Thái Phó Chỉ Sủng Một Người - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:08:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rạng sáng, còn tới giữa giờ Dần Phù Dữu mở to đôi mắt sưng đỏ, mơ màng dậy từ giường.
Đêm qua một tay nàng ôm chăn mềm, một tay ôm sách kiểm tra, ném cũng , ném cũng . Nàng tức giận mắng Giang Hoài Chi, cũng chìm giấc ngủ từ lúc nào.
Kết quả thật bất hạnh, đến giờ nàng vẫn tự nhiên tỉnh .
Nghe thấy tiếng động trong phòng, Mộc Lan ngáp một cái, vội vàng bê chậu nước chuẩn từ sớm tiến : “Tiểu nương t.ử… Ha…Chào buổi sáng…”
“Chào buổi sáng…”
Phù Dữu yếu ớt đáp , thoạt như sắp mất nửa sinh mạng: “Hôm nay thể học…”
“Có thể…” Mộc Lan cũng khá hơn bao nhiêu, hai mắt đều díu chỉ còn một khe hở nhưng vẫn cố gắng kéo tay nàng chậu nước ấm: “Không tiểu nương t.ử đón sinh nhật hôm qua , lão gia xin cho tiểu nương t.ử nghỉ hai ngày.”
Nàng nghĩ .
Nàng nuông chiều từ nhỏ, việc tổ chức sinh nhật càng phô trương hơn, tổ chức một trong cung vẫn xong, ngày hôm còn yến tiệc gia đình, đại ca đại tẩu, nhị tỷ xuất giá từ lâu, thậm chí cả lão thái thái lớn tuổi cũng đều tụ tập vì cô nhóc nàng.
Nghĩ đến đây, nàng nâng bàn tay mới rửa sạch lên dụi mắt: “Vậy, rời giường gì?”
“Nô tỳ cũng .” Dáng vẻ Mộc Lan nước mắt: “Nô tỳ cũng tưởng hôm nay thể ngủ ngon, ai tiểu nương t.ử tỉnh…”
“…”
Phù Dữu quấn trong chiếc chăn mềm mại ấm áp, chỉ do dự một giây, nàng dứt khoát đá chân xuống, nhưng lập tức nhấc chân nhảy dựng lên.
Mộc Lan choáng váng.
Gần đây tiểu nương t.ử chỉ hiếu học mà còn thích vận động?
“Không …” Phù Dữu cộm đến nhe răng trợn mắt, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó: “Nằm lên sách.”
“Tiểu nương t.ử còn ôm sách ngủ?”
Mộc Lan càng choáng váng hơn.
Phù tiểu nương t.ử, mệnh danh là mỹ nhân lười biếng nhất kinh thành suốt mười sáu năm qua ngủ ôm sách, do tỉnh ngủ do tiểu nương t.ử lén uống quá nhiều rượu?
“Hắn tặng.”
Những ngón tay tựa như gốc hành v**t v* trang sách, Phù Dữu .
“Ngươi vui mừng thế nào khi nhận quà từ , nhiều quà như đều mở, chỉ mở quà của đầu tiên, kết quả tặng thứ , huhu…”
Tiểu nương t.ử như ấm ức nặng nề, la lối lóc giường một trận.
Mộc Lan hiểu , khỏi “Xì” một tiếng lớn: “Tiểu nương t.ử đừng giận, thì thể tặng gì, đơn giản chỉ là văn phong tứ bảo và sách cổ thôi, đồ Thái t.ử điện hạ tặng ở gian ngoài ngài còn mở , chi bằng xem của vị hôn phu ? Nhất định thể thấu hiểu lòng ngài.”
“Lý Càn Cảnh còn thể tặng cái gì, năm nào cũng châu ngọc trâm vàng, cái gì đắt tiền đều y chọn, trang sức mấy năm nay sắp y gói đó hết .”
Toàn bộ đầu của Phù Dữu vùi trong chiếc gối mềm, giọng rầu rĩ truyền .
“Không hôm qua ngươi còn chọn một cây trâm cắm đầu , y mừng điên .”
“Là nô tỳ tự tiện chủ.”
Nghe thấy Thái t.ử điện hạ vui vẻ, Mộc Lan cũng thở phào nhẹ nhõm, : “Vậy nếu tiểu nương t.ử mở, nô tỳ vẫn sẽ theo lệ cũ bảo đám nha đầu phía thu dọn tất cả những đồ vật bên ngoài cất kho, tiểu nương t.ử cũng đỡ phiền.”
