm gỗ nhỏ từ cây du, vành tai nóng lên.

Hắn thừa nhận, hối hận .

Vốn chỉ định trêu đùa nàng, để nàng đừng nghĩ đến những rắc rối gây mà dằn vặt bản , nhưng hiện tại hổ đổi thành .

Trên giấy hoa nhỏ ba nét ngay ngắn chỉnh tề, nét ngang tiếp theo một nửa, khó để đoán đây là chữ gì.

quyết định sẽ đoán .

“Viết chữ gì thế?”

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của tiểu nương t.ử sắp rặng mây đỏ phía chân trời bao phủ, giọng yếu ớt như tiếng muỗi vo ve: “Viết chữ... Giang...”

Không ngờ đầu óc chậm chạp của nàng lúc xoay chuyển nhanh.

“Viết Giang hà hồ hải!”

Lời , ngay cả Giang Hoài Chi cũng nàng cho sửng sốt.

, chính là sông hồ biển!”

Nàng nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ màu hồng nhạt, trông kiên quyết.

“Ta hy vọng Đại Tĩnh chúng non xanh nước biếc, bốn biển thái bình! Cũng hy vọng hoa thần thể thấy nguyện vọng của !”

“…”

Nền tảng đấy chứ.

“Một nguyện vọng .”

Hắn ho khẽ một tiếng, nhanh ch.óng nhét giấy hoa trở tay nàng.

“Chăm chỉ sách, sẽ thực hiện .”

“… Ta Nhất định sẽ chăm chỉ sách!”

“Được.”

Nói chuyện với nàng đủ , dịu dàng ngăn cản lời thôi của nàng.

“Ta còn việc, chuyện gì ngày mai .”

“Được ... Vậy hẹn gặp !”

Kỳ thực nàng vẫn bám lấy , nhưng tiện tùy hứng.

Nhìn xa phu quất roi rời , nàng cảm thấy mất mát vô cớ.

Ngã tư từng qua mấy cô gái trải đầy vải hoa, dựng những chiếc ô nhỏ, đang vui vẻ đấu hoa cỏ, để ý thấy nàng về phía bên , bọn họ còn vẫy tay với nàng, nàng chỉ lễ phép mỉm chứ bước qua.

Đi thêm vài bước nữa là tới Đông Cung, nếu nàng đến đó sưởi ấm, nàng thể đợi Giang Hoài Chi trở về trò chuyện vài câu.

Mấy năm qua, từ lâu các thủ vệ của Đông Cung cho rằng nàng là Thái t.ử phi tương lai, là quản lý nội vụ, nên sẽ chẳng ai mắt mà ngăn cản nàng.

Dường như tất cả xung quanh đều hy vọng nàng sẽ gả cho Lý Càn Cảnh, lẽ ngay cả Giang Hoài Chi cũng nghĩ như thế.

Có đôi khi nàng cũng suy nghĩ, gả cho y thì .

Duyên phận thanh mai trúc mã, địa vị cao quý, lúc ở trong phủ nàng là cô gái nhỏ nuông chiều, khi xuất giá nàng là Thái t.ử phi thậm chí là Hoàng hậu nương nương vạn , cả đời hưởng hết vinh hoa phú quý. Nàng chẳng cần dùng đến sức của nửa đầu ngón tay, chỉ cần đoan trang ở nơi đó, tự khắc sẽ mang những thứ khác cầu ba đời cũng đưa đến tay nàng.

Bỏ qua những ngày tháng lành như , quả thực ngu ngốc.

nàng chính là kẻ ngu ngốc, từ nhỏ nàng thông minh.

Nàng cả đời nhốt trong một tấc vuông , nơi mà chỉ ngoài cũng thông báo cho từng , hàng ngàn vây quanh. Nàng trơ mắt phu quân của cứ cách mấy năm nạp hậu phi một , còn giả bộ hào phóng để cái danh của mẫu nghi thiên hạ, nàng

Chuyện nàng quá nhiều.

Phù Dữu bước mục đích, đến , mãi tới khi thủ vệ gọi một tiếng, nàng mới khó khăn hồi phục tinh thần.

