Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

“Cũng gì.”

Tam thẩm đáp.

“Chỉ là Kiều Nhi của con từ nhỏ theo học tại từ đường trong phủ, may mắn vài phần danh tiếng, chúng cũng tìm bên ngoài cho con bé, thấy Dữu Nhi lòng đầy căm phẫn, sợ quá hung dữ khiến Dữu Nhi ấm ức nên mới hỏi như .”

“Thẩm đừng nghĩ như thế, của diện mạo tuấn tú, tính tình dịu dàng, uyên bác cũng nghiêm túc trong vấn đề nghiên cứu học vấn, dám thẳng thắn đòi lẽ công bằng mặt Hoàng thượng. Bình thường cũng đối xử với , thẩm hãy coi những điều là lời đùa của trẻ con, đừng vì mà cảm thấy .”

Dường như nàng thật sự cho rằng sẽ ấn tượng với Giang Hoài Chi chỉ vì vài lời ít ỏi của nàng, lời miệng vô cùng bênh vực .

Trong mắt những mặt ở đây đều chút phức tạp.

cũng là nữ t.ử đính hôn, khen ngợi một trai trẻ lớn hơn bao nhiêu tuổi thực sự . nghĩ đến tình nghĩa thầy trò, chỉ cho rằng nàng tính tình trẻ con nên cũng nhiều lời.

“Tỷ tỷ đùa, tất nhiên Giang Thái phó .”

Tiểu cô nương xinh bên cạnh Tam thẩm , trông nàng vẻ nhỏ hơn nàng ba bốn.

“Ngày đến hiệu sách của Giang gia mua sách, gặp Thái phó đại nhân, cách đối nhân xử thế và cách chuyện thực sự khiến Kiều Nhi khâm phục, tuy nhiên may mắn như tỷ tỷ, chỉ thể tìm thuộc nhánh phụ của Giang gia.”

“Muội từng gặp ?”

Ngẫm nghĩ một chút, Phù Dữu gật đầu.

“Cũng đúng, chẳng là quân t.ử mà quý nữ ở kinh thành đều ngưỡng mộ trong lời đồn , nhưng chắc chắn sẽ nhận học trò mới , sự xuất hiện của vốn là chuyện ngoài ý .”

“…”

Trưởng Công chúa An Dương thì nghẹn lời, bà khỏi buồn .

Đứa nhỏ ngốc do sinh , lúc chuyện thể đừng thật thành như ?

hợp tác với Hoàng hậu nương nương chuyện , nhưng con cũng cần công khai nhận xét của ngoài như chứ!

“Thế nên Kiều Nhi mới tỷ tỷ may mắn.”

Phù Kiều khanh khách, tay trái cầm một quyển sách, tay xách làn váy tiến về phía nàng.

“Kiều Nhi gặp chút vấn đề trong việc học, nghĩ Thái phó dạy dỗ, thể học hỏi từ học trò của Thái phó đại nhân cũng đáng giá, nên đặc biệt mang sách tới tiệc sinh nhật của tỷ tỷ.”

Được lắm.

Lúc Trưởng Công chúa nổi nữa.

Việc Dữu Nhi nhà bà lười biếng thạo văn chương cả Phù gia ai cũng , đây chẳng là cố ý khó giẫm lên mặt mũi nàng ?

Không tên thiếu đạo đức nào xúi giục Phù Kiều như !

Bà cau mày, đang định quát nàng dừng , ai ngờ đứa nhỏ ngốc nhà bà ý tứ , trực tiếp đồng ý: “Được thôi.”

Thôi, con lớn cần .

Trên mặt Phù Dữu tràn đầy vẻ ngây thơ, nàng nở nụ ngọt ngào với mấy quen thuộc, xoè bàn tay nhỏ trắng nõn nhận lấy quyển sách .

Trên sách còn sót nhiệt độ từ lòng bàn tay của , cảm giác như cầm nó lâu. Nàng chăm chú , hai hàng lông mày lập tức cau , điều khiến cha tỷ, thậm chí là lão thái thái cũng cảm thấy lòng chùng xuống.

