Thà Gả Cho Bài Vị Chứ Không Làm Thiếp - Chương 386: '

Cập nhật lúc: 2026-03-29 22:50:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư Cứu Mạng' Của Thái Hậu?

Thực những khác, bao gồm cả Mặc Vũ, cũng đều đang lo lắng.

Chỉ cần Tiểu Hi Dao rời khỏi xích đu, bọn họ thể lơ là cảnh giác.

theo nhịp xích đu càng lúc càng cao, tiếng vui vẻ của Tiểu Hi Dao vang vọng khắp hoa viên.

Rất nhiều cung nhân đều dừng công việc trong tay, ngắm cảnh tượng .

Trần cô cô cạnh Tô T.ử Uyên, chút lo âu: "Vẫn là nguy hiểm."

Tô T.ử Uyên: "Xung quanh nhiều như , hơn nữa Thái t.ử và Thái t.ử phi cũng chuyện."

Trần cô cô thêm gì nữa, dù cũng thể chủ t.ử sai .

đúng lúc , đột nhiên một bóng bước nhanh qua cạnh họ.

"Quá nguy hiểm , mau xuống đây!"

Nếu lúc đầu còn phản ứng kịp, nhưng khi thấy giọng quen thuộc đó, sắc mặt Trần cô cô và Tô T.ử Uyên đồng loạt biến đổi.

Bệ hạ đến !

Hóa Minh Hòa Đế và Khương Hoàng hậu khi đến, liền dặn dò cần đặc biệt bẩm báo.

Hai vốn dĩ mang tâm trạng vô cùng thoải mái, nghĩ tới việc rốt cuộc cũng cắt đuôi Thái hậu, đến Đông Cung thể quây quần bên con cháu, vui vẻ hòa thuận, tâm trạng liền vô cùng.

Thế nhưng tâm trạng , khi thấy chiếc xích đu đang bay v.út lên cao còn ôm theo Hi Dao, Minh Hòa Đế cảm thấy tim như ngừng đập!

Cũng may tuyết đường đều quét dọn sạch sẽ, nếu với kiểu chạy đó của Minh Hòa Đế, e rằng ngài ngã nhào !

Nhìn thấy cảnh , Trần cô cô phản ứng cực nhanh: "Không , Bệ hạ chắc chắn sẽ trách mắng Lâm giáo úy, lập tức báo cho các chủ t.ử!"

Tô T.ử Uyên gật đầu: "Tìm chạy nhanh về bẩm báo, cô phía cửa đón Hoàng hậu ."

Trần cô cô: "Vâng."

Đám một phen hoảng loạn.

Một khắc , tất cả đều tập trung trong sảnh hoa, Minh Hòa Đế ôm Tiểu Hi Dao ở vị trí chủ tọa, Khương Hoàng hậu bên cạnh ngài.

Lâm Mặc Vũ mím c.h.ặ.t khóe môi đó.

Tần Cảnh Dục một bước tới, thấy cảnh , tiên :

"Phụ hoàng, Mẫu hậu, hai đều đến ? Buổi sáng dùng thiện no , bữa trưa của chúng thể sẽ muộn, là lấy một ít điểm tâm cho hai lót nhé?"

Khương Hoàng hậu định gật đầu mượn bậc thang bước xuống.

Minh Hòa Đế lạnh lùng lên tiếng: "Không ăn, dọa cho no ."

"Ngươi Dao Dao đu cao cỡ nào ? Con bé sẽ sợ hãi nhường nào? Con bé mới bao lớn chứ!"

Nghĩ đến đây, ngài hung hăng trừng mắt lườm Mặc Vũ một cái.

Mặc Vũ mím môi xuống đất.

Tiểu Hi Dao đột nhiên vui vẻ : "Hoàng tổ phụ, Dao Dao sợ, Dao Dao vui!"

Minh Hòa Đế nghẹn họng.