Vậy mà nàng thật sự tới Đông Cung ?

Nàng tin vận mệnh đều chú định, nhưng hành động vô thức như khiến đáy lòng nàng lạnh buốt.

“Bái kiến Phù tiểu nương t.ử.”

Thủ vệ tinh mắt, từ xa chạy đón.

“Tiểu nương t.ử đến gặp Thái t.ử điện hạ ? Điện hạ công việc trong , hiện tại ở trong cung.”

“Y ở đây .”

Nàng thờ ơ đáp lời.

“Vậy… Vậy Giang thì ?”

“Hình như gặp vụ án nào đó, Thái phó đại nhân cùng điện hạ ngoài, lẽ là về hướng Đại Lý Tự, nếu tiểu nương t.ử học bài, sợ rằng đợi đến ngày mai.”

“Biết , cảm ơn ngươi.”

Hoá là đến Đại Lý Tự.

Dứt lời, Phù Dữu tuỳ ý dựa tường cung.

“Ta sẽ chờ ở đây, ngươi cứ việc của , cần để ý đến .”

Hắn thể mặc kệ!

Thủ vệ nàng dọa sợ tới mức gần như mất trí.

Đường đường là Thái t.ử phi tương lai, chờ Thái t.ử điện hạ còn chờ bên tường cung, còn cái đầu nữa !

Cũng may phản ứng mau, khi ngàn xin vạn tạ, cuối cùng cũng mời tiểu nương t.ử Sùng Văn Quán, nơi nàng thường tới sách. Đốt than củi nhất, dâng thơm thượng hạng, mới dám trở về canh gác một nữa.

Phù Dữu nhấp môi uống vài ngụm , liên tục chờ đến khi trời tối vẫn thấy bóng ai.

Nàng hồi phủ.

Chỉ là trời ngày càng tối, lòng nàng càng yên, cuối cùng đặt chén xuống, nàng cứ thế chạy về hướng Đại Lý Tự.

Thủ vệ của Đại Lý Tự từng gặp qua nàng, nhất thời cũng nhận , khi thấy tín vật của phủ Thừa tướng ở bên hông nàng, mới vội vàng gọi đón nàng tiến .

“Hình ngục ở sân quả thực là chỗ dơ bẩn, thể ô uế váy áo của tiểu nương t.ử. Nếu tìm , tiểu nương t.ử cứ chờ ở bên , hạ quan sẽ phái dâng cho ngài.”

“Không cần để ý đến , ngươi cứ lo việc của .”

Phù Dữu mặc quan phục, chỉ là nàng nhận rốt cuộc đó là chức quan mấy phẩm, chỉ đành cảm ơn ý của đối phương.

“Ta thể tự tìm ?”

Đối phương khựng một giây, ngay đó mặt tràn đầy ý .

“Tất nhiên là , nếu tiểu nương t.ử yêu cầu gì, lúc nào cũng thể gọi .”

cũng là thiên kim nhà Thừa tướng đại nhân, Thái t.ử phi tương lai của điện hạ, tuyệt đối gan đắc tội, chỉ do dự một lát quyết đoán buông tay.

Phù Dữu tự hỏi thăm suốt dọc đường, cuối cùng cũng tìm đến nhà lao.

Nhà lao xây dựng lòng đất, tới việc tiến , còn cách cửa ngục mấy mét, mùi m.á.u tươi nồng nặc khó ngửi ập tới mặt, khiến nàng vô thức móc khăn thơm che mũi.

Thấy nàng về hướng bên , hai cai ngục canh giữ cửa hẹn mà cùng , định theo thói quen giận dữ quát một tiếng đẩy lùi tới, nhưng khi thấy gương mặt còn yêu kiều hơn cả Hoa Thần vài phần, bọn họ nên thế nào.

“Xin hỏi vị tiểu thư là…?”

Một trong đó lắp bắp mở miệng.

“Ta tên Phù Dữu, xin phiền hai vị.”

Nàng Giang Hoài Chi dạy dỗ lễ phép.

“Hoá là Thái t.ử phi điện hạ!”