Hỏng .

giây tiếp theo, nàng ngọt ngào mở miệng: “Nửa đêm tháng một, ánh trăng…”

Nàng lẩm bẩm trong miệng, tiếp nhận b.út từ tay nha , bắt đầu nguệch ngoạc lên giấy.

Sắc mặt nàng quá mức tập trung, nên cả nhà cũng màng lễ nghĩa rời khỏi chỗ , vây quanh nàng chật như nêm cối, đợi một lúc lâu mới thấy dòng chữ cuối cùng của nàng: “Đấu tứ độ thất trăm…”.

Chữ của nàng quá trừu tượng, những từ phía đối với các nữ quyến bình thường thì tương đối khó hiểu.

đối với ai từng và từng sách t.r.a t.ấ.n, chỉ cần thoáng qua là câu trả lời của nàng là đúng, khỏi đồng thời hít một khí lạnh, kinh ngạc tới mức cằm gần như rơi xuống đất.

Chuyện gì đang xảy ?

Tiểu nương t.ử Phù gia ma nhập ?

Phù Kiều cũng sửng sốt, nàng đỏ mặt hổ khi thấy giọng trong trẻo của vị đường tỷ dung mạo tựa thần tiên : “Đây là câu hỏi trong ‘Tập cổ tính kinh’, Kiều Nhi học sách sớm ?”

Khi hỏi chuyện, Phù Dữu bao giờ những suy nghĩ nhỏ nhặt quanh co, nhưng Phù Kiều xong càng thêm hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-12.html.]

Nàng nào tiếp xúc với những thứ .

Từ nhỏ trọng tâm học tập của nàng chính là văn thơ lễ nghĩa, cầm kỳ thư họa, ngoài còn thêm nữ hồng. Chỉ là ngày đến hiệu sách mua sách, thấy các nam sinh học trường tư thục của Giang gia đang lên lớp, nàng mới tò mò xổm trong góc một lúc, tiện tay phát cho nàng một trang giấy, bên ghi câu hỏi .

Nàng vốn ghen tỵ với vị đường tỷ sinh hôn ước với Thái t.ử biểu , dạy dỗ bởi vị công t.ử nhất kinh thành – các quý nữ công nhận. Sau khi về nhà, nàng nàng bàn tính lập mưu chơi khăm Phù Dữu, ai ngờ đường tỷ chỉ dễ dàng hóa giải mà còn đặt câu hỏi ngược !

Khi những lời lọt tai, nàng chỉ cảm thấy thật châm chọc, gương mặt đỏ bừng vì hổ, chỉ đó cúi đầu chịu chuyện.

Mà ở bên , Phù Dữu giải đề xong, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà mấy ngày Giang Hoài Chi mới giảng đề cho nàng, mười nàng cũng hiểu, giảng liên tục cho đến lúc ăn trưa. Nàng nuốt trôi cơn giận, Giang Hoài Chi cũng bắt kịp đà , hai cùng gọt giũa cho đến khi Thái t.ử chìm giấc ngủ, nàng mới học xong.

Trong ‘Tập cổ tính kinh’ hai mươi câu hỏi, cố tình chọn trúng câu hỏi , đây là vận may từ trời rơi xuống !

trong nhà .

Phù Tòng Nam sửng sốt hồi lâu mới miễn cưỡng tìm cằm của , ông dùng đôi tay đỡ lấy nó nửa ngày, cuối cùng nó mới khép .

“Phu, phu nhân…”

Vị Thừa tướng nay luôn tranh cãi kịch liệt với các đại thần trong triều đình, lúc lắp bắp.

“Ta, nhà còn thứ gì tặng ngoài ?”

“Có, …”

Trưởng Công chúa cũng choáng váng.

“Chiếc chén dài tám đường cong (*) từ ngọc trắng nước chư hầu tặng năm ngoái, Bệ hạ ban cho nhà chúng , vẫn luôn, vẫn luôn nỡ lấy .”

