Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , Giang Hoài Chi cũng ngẩn .
Đối mặt với yêu cầu đột ngột của tiểu nương t.ử mắt, cảm thấy tùy tiện vượt quá khuôn phép, nên lập tức từ chối: “Trò tự cài .”
nàng vẫn chịu bỏ qua.
“Tiên sinh sẽ đáp ứng yêu cầu của , ngài chuyện giữ lời.”
Khi những lời , cái trống nhỏ trong lòng nàng đập dữ dội, đành lén c*n m** d***, cố gắng khiến bản trông vẻ lo lắng.
Sao nàng hành động to gan, nhưng trong đầu một làn sóng cứ liều mạng đẩy nàng về phía . Nàng là Phù tiểu nương t.ử giờ sợ trời sợ đất, cũng tuân theo bất cứ khuôn phép nào, dứt khoát theo ý một xem .
“… Ta chỉ đồng ý sẽ tặng trò thứ trò thích, đừng đ.á.n.h tráo khái niệm.”
Hắn vẫn bất động như cũ.
Cánh tay giơ lên cao của Phù Dữu chút nhức mỏi, nhưng nàng vẫn chịu hạ xuống, bướng bỉnh ngẩng mặt lên : “Chỉ một thôi.”
Giang Hoài Chi thấp giọng thở dài.
Đôi mắt đang thuần khiết trong veo, tràn đầy vẻ lúng túng và khát vọng, còn chút ấm ức khi từ chối hai liên tiếp, giống như ăn h**p nặng nề lắm .
Có lẽ là suy nghĩ nhiều.
Mặc dù đến tuổi lấy chồng, nhưng dù vẫn còn ngây thơ, nàng chỉ đòi hỏi phần thưởng cho sự tiến bộ của thôi mà, cần gì bác bỏ mặt mũi của nàng.
Nghĩ như , cuối cùng cũng vươn tay, cầm cây trâm vàng hoa lê giữa các ngón tay.
Trong góc , chỉ ánh trăng đỉnh đầu và đèn l.ồ.ng đặt đất toả chút ánh sáng, tất cả sự ồn ào náo nhiệt đều tạm thời tránh né, gần như ai thể chú ý tới bọn họ.
Giang Hoài Chi cầm đuôi trâm vàng, thoáng tiến lên một bước.
Nàng cảm nhận mùi tuyết tùng lành lạnh đang đến gần, cứ thế nhắm mắt theo bản năng.
Hơi thở ấm áp của đàn ông phóng đại vô hạn trong đêm đông lạnh lẽo, nàng thể cảm nhận sự trì trệ rõ rệt khi chiếc trâm vàng cài nhẹ lên tóc , dường như ngay cả tiếng hít thở đỉnh đầu cũng nặng hơn ba phần.
Nàng dám mở mắt, chỉ tim đang đập dữ dội.
Hoá Phù tiểu nương t.ử sợ trời sợ đất, cũng việc dám .
Mà khi buông lỏng cây trâm vàng đang nắm c.h.ặ.t , lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Đây là đầu tiên cô gái nhỏ mắt như .
Lông mày như ngọn núi xanh, môi đỏ yêu kiều, hai má ửng hồng, khuôn mặt trắng như tuyết, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t thể thấy rõ biểu cảm, chỉ hàng mi dài như lông quạ rung động. Mái tóc đen của nàng buông xõa vai như một tấm lụa như ý ở Tô Châu, ống tay áo nhung màu hoa hạnh đang bàn tay nhỏ an phận vặn xoắn.
Quyến rũ mê hoặc, nhưng mất vẻ ngây thơ đáng yêu, dường như nàng sinh là để nuông chiều, nâng niu trong lòng bàn tay.
Người đối diện gì, Giang Hoài Chi , lùi về phía một bước, chút khàn giọng : “Xong .”
Nghe thấy âm thanh , Phù Dữu mở mắt , bàn tay nhỏ nhẹ nhàng v**t v* cây trâm vàng tóc, nhất thời chút , cũng dám gì.
Bầu khí chợt trở nên im lặng, dường như ngăn cách thành hai thế giới với đám đông đang ồn ào trả lời các câu đố đèn ở cách đó xa.
Giang Oanh Nguyệt trốn trong góc hẻm lén, dùng hai tay bịt c.h.ặ.t miệng để ngăn hét lên.
Nàng thấy gì thế ?