Bên Tần Cảnh Dục lập tức kéo một chiếc ghế xuống: "Phụ hoàng, chuyện liên quan đến Mặc Vũ, là Dao Dao hứng thú, nhi thần đồng ý cho con bé chơi."

Tiểu Hi Dao còn phối hợp với cha ruột gật đầu: "Dao Dao thích!"

Biểu cảm của Minh Hòa Đế khó nên lời: " thứ đó quá nguy hiểm."

Tiểu Hi Dao nghiêng đầu: "Nguy hiểm thì thích ?"

Minh Hòa Đế: "Con còn nhỏ..."

Tiểu Hi Dao: "Dao Dao nhỏ nữa, Dao Dao còn lớn hơn Đằng ca nhi !"

Minh Hòa Đế cạn lời!

Nhìn Phụ hoàng con gái ruột chặn họng đến mức gì, Tần Cảnh Dục xua tay, vội vàng bảo Mặc Vũ lui xuống.

Hắn dùng ánh mắt an ủi : "Mặc Vũ, Đằng ca nhi nhớ , qua đó chơi với thằng bé ."

Mặc Vũ: "Vâng."

Khương Hoàng hậu cũng lên: "Ta cũng mấy ngày gặp Đằng ca nhi , cùng con."

Mặc dù quen, nhưng Khương Hoàng hậu vẫn cảm nhận rõ ràng, khi bà bước đến cạnh Mặc Vũ, đứa trẻ theo bản năng liền căng thẳng.

Có lẽ ngoại trừ Thanh Nịnh, Mặc Vũ chỉ khi ở bên cạnh Hi Dao và Đằng ca nhi mới là lúc thả lỏng tự nhiên nhất.

Khương Hoàng hậu từng về cảnh ngộ của đứa trẻ , cũng đau lòng cho .

Chắc hẳn Bệ hạ cũng dọa sợ ...

, đợi đến khi họ cùng sóng vai bước ngoài, về phía chỗ ở của Đằng ca nhi.

Khương Hoàng hậu dịu dàng : "Mặc Vũ, Bệ hạ ý trách con , ngài chỉ là quá lo lắng cho Tiểu Hi Dao thôi."

Mặc Vũ: "Vâng."

Khương Hoàng hậu: "Ta , con chắc chắn nguy hiểm mới đưa Dao Dao cùng chơi. Nếu nguy hiểm, con tuyệt đối sẽ đưa con bé chơi, đúng ?"

Mặc Vũ từ nhỏ cha .

Cậu càng ký ức về tổ phụ tổ mẫu.

Khương Hoàng hậu quá đỗi dịu dàng, ánh mắt của bà cũng vô cùng trong trẻo, hề chút tính công kích nguy hiểm nào.

Thêm đó, giọng của bà cũng từ tốn dẫn dắt, khiến bất giác buông bỏ phòng .

Mặc Vũ nghĩ, nếu tổ mẫu của còn sống, hẳn cũng là một dịu dàng kiên nhẫn như .

Cậu gật đầu thật mạnh: "Không nguy hiểm mới đưa Dao Dao chơi."

Khương Hoàng hậu: " , mỗi chúng đều quan tâm Dao Dao, Bệ hạ như , như , con cũng như . Chúng đều là nhà của Dao Dao, chúng cũng cùng sủng ái con bé."

Cảm xúc trầm mặc mặt Mặc Vũ tan biến sạch sẽ, tự tin gật đầu: "Ta nhất định sẽ bảo vệ Dao Dao."

Khương Hoàng hậu hiền từ mỉm : "Như mới đúng."

Bà cùng Mặc Vũ thăm Đằng ca nhi , đó mới thăm Lâm Thanh Nịnh.

Lâm Thanh Nịnh vẫn ở trong tẩm phòng, mặc dù nhận thông báo, rằng Minh Hòa Đế Tần Cảnh Dục kéo thư phòng, còn tức giận nữa.

nàng vẫn yên tâm.