Tên tuổi của nàng ở kinh thành ai , hai cuống quít hành lễ.

“Chỉ là thật khéo, Thái t.ử điện hạ hình như việc gấp rời , ngài mới ngài vài phút, hiện giờ chỉ còn Giang Thái phó ở bên trong.”

“Chỉ một ở bên trong?”

Đôi mày xinh của nàng bất giác nhăn .

, Thái phó đại nhân lâu , chúng tiểu nhân dám tự ý tìm, sợ quấy rầy đại nhân việc.”

Không hiểu , nàng trong n.g.ự.c chút khó chịu, trái tim vốn bồn chồn bắt đầu đập loạn xạ, một cảm giác căng thẳng nên lời.

Bỏ qua sự ngăn cản của cai ngục, nàng xách làn váy màu hồng nhạt của thẳng xuống nhà lao lòng đất.

Lối quá tối, bậc thang bằng đất quá hẹp, ánh đèn mờ ảo tường gần như tác dụng.

Phù Dữu lảo đảo một lúc, bàn tay nhỏ buông lỏng làn váy, tùy tiện để chiếc váy mới dính bụi đất, chỉ nghiêm túc bám vách tường thỉnh thoảng bụi bẩn rơi xuống, cố gắng chạy xuống càng nhanh càng .

Mùi m.á.u tươi ngày càng nồng nặc khiến đầu óc nàng choáng váng, cũng may mà lâu , một luồng ánh sáng lớn xuất hiện mắt. Nàng bước về phía ánh sáng, chỉ liếc mắt thấy bóng màu vàng be đang gục chiếc bàn gỗ nhỏ.

“Tiên sinh!”

Phù Dữu vô cùng hoảng sợ.

Giọng của nàng chút ch.ói tai, Giang Hoài Chi mơ màng thấy một tiếng , cuối cùng cũng chậm rãi nâng mí mắt lên.

“Dữu Nhi?”

Hắn cố hết sức mới mở miệng .

“Sao trò đến... đây?”

“Tiên sinh, ngài ?!”

Nàng sợ tới mức lập tức bật , xổm đất liều mạng lắc cánh tay , thoáng thấy đôi môi tái nhợt khô nứt của , dường như nhớ chuyện gì.

“Ta… Ta lấy nước cho ngài!”

Nàng chạy tán loạn lòng đất tối tăm như ruồi nhặng đầu, vô tình ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm một đôi mắt dữ tợn.

“A!”

Nàng la lên một tiếng, đàn ông đẫm m.á.u xích sắt trói c.h.ặ.t mắt, vô thức lùi về phía một bước, bịt c.h.ặ.t miệng cả run lên vì sợ hãi.

Người nọ quỷ dị.

“Tiểu nha đầu, phía ngươi ấm nước đó ?”

“Phải… Phải …”

Nàng lắp bắp trả lời, theo lời nọ, nàng thấy vài chiếc ấm cùng vài chén chiếc bàn vuông phía , dường như là đồ mà đám cai ngục dùng.

“Dữu Nhi, trò đây.”

Sau khi nàng lớn tiếng kêu như thế, Giang Hoài Chi tỉnh táo, vẫy tay gọi nàng tới.

“Đừng sợ, ở đây.”

Giọng của tuy khàn nhưng vẫn giữ sự dịu dàng vốn , Phù Dữu sải bước chạy nhanh tới, ôm lấy cánh tay .

“Huhu…”

“Dữu Nhi đừng sợ.”

Hắn dỗ dành nàng theo bản năng.

“Chỉ là tên phạm nhân nhốt, thể tổn thương trò, đừng chạy loạn tới những nơi như thế nữa.”

“Huhu… Tiên sinh…… Tiên sinh chuyện gì …”

Trong lúc nức nở, nàng vẫn quên lo lắng cho .

“Ta .”

Giang Hoài Chi tự giễu.

“Vốn tưởng ở một bên trong chốc lát sẽ chuyện gì, nhưng đ.á.n.h giá quá cao bản .”

Phù Dữu chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, dường như khó hiểu.