Thái phó đương triều tự tay cài trâm cho Thái t.ử phi tương lai!
Nàng vốn tưởng rằng cuộc gặp gỡ tình cờ trong Tết Nguyên Tiêu đủ to gan, nhưng ngờ lá gan của Tiểu Dữu T.ử còn lớn hơn nàng nghĩ nhiều, nếu việc thêm mắm thêm muối truyền ngoài, chừng cả hai gia tộc sẽ trả giá bằng mạng sống!
Nếu sẽ thấy cảnh tượng , nàng tốn hết công sức và tiền bạc để thoát khỏi mấy nha gì, chẳng bằng ngoan ngoãn về phủ ngủ cho ngon!
Sự căng thẳng trong lòng lên tới đỉnh điểm, đúng lúc , từ phía nhẹ nhàng vỗ vai nàng , gần như đứt sợi dây thần kinh căng c.h.ặ.t trong đầu nàng .
Nàng cùng sắc mặt tái nhợt, đập mắt là khuôn mặt của Giang Hoán.
Giang Hoán duỗi một ngón tay đặt lên môi hiệu cho nàng im lặng, đó chỉ xuống chân nàng .
Lúc nàng mới nhận một con rắn đang cuộn tròn bên chân , lẽ do trời còn lạnh, con rắn vẫn đang ngủ đông nên mới tổn thương nàng .
Dù cũng là tiểu thư của gia tộc Đế sư, Giang Oanh Nguyệt nhanh ch.óng định tinh thần, chậm rãi lui về phía , dám gây bất kỳ tiếng động nào, cho đến khi rút một con ngõ khác, cảm xúc của nàng mới sụp đổ , xổm mặt đất nức nở thành tiếng.
“Giang Hoán…”
“Có thuộc hạ.”
Giọng của Giang Hoán khiến nàng đặc biệt yên tâm, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, buồn bã con ngươi đen trống rỗng của : “Ngươi thể coi như thấy gì, ?”
“Thuộc hạ thấy gì cả, chỉ lo lắng cho sự an của tiểu thư mà thôi.”
Hắn nhỏ giọng dặn dò.
“Cũng hy vọng tiểu thư đừng trốn ở những nơi như , ch* k*n đáo thường nguy hiểm.”
“ mà… Nếu nguy hiểm, chẳng vẫn còn ngươi bảo vệ ?”
“Vâng.”
“…”
Lời , cả hai đều chút tự nhiên.
Giang Hoán đầu , bổ sung thêm một câu.
“Thuộc hạ là t.ử sĩ của Giang gia, tất nhiên sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ sự an cho tiểu thư.”
“Vậy… Ngươi bán cho Giang gia ?”
Giang Oanh Nguyệt ngập ngừng hỏi.
“Ngươi sẽ bao giờ rời khỏi Giang gia chứ?”
“Sẽ bao giờ, xin tiểu thư yên tâm.”
Hắn cúi hành lễ, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy.
“Đêm khuya, thuộc hạ đưa tiểu thư về phủ.”
Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cúi đầu lời nào.
Thực nàng nào giúp Tiểu Dữu T.ử chuyện , rõ ràng là bản nàng an phận.
Tuổi của nàng và Tiểu Dữu T.ử xấp xỉ , đều đến tuổi gả ngoài.
Trong nhà sắp xếp xong việc xem mắt với các công t.ử, nếu hẹn Nhị ca ngoài, lấy Nhị ca lá chắn, mẫu sẽ chọn vị công t.ử bà trúng nhất, sắp xếp cho nàng gặp mặt Tết Nguyên Tiêu, gượng gạo ngắm một vòng đèn l.ồ.ng.
nàng thật sự cùng ngắm đèn l.ồ.ng, là…
Người bạn mặc trang phục võ sĩ màu đen mặt, một mắt mù, còn tuấn như ...
Nàng gọi là bạn.
Vì từ lúc còn là hạt đậu tóc để chỏm đến khi cập kê, là bạn mà nàng chuyện nhiều nhất.
Thân là tiểu thư của gia tộc Đế sư, phụ mẫu coi trọng nhưng vẫn tuân theo những quy tắc khắc nghiệt, từng lời hành động đều dám nửa phần quá trớn. Cứ quy củ như mà lớn lên, an phận sách, khi cập kê trở thành công cụ liên hôn của Giang gia và các gia tộc lớn khác, đó chính là vận mệnh của nàng , chỉ cần thoáng qua là thể thấy điểm cuối.