Mặc Vũ hiện tại vẫn đang rèn luyện trong quân doanh, đợi lớn lên, chiến trường lập chiến công, rốt cuộc vẫn nhận sự công nhận của Minh Hòa Đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tha-ga-cho-bai-vi-chu-khong-lam-thiep/chuong-386.html.]

Tuyệt đối thể lúc chọc cho Minh Hòa Đế phật ý.

thấy Khương Hoàng hậu, Lâm Thanh Nịnh vội vàng nắm lấy tay bà: "Mẫu hậu, chuyện đều trách nhi tức suy nghĩ chu , liên quan đến Mặc Vũ."

"Sự quan tâm của Mặc Vũ dành cho Dao Dao, tuyệt đối ít hơn nhi tức ."

Khương Hoàng hậu vỗ vỗ tay nàng: "Được , con đừng lo lắng nữa, Cảnh Dục ôm chuyện , con đừng nhắc tới nữa."

"Hơn nữa Cảnh Dục cũng sẽ dỗ dành Bệ hạ nguôi giận, con cần lo."

Lâm Thanh Nịnh thấy bà , mới yên tâm.

"Mẫu hậu, mấy ngày nay bên phía Thái hậu còn an phận ?"

Khương Hoàng hậu: "Không nhảy nhót nổi nữa, bởi vì Từ Ninh Cung hiện tại từ xuống đều là của Bệ hạ. Bất quá bản dường như cũng nhận mệnh, chỉ đang chờ qua năm mới sẽ đến hoàng gia tự miếu."

"Xem , hẳn sẽ loạn nữa ."

Lâm Thanh Nịnh lắc đầu: "Thái hậu giống loại dễ dàng bỏ cuộc như , bà hoặc là lùi một bước để tiến hai bước, hoặc là trong hoàng gia tự miếu, bà còn hậu chiêu gì đó."

Cùng lúc đó, trong thư phòng, Tần Cảnh Dục cũng đang chuyện với Minh Hòa Đế.

Minh Hòa Đế: "Trẫm phái điều tra hoàng gia tự miếu , đồng thời cũng cho để mắt tới Thôi gia."

Thôi gia những năm nay ngược khiêm tốn an phận, ngoại trừ việc cách đây lâu động tâm tư đưa con gái cung , cũng chuyện gì khác.

mà, năm xưa Tô gia đều rút khỏi triều đường, mà còn mưu đồ tạo phản, ai Thôi gia thuộc loại nào?

lúc , ám vệ bên cạnh Minh Hòa Đế xuất hiện.

Minh Hòa Đế: "Nói , bên hoàng gia tự miếu chuyện gì?"

Ám vệ: "Thuộc hạ dẫn tìm thấy một mật đạo, thông thẳng ngoài kinh thành. Đồng thời, còn tìm thấy một bức thư trong căn phòng Thái hậu thường ở."

"Thư độc, xin Bệ hạ xem qua."

Thuận công công nhận lấy bức thư, dâng lên mặt Minh Hòa Đế.

Minh Hòa Đế trực tiếp mở , để Tần Cảnh Dục bên cạnh cùng xem.

Ánh mắt hai cha con đồng loạt rơi xuống bức thư!

Bức thư , là 'thư cứu mạng' mà Thanh Vân chân nhân để cho Thái hậu.

Thanh Vân chân nhân trong thư, nếu Thái hậu ép đến bước đường cùng, hãy để bà theo mật đạo rời khỏi, đến lúc đó sẽ tiếp ứng bà .

Minh Hòa Đế tức giận đến mức run rẩy: "Thái hậu quả thật , a!"

Tần Cảnh Dục cầm bức thư lên, nhíu mày xem xét: "Tại nhi thần cảm thấy, chỗ nào đó đúng nhỉ?"

Thái hậu nếu thực sự đến bước đường cùng, bà với tư cách là con gái Thôi gia, Thái hậu Đại Sở, chuyện bỏ trốn.

lớn tuổi như , nếu thực sự bỏ trốn, thể ?

Hơn nữa, cho Thái hậu mật đạo, chẳng là trắng trợn bảo bọn họ đến cuối mật đạo bắt ?