“Ra ngoài .”

Hắn uống nước của đám cai ngục, chỉ mím đôi môi mỏng khô nứt, trông vẻ suy yếu.

“Đưa về Giang phủ, ?”

“Được!”

Nàng dùng sức gật đầu, lòng đầy sợ hãi về phía phạm nhân bên cuối cùng, đó ngoan ngoãn đỡ cánh tay , thử đưa ngoài.

Chỉ là bước chậm rãi, nhưng vô cùng nặng nề.

“…”

“Có chuyện gì thế?”

Giang Hoài Chi ghé mắt sang.

“… Chân, chân nữa…”

Nàng hổ tới mức ước gì thể chui khe đất bao giờ chui .

là đồ vô dụng.

Mới nọ dọa một chút mà đến bây giờ chân vẫn còn mềm, mặt đất bằng phẳng bước hai bước thì , tới bậc thang đất mà nãy bước xuống, nàng thế nào cũng nhấc chân lên , mũi giày thêu nhỏ bám đầy bụi bặm.

vẻ khó chịu.

Nàng trì hoãn thêm nữa, dùng sức bước lên , nhưng càng sốt ruột chân càng nhũn , cuối cùng gấp đến độ bật thành tiếng.

“…”

Giang Hoài Chi im lặng.

Hắn thể tiếp tục ở lòng đất âm u kín gió nữa.

Hiện tại tỉnh táo một lát, nhưng ai thể đảm bảo nếu tiếp tục kéo dài sẽ hôn mê nữa.

Nếu như thế, lẽ Phù Dữu sẽ lớn tiếng gọi tới đây cứu .

Hắn để bất cứ ai về cảnh của .

Cân nhắc xong, thấp giọng dỗ dành.

“Dữu Nhi, mạo phạm.”

Phù Dữu hiểu những lời của , cái đầu nhỏ nghiêng về một bên, đang định mở miệng hỏi, đột nhiên cảm thấy trời đất cuồng. Khi hồi phục tinh thần, nàng phát hiện đang vững vàng trong vòng tay !

“Ta…”

Nàng kinh ngạc đến mức gần như nên lời.

Mặt nàng chỉ khẽ cọ là thể dán lên chiếc áo bào cổ tròn hoạ tiết trúc màu vàng be của , mùi tuyết tùng nhàn nhạt và thở ấm áp của phả ch.óp mũi nàng. Trong nháy mắt, nàng cảm giác như ném nồi dầu lớn đang sôi, bùm một tiếng khiến nàng đỏ bừng.

Hắn đang ôm nàng.

Hắn đang ôm nàng leo từng bậc thang.

Nàng từng ôm như , cái ôm mềm mại ấm áp thật sự khiến yên tâm, hề một chút xóc nảy nào, dường như bên ngoài dù mưa to gió lớn đến cũng thể lọt giọt mưa nào trong vòng tay .

Có một khoảnh khắc, nàng hy vọng những bậc đất sẽ dài hơn, dài hơn nữa.

Nghĩ , nàng lấy hết can đảm, lặng lẽ vùi khuôn mặt nhỏ n.g.ự.c .

Chủ nhân của cái ôm dường như khựng , nhưng nhanh bắt đầu di chuyển.

Đáng tiếc ông trời cho nàng toại nguyện.

Con đường tới mặt đất dài hơn, chẳng mấy chốc thấy ánh sáng ở phía .

Ở góc đường khi ngoài, Giang Hoài Chi nhẹ nhàng thả nàng xuống, sắc mặt vẫn lắm.

lời dịu dàng: “Còn mấy bước cuối cùng, trò ?”

Phù Dữu ngơ ngác gật đầu, chỉ cảm thấy cả nhẹ bẫng.

Nàng một nữa ngoan ngoãn đỡ lấy cánh tay , đỡ nốt đoạn đường cuối cùng.

Khoảng cách giữa bọn họ , quá thế tục, gây phản cảm.

Cửa nhà lao mở , nàng thấy tiếng cai ngục khi nãy kêu lên.

“Thái phó đại nhân !”

 

 

Loading...