 

(*): Hình ảnh minh hoạ

“Lấy , lấy !” Phù Tòng Nam kích động: “ lúc sắp đến Tết , sự vất vả của Thái phó đại nhân đạt thành tựu to lớn, đúng, càng vất vả công lao càng lớn…”

Người chủ gia đình qua , miệng ngừng lẩm bẩm.

là đảo ngược càn khôn, diệu thủ hồi xuân! Mau sai tặng chiếc chén dài tám đường cong tới cho , coi như chúc mừng năm mới, , Dữu Nhi, con tự tặng cho !”

“Tặng cái gì? Bia gì cơ?”

Phù Dữu mở to hai mắt.

“Con quan viên các ngài đ.á.n.h khá bạo lực triều đình, nhưng đến mức Tết nhất còn tặng bia mộ cho chứ!”

Phù Tòng Nam nhất thời sặc, cầm chén của nàng gõ xuống bàn : “Chén, chén!”

Nha bên Trưởng Công chúa nay luôn nhanh nhẹn, trong lúc bọn họ chuyện thì đến nhà kho trong phủ lấy chiếc chén dài tám đường cong từ ngọc trắng tới đây. Phù Dữu dùng cặp mắt trong veo chằm chằm nó hồi lâu, đó mới đưa nhận xét về chiếc chén cống phẩm trong suốt như pha lê hiếm thấy thế gian.

“Quá nhỏ .”

Nàng tốn bao công sức gửi bái , đợi thông báo cho gia chủ, qua tám trăm cánh cửa, một ngàn hành lang mới phòng , chỉ để tặng cái chén còn lớn bằng nửa lòng bàn tay của nàng?

nàng bổ sung thêm một câu: “Vì cứ là con?”

, để con .”

Phù Nhiêu bên cạnh thấy cũng cực kỳ vui vẻ, dứt khoát chia sẻ kinh nghiệm.

“Là Thái t.ử phi, Thái t.ử chuẩn việc đối nội đối ngoại, ngoại trừ , Thái phó đại nhân chính là quan trọng nhất bên cạnh điện hạ, ngày lễ ngày Tết đích tới tặng quà.”

Phù Dữu khóe miệng xụ xuống, nàng lập tức hướng ánh mắt về phía đại ca xin giúp đỡ.

Không nàng gặp Giang Hoài Chi, chỉ là Giang gia quá nhiều quy củ, nàng cẩn thận từng lời hành động để mất mặt Tướng phủ, còn thoải mái bằng lúc nàng chuyện với trong giờ học ở Đông Cung .

Phù Thận chút do dự lên: “Tiểu đừng sợ, cũng chỉ đưa thứ qua, đến Tết phủ Thừa tướng chúng và phủ nhà họ Giang vẫn sẽ quà cáp lui tới như thường lệ, cần bận tâm, cứ coi như đây là quà của ! Giang Thái phó dạy dỗ như , nếu là đại ca, đại ca còn cảm thấy tặng quá ít đấy!”

Nói thông, nàng chỉ đành ngậm ngùi nhận lấy chiếc chén dài bọc nhiều lớp bảo vệ , cuộn ghế.

đặt chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ nhắn tinh xảo, bọc hết lớp đến lớp khác, trông chiếc chén vẫn nhỏ đến đáng thương.

Phù Dữu ôm nó trong phòng ngẫm nghĩ vài ngày, đó nàng quả quyết chui phòng bếp nhỏ vật lộn cả đêm, ngay cả Mộc Lan cũng tiến hỗ trợ.

Mộc Lan chỉ , trong sân bỗng nhiên thiếu một lọ muối, lúc kiểm kê cũng ai tìm nguyên nhân.

Ngày thứ hai khi Giang Hoài Chi thông báo nghỉ Tết, nàng ôm chiếc hộp gỗ đàn hương , xách theo ba xâu… Cá muối lớn.

giờ xuất hiện cổng Giang phủ.

 

 

Loading...