Minh Hòa Đế cũng nhanh ch.óng bình tĩnh : "Tên Thanh Vân chân nhân hẳn hiểu Thái hậu, hẳn Thái hậu một khi thất thế , sẽ còn bất kỳ giá trị lợi dụng nào nữa."

"Lẽ nào bức thư , thực chất là cố ý để cho chúng ?"

" cho kiểm tra , bên độc."

Tần Cảnh Dục: "Nhất thời rõ dự tính của đối phương, nhưng chắc chắn là chừa đường sống cho Thái hậu."

Minh Hòa Đế: "Có lẽ là dùng để mê hoặc chúng ? Cảnh Dục, theo con thấy, phía cuối mật đạo , còn cần điều tra ?"

Ngài quyết định xong .

Đợi qua năm mới, nếu tra Thái hậu liên quan đến cái c.h.ế.t của Nguyên Hoàng hậu năm xưa, cũng để Thái hậu đến hoàng gia tự miếu nữa.

Tùy tiện tìm một ni cô am, để bà ở trong đó dưỡng lão là .

Tần Cảnh Dục: "Chắc chắn cạm bẫy, nhưng chúng vẫn . Tìm vài thủ , lanh lợi một chút , đó tùy cơ ứng biến."

Minh Hòa Đế gật đầu.

Sau đó, ngài bảo Thuận công công cất bức thư , lẽ , còn thể cho Thái hậu xem.

Biết giữa Thái hậu và Thanh Vân chân nhân, sẽ ám ngữ gì đó.

Hai cha con bàn bạc chính sự một lát, đó đ.á.n.h cờ vài ván, cung nhân bên liền đến bẩm báo, đến giờ dùng bữa cơm tất niên.

Để chăm sóc Lâm Thanh Nịnh, nên bữa cơm tất niên bày ở nhà chính hậu viện.

Ngay cả Tiểu Đằng ca nhi cũng bế tới.

Tiểu gia hỏa ăn no ngủ đủ, mặc chiếc áo bông màu đỏ, đôi mắt to tròn ngó xung quanh.

Thằng bé dường như vẫn nhận .

Tiểu Hi Dao ở bên cạnh lo lắng : "Làm đây, cảm giác ngốc quá ."

Đằng ca nhi: "..."

ngay khắc , với tư cách là một chị trách nhiệm, Tiểu Hi Dao : "Không , đợi cha nương già , nuôi !"

Mọi những lời trẻ con của cô bé, lập tức dở dở .

Cả gia đình quây quần bên , lượt kính rượu.

Mặc Vũ chút thấp thỏm kính rượu Minh Hòa Đế, Minh Hòa Đế sảng khoái to, uống cạn một .

"Tiểu t.ử nhà ngươi cũng quá gầy , mau ăn nhiều một chút, cao lớn tráng kiện hơn! Sau Tiểu Hi Dao và Đằng ca nhi, ca ca như ngươi, bảo vệ cho !"

Mặc Vũ xong, còn thấp thỏm nữa, đôi mắt sáng ngời vô cùng.

"Vâng!"

Bên Khương Hoàng hậu ôm Tiểu Hi Dao, gắp thức ăn cho cô bé.

Minh Hòa Đế còn thỉnh thoảng ghé sát qua, nhưng vì ngài uống rượu, Tiểu Hi Dao chút ghét bỏ, đưa tay nhỏ đẩy mặt ngài .

Ngược khiến Minh Hòa Đế ha hả.

Tần Cảnh Dục và Lâm Thanh Nịnh cảnh tượng hòa thuận vui vẻ , một cái.

Nơi khóe mắt đuôi mày đều thấm đẫm ý ăn ý.

Và trái ngược với sự hòa thuận vui vẻ bên , ở nơi Tây Lương xa xôi, Thanh Vân chân nhân đang bày quẻ bói toán, đột nhiên sắc mặt trắng bệch.

"Không !"

 

 

Loading...