Khi Tiểu Dữu T.ử đến tìm nàng , nàng sẽ lẳng lặng trong sân như .
Thỉnh thoảng Nhị ca sẽ phái Giang Hoán tới, chỉ khi đó nàng mới thể trò chuyện với thật lâu tán đào xuân và cành mai mùa đông. Nghe kể về những trải nghiệm ly kỳ trong lúc thực hiện nhiệm vụ, niềm khao khát vô tận của thiếu nữ đối với thế giới bên ngoài bức tường cao khơi dậy.
Nàng nghĩ, cứ chuyện xưa cả đời như cũng .
Chỉ là mắt hỏng , sẽ bao giờ nhiệm vụ nào nữa.
Mà nàng cũng qua tuổi cập kê, chỉ đợi một bộ váy đỏ bọc , sân nhỏ nơi nàng từng ở hơn mười năm sẽ thế bởi một nương t.ử khác.
Có lẽ đây là cái Tết Nguyên Tiêu cuối cùng của nàng , vì rằng cho Tiểu Dữu T.ử một cơ hội, đúng hơn là thoả mãn cho sự ích kỷ của nàng .
Giang Oanh Nguyệt ngẩng đầu dịu dàng.
“Ta về quá sớm, A Hoán, cùng ngắm đèn l.ồ.ng .”
“Vâng.”
Đối với yêu cầu của nàng , Giang Hoán bao giờ từ chối dù chỉ một .
khi đôi giày trắng mềm của nàng bước qua cành khô đầu ngõ, mới rẽ sang cầu hoa bên , Giang Hoán khẽ ngăn cản nàng .
“Tiểu thư, chúng bên .”
“Có chuyện gì , A Hoán?”
“Ở hướng , quen.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-16.html.]
Hắn cúi giải thích cho nàng .
“Hình như là Thái t.ử điện hạ, vì tiểu thư, chúng vẫn nên cố gắng đừng chạm mặt mới .”
“Được .”
Trong lòng Giang Oanh Nguyệt chút ấm áp, đang cảm ơn vì sự chu đáo của , nàng bỗng nhiên giật : “Cái gì? Thái t.ử điện hạ?!”
-
Dưới ánh trăng, Phù Dữu mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt tròn xe ngừng qua mặt đất.
Hình như Giang Hoài Chi vẻ cứng nhắc như trong tưởng tượng của nàng.
Nàng vốn cho rằng, hành vi vượt quá khuôn phép như sẽ đưa tới một trận khiển trách, thế nhưng .
Cũng đúng thôi, nếu thật sự là bảo thủ tuân thủ nghiêm ngặt các lề thói cũ, thì dám chuyện ngày ngày bắt Thái t.ử báo cáo việc triều chính khi hạ triều, đó là coi rẻ quốc pháp ?
Bầu khí im lặng đến lạ kéo dài hồi lâu, Phù tiểu nương t.ử mới cúi đầu nhỏ giọng đáp .
“Cảm ơn , thật .”
“… Không gì.”
Giọng lạnh lùng trầm khàn vang lên đầu nàng.
“Lần đổi phần thưởng khác.”
“Vâng.”
Nàng ngoan ngoãn đồng ý, bàn tay nhỏ cứng đờ vén sợi tua vàng cây trâm đang rủ xuống trán, ma xui quỷ khiến : “Đẹp ?”
“…”
Giang Hoài Chi nên chuyện với nàng thế nào, thì càng im lặng, ai ngờ phía đột nhiên truyền đến một tiếng “Tiểu Dữu Tử” khiến cả hai đều giật .
Đó là một giọng trong trẻo, còn mang theo chút trẻ con của thiếu niên.
Ngoại trừ vị ở Đông Cung thì còn thể là ai?!
Tựa như một tia sét mắt từ rìa mây bổ xuống nàng, tiểu nương t.ử run rẩy, đầu chuyện lắp bắp như :
“Lý, Lý Càn Cảnh, , ở đây…”
“Sao thế, thể ở đây ?”
Thiếu niên mặc bộ áo bào màu đen thêu viền vàng, sải bước lớn về phía , thoạt vẻ vui.
“Ta đến phủ Thừa tướng tìm , mời cùng ngắm đèn l.ồ.ng, trong phủ nhà, tìm ở đây lâu mới gặp .”