“Ừm… Đi …”
Ổ chăn ấm áp một nữa vẫy gọi cơn buồn ngủ của nàng khi gà gáy, Phù Dữu mơ màng đáp , tiếng hít thở ngày càng đều hơn.
Mộc Lan thấy thì đau lòng, cẩn thận đắp chăn cho nàng, đó bưng chậu nước rón rén lui ngoài.
Cuối cùng nàng cũng nhận , cánh cửa hoàng gia nào dễ như .
Sau nếu ai còn dám tiểu nương t.ử nhà nàng , sinh Thái t.ử phi, nàng sẽ là đầu tiên mắng !
Mặc dù tiểu nương t.ử tính toán đấy cũng chỉ cố gắng hơn nửa tháng là …
-
Hiếm khi học, Phù Dữu ngủ một mạch tới tận trưa, nàng vẫn còn lưu luyến ấm trong ổ chăn mà chịu nhúc nhích, nghiêng dùng ngón út chọc đống sách kiểm tra như ngọn đồi một lúc lâu, đó mới duỗi cái eo lười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-pho-chi-sung-mot-nguoi/chuong-11.html.]
“Thôi phu nhân sắp tiến sân , tiểu nương t.ử mau dậy .”
Đám nha bà t.ử của Ẩm Khê Uyển thấy nàng lăn qua lộn giường, thật sự chờ nổi nữa, tất cả chen chúc tiến kéo nàng đến gương, thuần thục phân công vẽ mắt tô mày.
“Năm nay nhị tỷ tới sớm thế.”
Phù Dữu đỡ b.úi tóc mới chải xong của , đôi mắt mùa thu trong veo đang chuyển động bàn trang điểm, lựa chọn trâm vàng ướm thử lên đầu .
Nhị tỷ Phù Nhiêu của nàng xuất giá từ mấy năm , gả cho Thôi tiểu Tướng quân phủ Trấn Quốc Tướng quân, xưa nay phu thê ân ái, nàng cũng thường xuyên về nhà đẻ. Chỉ là năm nay bắt mạch t.h.a.i mùa nóng bức nên đành yên tâm tĩnh dưỡng ở Thôi phủ, cũng xem như lâu ngày gặp.
Mà đại ca Phù Thận lớn hơn nàng nhiều, thậm chí còn sinh cho nàng một cô cháu gái nhỏ , gia đình ba sống ở một viện t.ử khác. Nàng cả ngày ham ăn lười , ngoài gặp mặt cũng nhiều. Nhắc mới nhớ cũng chỉ đến sinh nhật nàng và mấy ngày lễ tết, bọn họ mới thể đoàn tụ.
Mỗi đều cuộc sống định, hiện giờ đến lượt nàng, ngược Bệ hạ hối hôn, khó trách cha lo lắng như .
Không dám trì hoãn, Phù Dữu cũng để bọn họ chờ lâu, nàng chỉnh trang một chút nhanh ch.óng tiến sân của lão thái thái. Nha hầu hạ còn kịp vén rèm lên cao, thể nhỏ nhắn của nàng nhanh nhẹn chui , nhảy nhót tới mặt .
Tiểu nương t.ử đôi má đào đáng yêu, làn da trắng như tuyết, đầu cài trâm hoa hướng dương, khuyên tai chim én đậu cành, nhẫn phỉ thuý. Trên mặc chiếc váy màu hồng đào dài quét đất, khiến khuôn mặt nhỏ vẫn còn chút trẻ con càng thêm kiều diễm động lòng . Mọi đều ngơ ngác, một lúc lâu vẫn dám nhận là nàng.
khi đôi môi đào đỏ mọng hé mở, hàm răng trắng bóc lộ , lời giấu vẻ hưng phấn: “Bà nội, ca ca, tẩu tẩu, tỷ tỷ lâu gặp, con nhớ nhớ !”
Mọi : “…”
Mỹ nhân nhất kinh thành cái gì, còn là tiểu nương t.ử chiều hư của nhà .
“Dữu Nhi, mau tới đây, để bà nội xem.” Lão thái thái Phù gia đầu tóc bạc trắng, duỗi cánh tay nhăn nheo kéo cô cháu gái nhỏ thương yêu nhất đến bên : “Ai da, đưa đến Đông Cung mấy ngày gầy .”
“Chẳng gầy sẽ hơn ?” Phù Nhiêu một bên khác duỗi thể, mỉm trêu ghẹo: “Hiện giờ suốt ngày uống mật hoa sương ngọc, con gầy một chút cũng khó.”
“Nhị tỷ thật vất vả.” Phù Dữu định phát huy thế mạnh dỗ ngọt mà nàng vẫn luôn sử dụng: “Nhị tỷ nhất định sẽ khỏe mạnh bình an, dẫn cháu trai nhỏ cháu gái nhỏ đáng yêu tới gặp Dữu Nhi!”
“Chỉ ngọt.” Đại ca đại tẩu , cố ý nhạo nàng: “Nghe Dữu Nhi của chúng đang theo học Giang Thái phó, Giang Thái phó nhận cái miệng ngọt của ?”
“Hắn nhận !”
Phù Dữu lập tức chống nạnh, “Hừ” một tiếng thật mạnh.
“Mọi đừng thấy , chuyện dịu dàng mà lầm tưởng, thực tế đáng ghét, ba câu là thể khiến khác nghẹn lời câm miệng, giờ Mão học, bài tập nhiều nặng, còn, còn ——”
Nàng xoè tay , để lộ lòng bàn tay trắng nõn.
“Hắn còn đ.á.n.h bằng cây thước nhỏ!”
Mọi đều kinh ngạc, lão thái thái là đầu tiên chịu nổi, đau lòng c.h.ế.t: “Chuyện , cho dù là Thái phó đương triều thì cũng thể đ.á.n.h Tiểu Dữu T.ử nhà chúng nha! Tiểu Dữu T.ử nhà chúng hồn nhiên, đáng yêu như , dù phạm sai lầm lớn cũng thể tay đ.á.n.h con bé!”
Dứt lời, lão thái thái cau mày, nheo mắt cố gắng quanh phòng: “Cha con bé , đến chuyện với tam lang Giang gia , thể để như !”
“Không , bà nội đừng gấp!” Sợ bà nóng vội, Phù Dữu nhanh ch.óng ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay bà nội, bàn tay nhỏ khua khua mặt bà: “Con đến muộn, phạt con, nhưng đ.á.n.h trúng, Lý Càn Cảnh đỡ cho con!”
“Ồ ——”
Những trong phòng lập tức tỏ vẻ hiểu, ý cực kỳ sâu xa.
“Không đúng đúng, như nghĩ !”
Lần Phù Dữu thật sự lo lắng cho bản , đang lúc vội vàng giải thích ngọn nguồn câu chuyện, nha bên nhẹ nhàng vén rèm lên. Phù tướng và Trưởng công chúa nắm tay tiến , mở miệng trêu đùa: “Toàn , trong tài liệu ngày ngày gửi đến phủ, vẫn luôn giữ cho con ba phần mặt mũi đấy.”
“Đó là vì Dữu Nhi xuất sắc!”
Lời ngay cả bản nàng cũng chột , dứt khoát rộ lên theo , bầu khí lập tức trở nên sôi động.
“Ngồi xuống uống .”
Còn một lúc nữa mới đến giờ dự tiệc, Trưởng công chúa đỡ lão thái thái xuống vị trí đầu tiên, đó mệnh lệnh quen thuộc. Mọi lập tức xếp hàng theo thứ tự, hai nha lưng hầu hạ, một chỉ yên đợi lệnh, còn tiếp nhận ấm từ ngọc trắng các ma ma đưa tới, quỳ gối bên cạnh bàn rót nóng cho chủ nhân của .
Tất cả đều là sự ngay ngắn trật tự trong một gia tộc lớn.
Phù Dữu vị trí của , đưa mắt lướt qua, ngoại trừ tỷ trong phòng , phía còn vài vị thẩm thẩm, mấy tỷ dắt theo bên nàng thật sự nhận , chỉ cảm thấy quen mắt, nên dứt khoát mặc kệ.
Tuy nhiên lúc ánh mắt chạm , đối phương mở miệng : “Hiện giờ Tiểu nương t.ử ngoài sách, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng vẫn thể đổi nhiều, Giang Thái phó giảng dạy ?”
Phù Dữu vô cớ cảm thấy khó chịu khi hỏi như , nàng khẽ nhíu mày trả lời: “Thái phó của Thái t.ử, gia chủ tương lai của Giang gia, kiến thức thể vấn đề gì, tất nhiên là giỏi.”
Dứt lời, nàng nghiêng đầu , thoáng thấy Mộc Lan dấu ba cho , nàng mới tiếp tục : “Tam thẩm chuyện gì ?”