Dừng một chút, y : “Sao cũng ở đây?”
Giang Hoài Chi , phất ống tay áo màu xám bạc, điềm tĩnh hành lễ.
“Tình cờ gặp Dữu Nhi nên chuyện với nàng mấy câu.”
Không việc cài trâm thấy , dù hành vi đó cũng thật hoang đường, biểu cảm mặt hiếm khi chút mất tự nhiên.
Cũng may Lý Càn Cảnh thần kinh thô, sự biến đổi nét mặt của , chỉ rầu rĩ “Ồ” một tiếng.
“Ta còn tưởng hai hẹn ngắm đèn mà rủ cùng.”
“Sao, thể!”
Phù Dữu lập tức phủ nhận, đó vội la lên.
“Huynh đừng hươu vượn, truyền ngoài cho thanh danh của !”
Đùa , ngoại trừ gương mặt thì nàng nào thanh danh gì .
“Thật xin Tiểu Dữu Tử, đừng giận !”
Thấy nàng vẻ vui lắm, lúc Lý Càn Cảnh mới dám loạn.
“Ta cũng chỉ hiểu lầm…”
“Không .”
Trong lòng nàng cũng cảm thấy tội , dẩu miệng bước xuống bậc thang, thử thăm dò.
“Huynh mới tới ?”
“ , mới rẽ góc đường thì thấy cúi đầu, ở bên cạnh , đang gì.”
Nghe , cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, y thấy.
giây tiếp theo, Lý Càn Cảnh vòng quanh nàng, nhíu mày .
“Này, Tiểu Dữu Tử, cài cây trâm lúc tặng , mua cây trâm khi nào, thấy bao giờ?”
?
Trái tim hai nhét trong n.g.ự.c nhấc lên nữa.
Phù Dữu phản ứng nhanh, lập tức hung dữ bước lên.
“Ta nhiều trâm như , hết ! Nữ t.ử chúng mỗi ngày mấy món trang sức chuyện bình thường !”
“Được , đúng đúng đúng, là lắm miệng!”
Y liên tục xin tha, nhưng vẫn quên hừ một tiếng.
“Làm gì , hôm nay hung dữ thế, ai dẫm đuôi của …”
Cũng xem như lừa gạt .
Giang Hoài Chi bật trong lòng.
Hắn nhiều tuổi, thầy của , dám tuỳ tiện theo ý như , may mà gây phiền phức gì.
Nghĩ , chắp tay trong gió, nhàn nhạt mở miệng ngắt lời bọn họ.
“Nguyên Tiêu là ngày lành, hai trò dạo xung quanh , về phủ nghỉ ngơi .”
Không !
Phù tiểu nương t.ử như .
Nàng vốn tạo tình huống tình cờ gặp Giang Hoài Chi, đó cùng dạo ngắm đèn l.ồ.ng. Tên Lý Càn Cảnh đáng c.h.ế.t hiểu nhảy cắt ngang cũng thôi , còn nàng dạo hội đèn l.ồ.ng với y cả đêm?
Khó chịu hơn cả tù!
Chỉ nghĩ thôi chạy trốn, tiểu nương t.ử buột miệng thốt : “Tiên sinh dạo ?”
Giang Hoài Chi lắc đầu, dịu dàng mở miệng.
“Các trò chơi, lý nào chen ngang.”
“Không !”
Sau khi giải quyết hiểu lầm, Lý Càn Cảnh mất dáng vẻ lúng túng , tùy tiện vỗ n.g.ự.c.
“Tiên sinh cùng chúng cho vui!”
“Không thích hợp.”
Giang Hoài Chi vẫn kiên trì như cũ.
“Thích hợp mà, thích hợp!”
Tuy rằng thiếu niên cao bằng nhà , nhưng sự rắn rỏi của đàn ông cũng dần bộc lộ. Y bước tới chen giữa hai , lúc xếp thành hàng từ cao xuống thấp.
“Trong ngày lễ lớn như hôm nay, ngài cũng đừng bày dáng vẻ nữa.”
Y tiếp tục lải nhải.
“Ba chúng dạo cùng , chẳng sẽ càng vui hơn ?!”
“…”
Hàm răng trắng của Phù tiểu nương gần như c.ắ.n nát.
Nàng thật vất vả mới “tình cờ gặp ” quý công t.ử nhất kinh thành!
Đáng ghét!